Văn Công Hùng

Thứ hai - 06/07/2020 20:58
van cong hung

Văn Công Hùng
Sinh ngày 19-5-1958
Quê: Điền Hòa, Phong Điền, Thừa Thiên Huế.
Sinh ra, lớn lên và học phổ thông tại Thanh Hóa.
Hội viên Hội Nhà văn Việt
Nam
Nguyên Phó Chủ tịch Hội VHNT Gia Lai
Nguyên Tổng biên tập tạp chí Văn nghệ Gia Lai.
Nguyên Ủy viên BCH Hội nhà văn Việt Nam khóa VIII.

Tác phẩm đã xuất bản:
- Bến đợi (thơ, 1992)
- Hát rong (thơ, 1999)
- Ngựa trắng bay về (trường ca, 2002)
- Hoa tường vi trong mưa (thơ, 2003)
- Mắt cao nguyên (tản văn và phóng sự, 2006)
- Gõ chiều vào bàn phím (thơ, 2007)
- Lời vĩnh cửu (trường ca, 2007)
- Đêm không màu (thơ, 2009)
- Lục bát Văn Công Hùng (thơ, 2010)
- Vòm trời khác (thơ, 2012)
- Cầm nhau mà đi (thơ, 2016)
- Trong cơn mơ có thực (thơ, 2019)
...

Giải thưởng:
- Giải nhì thơ tỉnh Gia lai năm 1985
- Tặng thưởng cuộc thi thơ tạp chí Sông Hương năm 2001-2003
- Giải A giải thưởng văn học nghệ thuật Gia Lai lần thứ nhất 2000-2005

- 2 giải thưởng cuộc thi phóng sự bút ký báo Người Lao Động các năm 2013 và 2017
- Giải báo chí toàn quốc "Tự hào nông dân VN 2016-2017" Hội nhà báo Việt Nam

- Giải thưởng báo Sài Gòn Giải phóng cuộc thi ký sự phóng sự người tốt việc tốt 2019-2020
- Giải thưởng Liên hiệp VHNT Việt Nam cho trường ca "Ngựa trắng bay về"

- 2 giải thưởng của hội Văn Nghệ dân gian Việt
Nam.
Và nhiều giải thưởng khác…




Một số bài thơ:


Cầm nhau mà đi


Tây Nguyên tháng ngày nhạt nhoà mưa nắng
con sông viên đá cuội cựa mình
chiều như bão rớt
những con đường lạc nhau

những mùa cỏ xanh
những vùng lá chết
tôi có em những đêm một mình mất ngủ
vút nỗi buồn chênh vênh

tiếng người chơi vơi
ngôi nhà treo đầy gió
giọt nước khô như số phận
bước chân nào lấn bấn tìm nhau

Tây Nguyên một đời
một người chờ đợi
tôi gặp bụi cỏ lông chồn
vươn giữa chiều thông trắng
rơi nỗi mình chưa kịp tiếc
cầm nhau mà đi…

những ngọn lau xơ xác đến nghẹn lòng
núi cứ thẫm như là không phải thế
tận cùng im lặng
như tiếng gì thanh thản vọng lên...

 

Chuyến bay chở con về với mẹ


chuyến bay chở ta về với mẹ
mây trắng tóc mẹ bay
phía ấy đang mưa mẹ chờ ta im lặng
ta cũng lặng thầm trong ý nghĩ lang thang

ta lớn lên thì mẹ bé lại
vòng vọng những buổi chiều tựa cửa ngóng con
cả hai đứa con trai ngun ngút lớn
một thời mơ cơm trắng thịt kho

bốn đứa cháu nội xoè đi bốn hướng
lập cập thềm nhà nhìn nắng đoán mưa
những giấc mơ ngắn dần
mẹ như hơi thở dài cuối nắng

chuyến bay chở ta về với mẹ
nặng nề như mang bom
"mẹ đang chờ" em trai gọi thế
"chuối chín rồi" bạn nhắn tận trời xa

ta sẽ thấy mẹ nhỏ bé trên giường
hai thằng con cúi đầu bên cạnh
mẹ sẽ có một giấc mơ đẹp và dài, con tin là thế
về với ba, ba đợi lâu rồi

chúng con những gã trai trên năm mươi đầy tội lỗi
vòng tay xin mẹ đừng buồn
mẹ thanh thản cho con không bật khóc
lưng chừng trời con gọi mẹ ơi

máy bay đang hạ độ cao
con sắp về bên mẹ
con sẽ vụng về ôm mẹ lần cuối
có những điều không thể nói mẹ ơi...


Máy bay Hà Nội Huế, 12h23 29/9/2012


 

Một ngơ ngác người


Ta ngồi lên đá mà mềm
bên sương mà nhớ bên đêm mà buồn
ta ngồi đong những hoàng hôn
vay trời một khắc trôi muôn phận chiều.

Có người ở tận miền yêu
ngóng sang hoa súng gặp phiêu diêu tình
bờ sông một bóng vô hình
một leo lét đỏ một thình lình xanh.

Đốt chiều hoa gạo mong manh
áo em bỗng rực đến thành vu vơ
đường đê khắc khoải và mơ
một mai một mốt một ngơ ngác người.

Thôi xong, nhen lửa và cười
hình như con mắt vừa rơi xuống hồ…


 

Trước mộ ba chiều ba mươi


Ba nằm một cõi một mình
hình như cơn gió thình lình vụt qua
trắng cồn bãi trắng cơn mưa
cuối năm chiếc lá cũng vừa kịp xanh
chân trời mỏng phía mong manh
mùa xuân ẩn dụ tơ mành mù sa

nén hương thắc thỏm nhạt nhoà
con châm lửa thắp khói và cát bay
nửa đời ngang dọc lắt lay
chiều nay run rẩy cuối ngày đầu năm
bàn tay xoắn nỗi lặng thầm
cúi đầu chớp một xa xăm kiếp người...

Ba nằm lại nhé ba ơi
con đi
trời vẫn bời bời nắng mưa...


Huế, Ba mươi tết Kỷ Sửu, 25/1/ 2009


 

Những buổi chiều không mất


Cũng không nghĩ là mình còn nông nổi
khi những buổi chiều cứ lặng lẽ đi
hàng nghìn buổi chiều buốt giá
hé một ban mai sương đẫm gió khuya

còn những Pleiku thao thức
thông non ngơ ngác
em đến như định mệnh
mơ xanh nào buôn buốt
bàn tay đầy hương

không hề nghĩ là mình còn nông nổi
bồ câu thì gù, sói thì tru...
con sông trôi mê mải
chiều này hương xưa

cứ tưởng tượng sẽ xa nhau
đã thấy trái tim không trọng lượng
nhói buốt câm như lá thông chiều đứng gió
những hoang mang mỏng mảnh giăng diều

Pleiku như chân trời định mệnh
xa ngái nào cũng thấp thoáng mây trôi…



 

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Hôm nay963
  • Tháng hiện tại35,654
  • Tổng lượt truy cập2,640,176
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây