VỊ TẾT

Thứ sáu - 22/01/2021 12:32
Tác giả: Nguyễn Thanh

Có người bảo : Càng lớn càng thấy Tết không còn vui như xưa. Nhớ lắm cái hương vị Tết ngày thơ bé. Thật ra Tết vẫn vậy nhưng có lẽ chúng ta đã thay đổi. Chúng ta đã không còn là những đứa trẻ ngây thơ chờ mong Tết đến để được mặc quần áo mới, được sướng râm ran trong lòng khi nhận được phong bao lì xì, được quây lại, cuộn tròn bên nồi bánh chưng, được thỏa thích đi chơi mà không phải canh cánh lo vì mải chơi mà bị ăn đòn.

Tết không nhạt đi mà là vì chúng ta đã lớn. Chúng ta mang trên mình trọng trách mới, gánh trên vai những trách nhiệm, những mối lo toan, những mối quan hệ xã hội khác với trước kia. Nhiều khi chúng ta quá bận rộn với những thứ thuộc về giá trị vật chất mà quên mất đi giá trị tinh thần. Chẳng có thời gian để lắng lòng lại nghe cho xong một bài hát yêu thích.

 
7c90f32202e4dde554ceb1998488fb2b

Điều đó khiến ta sợ Tết, chán Tết và cho rằng Tết không còn như xưa. Là cái cớ để ta không thích Tết nữa. Tết vẫn vậy. Chỉ là căn nhà mỗi ngày cứ càng ngày rộng ra vì các con cứ đi mãi chưa kịp về. Bữa cơm đoàn viên cứ mỗi ngày một vắng những người thân yêu. Tết vẫn vậy nhưng ta không còn cảm giác hồi hộp để nghe mùi nước lá mùi đêm Ba Mươi nữa. Bây giờ thay bằng nấu nước lá mùi, ta thay bằng sữa tắm, tinh dầu. Mùi bồ kết nướng trên bếp than cháy thơm cả chiều tất niên cũng không còn nữa. Cũng không còn cùng cha lúi húi cắt hoa cắm trên bàn thờ ông Công, không ngồi chăm chú từng đường kim của mẹ đính vội hàng nút áo cho mình.

Bây giờ, khi chúng ta đi xa, xa mái nhà yêu thương, những ngày giáp Tết mới thấy lẻ loi trên bước đường phiêu bạt. Lại thấy nhớ nôn nao cái vị Tết xưa. Mới thấm cái vị Tết, cái ý nghĩa của ngày Tết. Tết là để đoàn viên, Tết để sum vầy, Tết để trở về căn nhà xưa, để được ngửi lại mùi hương lá mùi, hương bồ kết thoảng tan chiều tất niên.

Tết để về nhà quét cho mẹ cái sân gạch lâu không có nhiều dấu chân qua lại đã lên rêu xanh trơn trượt. Tết để quây quần bên mâm cơm chan chứa yêu thương, ấm nghĩa tình gia đình. Cái vị Tết ấy bao nhiêu năm qua vẫn vậy. Vẫn đậm đà và chan chứa yêu thương. Tết nào có nhạt đi chỉ là con người thay đổi, tâm tình thay đổi. Cũng nào phải thời gian tàn nhẫn, bụi thời gian phủ mờ tất cả. Chỉ là chúng ta thay đổi. Tâm tình ta thay đổi. Và vì thế ta cũng nhầm lẫn là Tết thay đổi và vị Tết cứ nhạt dần.

Trên bước đường tha hương, chúng ta sẽ chẳng nhận ra vị của Tết, nếu không thấy tiết trời xuân đang tràn ngập phố phường. Chúng ta vẫn đang quay cuồng với bộn bề cuộc sống, mãi vẫn chưa chạm được cái ngõ quê quen thuộc. Suy cho cùng, Tết giản đơn là trở về ăn một bữa cơm đoàn tụ bình dị nhưng ấm áp nghĩa tình. Chẳng cần mâm cao cỗ đầy, chỉ cần còn nơi để trở về, chỉ cần còn muốn trở về, chắc chắn vị Tết vẫn mãi luôn ngập tràn, vẫn mãi đậm đà như xưa.
Hãy trở về, chắc chắn sẽ thấy mùi vị của Tết.
01/2021.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm7
  • Hôm nay1,280
  • Tháng hiện tại8,882
  • Tổng lượt truy cập2,854,363
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây