KHU RỪNG NGẪU HỨNG

Thứ năm - 15/07/2021 04:43

Thơ của Phan Đức Lộc

Đó là cánh rừng có loài kiến độc trò chuyện với nhau bằng mật ngữ riêng
những chân trời rợp màu cỏ úa
bên kia giấc mơ thiên đường
loài hoa dại bật khóc một mùi hương
sự tĩnh lặng như lâu đài hoang phế

Ngày dấu giày lạc vào muôn ngàn dấu lá
em đi tìm ngọn thác không biết buồn, ngọn suối không biết đau
chúng mải miết chảy, mải miết chờ nhau
soi bóng sự giả dối của con nai có đôi mắt mọng đen luôn tỏ ra ngơ ngác

Trả lại cho em sự vô ưu của cỏ, trinh trắng của mây
giọt sương khôi nguyên thiền trên tấm mạng nhện hình bàn tay Phật
cõi địa y là mê cung dụ dẫn
tìm về quá khứ của mưa

Nghiêng đêm đọng vũng trăng mơ
vết cây đổ mọc mầm trong bóng tối
loài sói xám thương thân mình cô độc
trăng khuyết rồi còn hú khúc u linh

Câu chuyện cổ tích từ hơi thở chim non
công chúa ngủ trên dây leo cánh võng
tàn gió nhắc một nỗi buồn hoang vọng
trong khu rừng ngẫu hứng của riêng em
mọi sự vật đều cần được đặt tên!
P.Đ.L

Tổng số điểm của bài viết là: 3 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm7
  • Hôm nay1,216
  • Tháng hiện tại16,656
  • Tổng lượt truy cập3,770,858
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây