KHI ĐẤT NƯỚC CÒN NẰM TRONG NÔI THÌ MẸ ĐÃ LÀ MẸ - Tác giả: Mạc Phong Tuyền

Thứ tư - 12/02/2020 09:07
Khi đất nước còn nằm trong nôi thì mẹ đã là mẹ
Bàn tay kết lá lợp nhà
Lưng trần gùi suối trong gióng bương xanh
Chân trần đuổi theo chim rừng lấy hạt trỉa rẫy
Mồ hôi rớt lõm gốc cây thành cối giã gạo
Thịch thình thinh
Thịch thình thinh
Long Quân ơi
Chàng ơi!
Các con ơi!
Trăm con ơi
về ăn cơm!

Khi đất nước còn nằm trong nôi thì mẹ đã là mẹ
Mẹ dẫn năm mươi người con lên non lập bản lập chiềng
Khóe ruộng bậc thang thon dáng móng tay
Bậc sàn ngăn cơn hổ đói
Vía bản hồn rừng đậu trên nóc nhà mo
Ơi cái trống tùng cắc cho to
Ơi cái cồng chùng cheng cho rộng
Để nhảy cò cò khum tay tao hú:
Ới con ma rừng con ma núi
Xuống rêu bờ suối mà ngủ
Lên ngọn khơ mu mà nằm
Đừng về bắt vạ hồn bản
Cho bầy ngựa nhớ cỏ nhớ thồ
Con gà ó o mổ mặt trời mỗi sáng
Con trai biết lấy gốc sắn chọc sàn
Nửa đêm con gái vén váy lẻn xuống bậc thang
Còn vun gộc củi cho cha say mèm bên chén pịa
Pịa này
Rượu này
Ới, con ma rừng con ma núi!

Khi đất nước còn nằm trong nôi thì mẹ đã là mẹ
Đẫm mắt nhìn Cha xuôi dòng suối xanh dẫn sông ra biển
Gột muối thành cánh diêm điền
Lập làng quanh gióng rơm khô
Từ đó nước mình có vị Hùng Vương
Lạc tướng, lạc hầu tay kiếm tay cày mở mang biên ấp
Có bụi tre ngà Phù Đổng Thiên Vương dấu chân thiết kỵ
Có bánh chưng xanh mỗi tết Lang Liêu cúi đầu bái tổ
Chiếc quạt mo sờn ba trâu chín bò thằng Bờm chẳng đổi
Mỗi chiều cô Tấm chui khỏi vỏ thị
Theo quang gánh bà mở chợ triền đê
Đình từ kẽ đất mọc lên giữa làng
Con gái lấy lá sen non ấp lên chòm ngực thành vuông yếm thắm
Mưa phùn giêng hai bẽn lẽn rủ nhau lên chùa trảy hội
Răng đen như hạt na nứt mắt rụng xuống chái hè
Miếng trầu thơm đượm làn môi

Trăng rơi đầu ngõ
Cụ đồ cắp hộp tráp roi mây
Ê a lũ trẻ thấm nền văn hiến
Nho sinh khăn xếp áo the đường lên kinh sư lưng gùi lều chõng
Võ tử lưng ngựa thao luyện binh nhung
Gột thành tông miếu xã tắc
Đinh - Lý - Trần – Lê truyền thừa kháng Hán bình Chiêm
Uy linh sử sách…

Khi đất nước còn nằm trong nôi thì mẹ đã là mẹ
Mẹ đắp hơi ấm thân mình lên trăm ngàn đứa con
Trăm ngàn đứa con thành trăm ngàn người mẹ
Lên núi hóa đá vọng phu mỏi mắt chờ chồng
Xuống bến tháng ba cháy thành hoa gạo
khụy gối ngóng con
Khói lửa héo hon biên thùy…..

Khi đất nước còn nằm trong nôi thì mẹ đã là mẹ
Mẹ ầu ơ sinh ra đất Lạc nước Hồng
Trăm ngàn con mẹ sinh ra đất Việt nước Nam
Mẹ tôi cũng sinh nước Nam đất Việt

Ầu ơ, ầu ơ...
Ơ, tổ quốc này, ơ non sông này
Cỏ cây là hơi thở cha ông nhú lên từ đất
Sóng trên sông hồ vỗ từ máu mẹ trở dạ mấy ngàn năm
Ầu ơ, ầu ơ...

Tổng số điểm của bài viết là: 33 trong 8 đánh giá

Xếp hạng: 4.1 - 8 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Hôm nay934
  • Tháng hiện tại28,078
  • Tổng lượt truy cập2,632,600
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây