ĐỐT CƠN MƠ CŨ HOÁ VÀNG

Chủ nhật - 27/06/2021 12:57
Thơ của Đỗ Thu Hằng 

Niềm vui như bóng mây trời
Chỉ vừa kịp chạm đã rời vội đi
Long lanh nỗi tủi trên mi
Người xa- một cánh chim di vô bờ

Chìm vào muôn nỗi bơ vơ
Của nghìn mảnh vỡ giấc mơ giữa đời
Mảnh nào như cứa tơi bời
Mảnh nào hời hợt khóc cười nhẹ tênh

Bóng mùa chìm nổi mông mênh
Còn em dẫm mãi chênh vênh bóng mình
Đắm lòng cũng chỉ chữ tình
Tội chưa, đau chỉ một mình ai hay?

Nỗi niềm đã chật tim gầy
Và đêm là chỗ để bầy lẻ loi
Trải ngày vừa rụng ra coi
Thấy bao vụn vỡ nằm phơi cơn buồn

Thôi thì gửi ánh trăng suông
Niềm này nỗi nọ rồi buông nhẹ nhàng
Đốt cơn mơ cũ hoá vàng
Bụi bay và cả...lỡ làng cùng...bay.
Đ.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay1,580
  • Tháng hiện tại36,162
  • Tổng lượt truy cập3,445,022
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây