Chùm thơ PGS-TS Nhà thơ NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Thứ hai - 16/08/2021 06:22

Chùm thơ của PGS-TS Nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh

Ở Đây ...

(“Ta dại ta tìm nới vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao” – Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Ở đây có một cánh đồng
Giục người gieo hạt mà không sỗ sàng
Ở đây có hạt lúa vàng
Nằm trong bồ chật mơ màng mà thơm
Ở đây có một cây rơm
Mùa Thu ủ nắng vàng ươm góc vườn
Ở đây có một nỗi buồn
Vỡ như sương sớm lá luôn dỗ dành
Người dưng không đến đã đành
Người thân không đến ngỡ thành người dưng
Đường đã nhỏ lại gập ghềnh
Mấy viên đá cuội giật mình mà lăn
Gà nhà ai lạc vào sân
Gáy lên một tiếng tần ngần rồi đi
Bụi Sim ngồi niệm Vô Vi
Dưới ao hoa Súng chớp my ghẹo người
Nửa làng nửa phố nhà tôi
Nửa buồn phố xá nửa vui xóm làng
Ở đây Đom đóm dịu dàng
Nửa đêm thắp sáng nửa bàn tay run.

 
18491652 302982163476667 2877709108485629616 o
 

Vẽ...

(Tặng Thi sĩ - Họa sĩ Như Bình)

Vẽ mây đang chuyển động
Vẽ mưa đang vỡ
Vẽ nỗi nhớ?
Sông dài vẫn đo được
Biển cũng thế và trời cũng thế
Đo tiếng thở dài làm sao?
Những câu thơ ồn ào đã chết
Như tình yêu oang oang lời thề
Viết và vẽ làm sao mùi thơm từ tim em bối rối
Ngôn từ cánh hoa nở khẽ
Gieo vần bằng làn hương
Lấy thủy triều pha vào ban mai
Vẽ giấc mơ thiếu phụ
Bụi bám áo dài
Tâm hồn níu thanh khiết bằng hai bàn tay
Thơ và Họa
Người khó nhọc nói một chữ thương
Nhắm mắt nghe tóc rơi cắt vào nước
Nước đau hay tóc đau
Vì sao mà sông thét?
Mất một đời học im lặng
Nói to rồi
Nói thầm
Vẽ em bằng tưởng tượng
Em là thủy tinh sôi ngàn độ
Giấc mơ Pha lê
Đóng khung thế giới bằng năm tháng
Ước mình hóa khung tranh làm bằng sóng
Dẫu một mai khung vỡ mặn một mình.

Ngẫm sông

Sông mênh mông bỗng thành sông chết
Chả hiểu vì sao ?
Suối nhỏ xinh bỗng phá bờ ào ạt
Hóa mênh mang.Cũng chả hiểu vì sao ?
Có khúc sông nghẹn ngào vì rác
Trôi không xong.Giằng xé với đục ngầu
Chả cần rác đâu
Cây vô tình buông lá
Làm trong veo đau
Lá như ngàn mũi tên xuyên vào mơ mộng
Sông vốn nòi thi sĩ
Ngơ ngác buồn hỏi mãi trời cao
Thừa lơ mơ nhưng chả biết gì về duy lí
Cứ tưởng ăn được trăng và uống được sao
Đập mặt vào văn xuôi cùng bi hài kịch
Ra bờ buồn thương tìm chỗ bổ nhào
Nhu nhược lắm nên không dám chết
Trở về thổn thức đọc Ly Tao
Rộng hẹp nhanh chậm gì chẳng ra tới biển
Sông đánh mất mình sao cứ phải khát khao?
Thôi trôi chậm giữa hoa và rác
Đành phải ngửi thôi.Nào biết ngửi bên nào?
May còn giữ giọt trong veo làm vốn
Giấu vào trong trang viết gửi tri âm
Cổ thạch đáy sông nứt tiếng gọi thầm.

 

Xem đêm

Cỏ múa điệu gió cuồng say
Dăm giọt sương trĩu thêm gầy lá thương
Dế giun ngẫu hứng đoạn trường
Vườn thành sân khấu cho sương giăng màn
Mê Thảo ngâm khúc mơ hoang
Một dòng sông nhớ chảy tràn qua đêm
Có hòn đá cuội lặng im
Xem đêm đến nứt trái tim yêu thầm.
Cảm tác đầu năm mới.
Đường rộng thêm người bất an như lá
Bay về đâu cũng ngoái gốc cội này
Hoa năm ngoái bây giờ thành rác
Vài nụ còn cố nở gọi bàn tay
Người thân quý vừa gần vừa xa lắc
Tin nhắn bay vấp mây trắng bơ phờ
Dù không đợi Xuân vẫn đi qua ngõ
Rót chén Trà đắng chát cả nắng trưa
Ngày lễ Tình yêu đôi khi hài hước
Sô Cô la quá hạn dùng.
Hoa đem tặng vô duyên
Thơ đỏ mặt bên cái nghèo và dịch bệnh
Vườn cây giật mình nghe chim hót huyên thuyên
Nói lời chúc tốt lành mà lòng không tin chắc
May cây Xoài rực hoa mặc mưa trái mùa
Vài bạn tốt nhìn ta cười lặng lẽ
Cây Đào sắp tàn chọn mắt nhớ
Đỏ bóng tuổi trẻ…mưa…
N.Đ.H

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay1,580
  • Tháng hiện tại36,154
  • Tổng lượt truy cập3,445,014
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây