Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Có thể gọi đây là một tản mạn về một ngôi làng Bắc Bộ điển hình. Đi nhiều, trải nghiệm nhiều nên ông viết bằng một giọng văn riêng mà vẫn như nói thay cho thực trạng rất nhiều làng quê Bắc Bộ...

Xem tiếp...

Nguyễn Thúy Quỳnh

Chủ nhật - 05/07/2020 21:12
nguyen thuy quynh

Nguyễn Thúy Quỳnh

Sinh năm: 1968
Quê: Nghĩa Hưng,
Nam Định.
Hội viên Hội Nhà báo Việt
Nam.
Hội viên Hội Nhà văn Việt
Nam.
Nguyên Tổng biên tập báo Văn nghệ Thái Nguyên.
Hiện là Chủ tịch Hội VHNT Thái Nguyên.

Tác phẩm đã xuất bản:
- Giá mà em từ chối - NXB Văn hoá dân tộc, 2002.
- Mưa mùa đông - NXB Hội nhà văn, 2004.
- Những tích tắc quanh tôI - NXB Hội nhà văn, 2011.
- Hai phía phù sinh - NXB Hội nhà văn, 2018.

Giải thưởng:
- Giải C cuộc thi thơ Tạp chí Văn nghệ quân đội 2003-2004.
- Giải B UB toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam năm 2004.

Một số bài thơ:

CHO DÙ SỰ THẬT CÓ MÙI GÌ

 Biển chết
 lòng người bùng hỏa diệm sơn

 Ai đó loay hoay dập lửa bằng những nỗ lực bất thành
có lẽ đã không nhìn thấy
ngọn lửa cháy bằng nước mắt và máu ngư dân
bằng tầng tầng xác cá phơi trên vùng nước độc
triệu mắt cá rữa nát còn xoáy vào trời xanh
 câu hỏi: vì đâu chúng tôi chết?

Đừng tìm cách dập lửa bằng vòi rồng ngôn từ
Điều cần nhất lúc này
không phải tôm cá
không phải thép gang
mà là
Sự Thật

Sự Thật
có thể trồi lên từ đáy biển sâu
trào ra giữa dòng hải lưu nóng bỏng
rơi xuống từ những khoang thuyền
chất kịch độc xếp cùng thuyết âm mưu nào đó

 Sự Thật
 cũng có thể được cất trong một ngăn bàn
sau cú bắt tay ngoạn mục
có thể chạy ngoằn ngoèo trong những đường ống bí mật
của những não bộ tối mù
 rồi về đâu thì không ai biết

Cho dù những xác cá thối rữa đã biến mất
 cho dù Sự Thật có mùi gì
thơm tho như hoa hay thối rữa như cá
chúng  không được quyền biến mất
chúng  cần được hiện ra nguyên vẹn dưới mặt trời

Đấy là điều duy nhất không thể nào khoan nhượng
 của biển, tôm cá và chúng tôi.



VỀ CHẬU HOA GIẤY Ở HÀNH LANG

Sinh ra dưới bầu trời đầy gió
Ngày đội nắng đêm hứng mưa
Càng mặn mòi càng bừng nở
Càng cỗi cằn càng rực rỡ

Bị bứng về chốn này
Một chậu đất cỏn con
Vài ca nước nhỏ nhoi
Dặt dẹo đời cây trong nhà
Sông không ra hồn, chết không ra vía.

Nhưng sinh ra đã là cây
Không thể dầm chân trong bóng tối
Ngày ngày gắng gỏi vươn tìm ánh sáng
Chắt chiu những tia nắng ngoài kia
Tô xanh mướt tinh khôi từng nõn lá

Bất chấp sự cắt tỉa cho vừa khuôn phép
Bất chấp cánh cửa kia một ngày bị khép
Vì những bông hoa
chỉ rực rỡ dưới mặt trời

 Những cánh – tay - cây mong manh
 Những cánh – tay - cây khát nắng gió
Những cánh – tay - cây ngày mai bị cắt bỏ
Đang kể tôi nghe câu chuyện
về Tự do.

 


BIÊN BẢN BUỔI CHIỀU CHƯA ĐẶT TÊN

Trong bóng chiều chạng vạng
chúng tôi ngồi bên nhau
cùng bầy chữ


phía trước là cánh đồng khô cằn
dòng sông cạn và cơn dông mù mịt


trong bóng chiều chạng vạng
có đôi mắt từ miền sáng tối nghìn năm 
nghiêm nghị nhìn chúng tôi
có đôi tai mọc từ triệu đôi tai vô tăm tích
lắng về phía chúng tôi
có nhịp rì rầm từ non cao bể thẳm
gõ không ngừng vào óc chúng tôi
có nước mắt của Mẹ
chảy âm thầm vào tim chúng tôi


trong bóng chiều chạng vạng
chúng tôi ngồi bên nhau
cởi bỏ sự câm lặng truyền kiếp 
thả bầy chữ 
qua cánh đồng, dòng sông, những cơn dông
qua thăm thẳm bóng đêm
về miền Ánh Sáng.



 


 

Tổng số điểm của bài viết là: 31 trong 8 đánh giá

Xếp hạng: 3.9 - 8 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây