“Sài Gòn, còn thương thì về!” – Tập sách đặm đầy yêu thương

Thứ ba - 07/09/2021 07:42
Bài giới thiệu sách của Lê Hải Kỳ 

Cầm trong tay tập sách “Sài Gòn, còn thương thì về!” do Nhà xuất bản Đà Nẵng cấp phép gồm 19 tản văn và 8 truyện ngắn của nhà văn trẻ Tống Phước Bảo từ cuối tháng Sáu đến nay, mặc dù dịch bệnh bùng phát phải ở nhà rãnh rỗi thời gian nhưng tôi cứ nhẩn nha đọc đứt quãng từng tác phẩm mỗi khi trỗi hứng. Hóa ra như vậy cũng có cái thú riêng – đậm hơn, sâu hơn; nó hoàn toàn khác với việc cắm cúi đọc liên tù tì 218 trang sách ngồn ngộn chữ.

Mạch đọc không liền nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ từng nội dung, từng chi tiết. Ấn tượng của tôi khi đọc văn Tống Phước Bảo là cách dụng từ đậm chất Nam Bộ, câu chữ gần gũi chân chất chứ không màu mè hoa mỹ, nhưng ẩn đằng sau nó là dạt dào tình cảm, trăn trở, đau đáu… với những thân phận (cả người lẫn vật) được chuyển tải trong mỗi tác phẩm.

 
IMG 3861 Copy

Ngoài việc phản ánh hiện thực cuộc sống, văn của Bảo luôn đan xen những dòng tự sự bồi hồi và có lúc, tưởng chừng yêu thương đang chồm lên nóng rẫy. Đặc biệt, có nhiều trích đoạn cuốn hút tôi, ám ảnh tôi khi nó thường xuyên phảng phất ánh tà huy của miền đất, miền người Sài Gòn vô tư hào sảng - nơi tác giả tập sách đã gắn bó hơn ba mươi năm, trải nghiệm thực tế bằng những dấu chân hay miên du suy nghĩ để rút ruột thành những con chữ đặm đầy yêu thương nhảy múa trên những trang văn.

Trong tập sách, truyện ngắn của Tống Phước Bảo luôn có những chi tiết khiến người đọc quặn lòng đã đành, bởi đó là “miếng ngon”, là đặc trưng của truyện ngắn. Nhưng với tản văn, Bảo cũng có những chi tiết đắt giá, có những thông điệp bình dị mà chứa đựng những triết lý thẳm sâu, có khi phải cóp nhặt cả một đời người mới “ngộ” được.

Tống Phước Bảo là một cây bút trẻ, chỉ mới đi được một đoạn đời nên để viết được những câu văn “già dặn” là cả một sự chiêm nghiệm, lao động trí lực nghiêm túc, điều đó được chứng minh trong đoạn trích này: “Khi già đi theo năm tháng, ắt người ta sẽ tự trân quý cái thời gian tủn mủn còn sót lại này vì đâu biết chắc rằng còn bao nhiêu ngày chim hót, còn bao nhiêu mùa sử quân tử trổ hoa và còn bao nhiêu sáng an yên ghé ngang đời mình…” (Tiếng chim hót sau rào sử quân tử); hay như trong truyện “Về nhà là Tết”, Bảo đúc rút: “Tết hóa ra đâu có xa, về nhà là Tết. Chỉ khi nào con người ta biết vun bồi những yêu thương ngập kín lòng mình, thì mùa nào cũng sẽ là xuân”.

Theo cảm nhận và đoán định của tôi, thế mạnh của Tống Phước Bảo là những câu chuyện thắc thỏm lấy nước mắt, những con chữ miên viễn yêu thương nên dù là truyện ngắn hay tản văn, tác phẩm của Bảo vẫn luôn có cốt truyện, có nhân vật ngọ nguậy trên từng trang giấy, từng câu từng chữ. Vì vậy mà sống động, vì vậy mà chân thật, rất đời rất người!

Văn của Bảo luôn dào dạt niềm thương! Và đúng như tên của tập sách “Sài Gòn, còn thương thì về!”, Tống Phước Bảo dành một tình thương lớn cho thành phố hoa lệ này. Thương những điều gụi gần giản dị như tách cà phê, chảo dẻ rang, tiếng chim hót, tờ báo mỏng, bữa cơm nhà, gánh chè rong, dư vị của các món ăn dân dã, cỏ cây hoa lá… Thương những thứ vô hình bất tận như ngày, tháng, mùa, gió, cố hương, hồn quê… Cứ như thế, niềm thương miên mải đầy lên trong chuyện ghét chuyện thương, chuyện nhớ chuyện quên, chuyện người nghĩa hiệp… gói trong Sài Gòn. Dù con chữ của Bảo có dẫn dắt người đọc đến đâu thì rồi vẫn không thoát ra khỏi chữ tình, là tình người ăm ắp thắt thẻo cõi lòng.

 
IMG 3860 Copy

Qua ngòi bút của Bảo, người đọc dễ dàng nhận thấy giữa cái xô bồ của Sài Gòn, người với người cứ lấy tình ra mà đối đãi, chẳng nề hà thiệt hơn. Tôi đồ rằng nếu có ai lém lỉnh ghẹo Bảo: “Vì sao lại thương được nhiều như thế?”. Có lẽ, ngay tắp lự, Bảo sẽ cười xuề mà thưa rằng: “thương là thương thôi, vì đó là Sài Gòn”. Ừ thì đất sinh ra người, dễ thương thế đấy!

Chung quy lại, tập sách là sự chắt lọc yêu thương từ những điều bình dị trong cuộc sống quanh ta, dưới góc nhìn bao dung của Bảo. Nếu ai tin “văn là người” thì tôi dám chắc, Bảo là một con người giàu lòng trắc ẩn, luôn đồng cảm với những thân phận trong tác phẩm của mình.

Khi đọc văn của Tống Phước Bảo, người ta dễ đồng cảm, dễ mến, dễ gần vì sự chân thật, nói lên tiếng nói của cõi lòng, của con tim nồng đượm yêu thương. Như tác giả đã chia sẻ trong Lời tựa của tập sách đầy nâng niu và chắt chiu lời thương này: “Người ta thường chẳng dễ dàng dùng câu chữ để diễn tả trọn vẹn lòng mình với mảnh đất đã ấp yêu mình hơn ba mươi năm qua. Vậy nên phải thật chậm, thật kỹ và phải đợi đến lúc lòng mình hứng khởi nhất, tôi mới bắt đầu những dòng chữ dành cho Sài Gòn. Bởi tôi thương Sài Gòn như thương một người tình”. Cũng phải thôi, yêu thương dễ dầu gì có thể nói hết bằng lời! Nên tôi tin rằng, tình cảm của Bảo đối đãi với Sài Gòn đúng là “thương hơn phận mình” - nghe cứ quặn thắt tâm can.

Có lẽ, trong tình cảnh dịch bệnh lan tràn đầy hiểm nguy và chông chênh như hiện nay, chúng ta nên đọc “Sài Gòn, còn thương thì về!” để thấy cuộc sống vẫn luôn lấp lánh niềm tin và không bao giờ ngừng yêu thương! Đặc biệt, ở khía cạnh nào đó, tôi nhận thấy chữ “thương” xuyên suốt toàn tập sách dường như có khả năng thấu cảm, xoa dịu, vỗ về miền sâu thẳm trong tâm hồn.
L.H.K

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay1,292
  • Tháng hiện tại16,732
  • Tổng lượt truy cập3,770,934
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây