MAN MÁC TÌNH XUÂN

Chủ nhật - 03/01/2021 23:12

Tác giả: Nguyễn Thu Hương

Người ta vẫn nói mùa xuân là mùa của sự hồi sinh, bởi đất trời như khoác lên mình tấm áo mới của sự sinh sôi và ấm áp. Từng chồi non, từng chiếc lá, ngọn cây, những bông hoa khoe sắc, cả những tia nắng cũng mang trong mình niềm vui tươi khi Đông ảm đạm chịu lui về quá vãng.

Người ta cũng nói tức cảnh thì sinh tình. Giữa khung cảnh rộn ràng ấy, tin rằng lòng người sẽ hân hoan. Vậy mà có những người chỉ một nỗi niềm nhớ nhung cố hương đến da diết cõi lòng. Phải, mùa xuân quê hương luôn là mùa xuân đẹp nhất. Vì xuân quê hương có sắc màu và mùi vị thân thương mà ta tìm hoài chẳng thấy giữa những phồn hoa nơi đất khách quê người. Nhắm mắt lại, hít căng lồng ngực vị mùa sang, trong trẻo, mát lành, lại mường tượng ra con đường dẫn lối về nhà, có dáng mẹ dáng cha, có bữa cơm đầm ấm ngày sum họp, bỏ mặc mọi lắng lo ngoài khung cửa. Nhà luôn đúng nghĩa là Nhà, nơi ta trở về sau những nẻo đường bôn ba, pha sương gió cuộc đời, để nghe yên bình vỗ về trong từng giấc ngủ. Không phải là quê hương, sẽ vẫn mãi là khách trọ, vẫn đau đáu ngày trở lại gắn bó hết quãng đời còn lại. Dẫu biết khi ấy, đấng sinh thành đã trọn kiếp với thế gian, chỉ còn mình ta ôm hết thảy những hoài niệm sống qua ngày.

Ta vẫn khao khát được tắm mát bởi mạch nước đã nuôi ta lớn khôn, bởi nắng gió đại ngàn cho ta vững vàng từng bước chân. Khi chùn chân mỏi gối, ta ngồi lại thưởng tách trà, nghe gió hát, nhìn nắng trên cao để thấy ta đã đi một chặng đường dài vẫn có nơi trở về tựa mái đầu.

 
du lich bui mien tay tet

Xuân xa xứ là những mùa xuân của sự nhớ nhung và hoài niệm. Tha hương bao tháng năm dài đằng đẵng, vẫn giữ tâm hồn đậm chất quê. Những hoài bão ước mong tuổi trẻ cứ dần bé lại đù đường bay vẫn nối dài vô tận, biết đủ đầy trong tâm, biết mong cầu những điều giản đơn hơn bao giờ hết. Không còn để sự hào nhoáng cuốn đi, mà biết lắng lòng nguyện cầu cho những người mình thương được bình an, hạnh phúc. Quê hương chẳng có pháo hoa nổ rợp trời, nên nếu thấy một vệt sáng lóe lên trên cao sẽ vui biết nhường nào. Nơi này thành phố ngày đêm không ngủ, nhìn từng chùm pháo hoa sáng bừng lại rưng rưng khóe mắt, như chú chim mỏi cánh muốn về lại chốn cũ mà đành quay đầu buông một tiếng thở dài.

Xuân về mẹ cha có buồn khi thêm một năm niềm vui chẳng trọn vẹn? Ta đi gần hết tuổi trẻ, cha mẹ đi gần hết cuộc đời. Đếm những mùa xuân trôi qua mà lòng ta dâng lên một nỗi sợ vô hình. Nhận ra, ta chẳng sợ tuổi trẻ vụt mất, chỉ sợ những mùa xuân chẳng còn dáng mẹ dáng cha. Ta thì cứ mải miết chạy thật xa để những ngóng trông hằn lên đôi mắt mẹ cha mà sự trở về cũng chẳng xóa đi được. Nhưng khuôn mặt hiền lành khắc khổ ấy sẽ rạng rỡ hơn bởi nụ cười lấp lánh tình yêu thương luôn cất giấu trong tim. Nghĩ, lại thấy tim nhói lên.

Xuân về, man mác một tình quê vơi đầy. Cô đơn giữa mùa xuân muôn vạn điều tươi đẹp thật sự là điều ám ảnh.

Nắng của mùa xuân xứ người ấm áp, không còn co ro trong cái lạnh cắt da, cắt thịt của những bông tuyết. Nhưng vẫn chẳng thể xua tan đi giá băng trong lòng. Thèm vạt nắng quê hương, trải trên triền đê xanh mát, trên cánh đồng bát ngát thẳng cánh cò bay, trên những ngọn đồi bốn mùa vu vu gió thổi, trên đôi má đỏ hây hây, trên những nụ cười thơ ngây của lũ trẻ…

Nhớ một làn khói lam chiều quện mùi cá kho từ bếp củi của mẹ, nhớ tuổi thơ cha cõng những mùa xuân trên lưng. Nhớ chính mình của những ngày thả hồn nhiên vào đất trời, những ngày thong dong chẳng vướng bận mưa sinh nhọc nhằn, những ngày khốn khó vẫn đủ đầy niềm vui khi Tết đến xuân về.


Nhìn quanh nhìn lại, thấy mọi thứ đều tươi vui, âu chỉ có lòng mình sầu bi vì những kí ức đẹp bị biến thành cảm xúc tiêu cực. Nhớ đâu có nghĩa lúc nào cũng buồn, thương đâu phải để lòng mình não nề. Xuân về, để khởi đầu những điều tốt đẹp, để thực hiện những dự định của năm mới, chúc nhau niềm vui, anh lành, chúc nhau kịp chuyến xe trở về. Và mùa xuân này không kịp, ta cố gắng xuân sau, chỉ cần lòng ta luôn hướng về cội nguồn, thì sự trở về trong tâm cũng vô cùng đáng quý.

Quê hương mãi là mỏ neo, đợi những con thuyền đang vượt sóng xa khơi.
N.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập106
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm103
  • Hôm nay6,159
  • Tháng hiện tại85,314
  • Tổng lượt truy cập3,238,924
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây