KHÚC HỒI HƯƠNG

Thứ hai - 09/08/2021 08:47
Thơ của Sơn Trần

Một buổi sáng
Mẹ dẫn tôi tắt qua làng chỉ tay vào lùm duối dại
Núm nhau con nằm ở đây
Tuổi thơ con ở cánh đồng này
Rồi mẹ khóc.

Tôi, đứa trẻ thích ngồi chờ sao mọc
Để thả lên trời ước mơ
Những con đường sình lầy mùa mưa, ổ gà sống trâu ngày hạn nắng
Bầy chìa vôi một sớm vút qua làng.

Mộ cha nằm cuối nghĩa địa đầy cỏ hoang
Lẹm cứa tâm tư nghẹn bứ vị khoai lang ngày giáp hat
Cõng qua đêm giấc mơ gầy rạc
Giục giã quay về lòng cứ đau tê.

Đằng đẵng hai mươi năm ly quê
Ngọn nắng thềm rêu đã phai màu nhớ
Giữa vườn khuya đóa quỳnh không còn rạng rỡ
Ngơ ngác tiếng gà làm kí ức tời ra.

Tôi sợ giấc ngủ tìm về không đếm được mùi hoa
Lẫn giữa màn trăng chảy tràn ngõ nhỏ
Muốn ghìm lại chút yêu thương tựa hồ cánh gió
Chạm giữa lòng phố lặng lẽ khúc hồi hương.
S.T

Tổng số điểm của bài viết là: 3 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay1,371
  • Tháng hiện tại16,811
  • Tổng lượt truy cập3,771,013
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây