VỆT THỜI GIAN

Thứ tư - 19/08/2020 05:40
hg

Bữa ấy chiều buông nhìn khói bếp
Dối lòng rượu nhạt nhấp qua môi
Quán vắng một mình ta với chủ
Hơi sương thảng xuống lưng chừng trời

Hương cốm vừa tròn thu đến độ
Mấy ngọn heo may cuốn lá vàng
Chắc mẹ đang vun lại khóm cúc
Con trồng năm ngoái lúc thu sang

Chân trần dẫm đất từ thơ bé
Vẫn bật máu ra mỗi chặng đường
Mỗi lần như thế quen mà lạ
Lại tự một mình buộc vết thương

Một hôm có kẻ nhìn ta mãi
Chợt phá cười lên bạn đấy à
Trường làng năm cũ rưng rưng quá
Mấy chục năm rồi ngỡ bữa qua

Ta về màu tóc pha sương gió
Nhắm mắt đường quen chẳng phải nhìn
Giật mình thôn nữ kia sao giống
Một người con gái đã từng tin...

Hải Giang

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Hôm nay1,456
  • Tháng hiện tại34,990
  • Tổng lượt truy cập2,639,512
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây