MÌNH VỀ NẰM NGHĨ GÁC TAY

Chủ nhật - 27/12/2020 23:50
Tác giả: Ny An

Tôi lớn lên bằng câu hát ru mỗi lần ba đưa võng: “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm…” Để rồi sau này trên chặng đường bôn ba xứ khác, tôi luôn quay quắt nhớ quê khi có người hỏi: “Chưa mưa sao đất lại thấm được?”
Ngày nhỏ, ba hay kể về kí ức một thời đáng nhớ. Ông nội tôi từng đóng tủ gỗ hai ngăn trước sau để nuôi giấu cán bộ. Còn ông ngoại tôi thì để lại một phần thân thể đâu đó nơi chiến trường.
Đến khi gần những ngày cạn cùng heo may đời mình, ngoại vẫn đau đáu vết thương xưa.  

***
Ngược dòng quá khứ, vùng đất này đã sinh ra những con người tiên phong tìm đường giải phóng quê hương như Huỳnh Thúc Kháng, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Võ Chí Công,… Cũng ở đất Quảng, có những Bà mẹ Việt Nam anh hùng như mẹ Nguyễn Thị Thứ, dành cả đời tiễn chồng, tiễn con, tiễn cháu tham gia hai cuộc kháng chiến.
Đó là đoạn lịch sử anh hùng “chưa mưa đà thấm” của ông bà. Câu ca xưa là nói đến cái ý chí, cái nhạy cảm với Cách mệnh của người dân quê tôi. Chưa đợi lời hiệu triệu của Tổ quốc, dân xứ Quảng “đi trước về sau” đã đứng lên bởi tiếng gọi từ những tấm lòng dành trọn cho quê hương.
Nhưng câu chuyện “chưa mưa đà thấm” đời ba đời tôi thì không giống vậy.

***
Quê tôi mông mênh những cát: cồn cát trắng, đất cát ven biển, đất cát ven sông, đất xám bạc màu trơ sỏi đá. Đất cát vào mùa gió Lào quạt nắng lửa, khô ran, khát nước, ngóng mưa. Háo hức mong mỏi là thế, thì “chưa mưa đà thấm” cũng phải. Mà mưa xuống rồi nước bốc hơi ngay, có mưa nào đọng lại nổi giữa mùa cát cháy.
Ba sinh ra trong kháng chiến, lớn lên khi quê nhà giải phóng, ông cũng lao vào “đánh nhau” với cái nghèo như bao người khác. Bên luống khoai, luống đậu, ông đã gieo từng giấc mơ con con. Đất cằn cỗi mà dạy đời dân xứ này sống thẳng ngay. Cát bỏng rát dưới chân, cát tung trắng mái nhà. Cát chướng mùa, cát lùa hun hút. Hoẵm sâu như đáy mắt ba.
unnamed

***
Hồi đó, cứ mỗi bận đọt măng ngả đầu vào giữa bụi tre, ong vò vẽ làm tổ sát đất, là ba tôi lại đạp xe lên nổng chở về ít cát trắng, bắc thang trèo lên mái nhà chằng tôn. Ba nói mùa bão tới rồi. Bao đựng cát sẽ bị rã ra vào mùa nắng năm sau, nên người dân quê tôi thường trộn lẫn cát với xi-măng thành khối dính chắc chắn. Dù thế, thỉnh thoảng cát trắng vẫn xuống bay từ trên mái nhà.
Bão như con thú dữ hung hãn tràn qua, quê tôi trơ trốc, mái tốc, tôn bay, cây ngã, nhà sập. Rồi lũ ghé thăm. Nhuộm xứ Quảng ngầu đục. Trận đại hồng thủy năm 1999, chị tôi đã suýt chết đuối trong dòng nước bởi với theo tìm…một đôi dép. Xứ nghèo nên lắm cái nghiệt ngã quá đỗi. Chúng tôi chỉ còn biết nhìn mọi thứ lênh đênh trên nước. Nhặt nhạnh những tan hoang, làm lại từ đầu.
Rồi một bữa, ba nằm lại dưới nổng cát năm nào ông từng bước lún bàn chân. Bây chừ, sau mùa bão, còn mình má khòm lưng gắng nhặt lại những viên ngói vỡ trước hiên nhà. Vậy mà, chẳng mùa nước dâng gió giật nào, má để cho di ảnh ba bị ướt.

***
Bây chừ, mỗi lúc về quê, tôi vẫn chở má lên nổng cát thăm ba, ngồi xuống kể cho ông nghe về những vùng đất xanh tươi mà tôi đi qua. Khoai lang quê họ to củ mập mạp hơn, nhưng có thế nào cũng không ngọt bùi bằng củ khoai Trùi Sa nhà nội. Rượu xứ người cao sang đủ loại, lại chẳng nồng nàn quyến luyến như thứ men say Hồng Đào.
Trên chặng đường xa nhà của mình, nhiều lúc tôi “thèm chi mô” được quay về làm con bé mười hai tuổi lén uống trộm chén rượu của ba.
Đợt trước, cơn dịch Covid-19 thứ hai từ đẩu từ đâu ập tới như những trận bão lũ quét qua miền Trung, suốt mấy tháng trời tôi thấp thỏm ngóng tin xa. Trong lời kể của má, nơi đồng bằng gửi người lên miền cao chăm sóc từng cơn ho bữa sốt, người đồng bào lại cõng măng rau nghĩa tình gởi xuống miền xuôi chống dịch. Giữa cơn hoạn nạn mới thấu tấm lòng yêu thương. Bởi đất mẹ đã dạy chúng tôi từ thuở trong nôi:
Nơi mô ơn trượng, nghĩa dày bằng đây
Chỉ cần sống giữa quê hương, không cơn khốn khó nào là chẳng thể vượt qua nổi. Và chỉ cần trong tim có quê nhà, thì chặng đường xa xôi nào cũng đủ vững tin để bước tiếp.
Trong cơn hoang hoải nơi phố thị, giữa những chật chội và bủa vây cơm áo gạo tiền, giữa cuộc mưu sinh thiện lương của chính mình, tôi vẫn thắt thẻo bao lần “nằm nghĩ gác tay”: khi mô mình về?
N.A

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập16
  • Máy chủ tìm kiếm4
  • Khách viếng thăm12
  • Hôm nay1,305
  • Tháng hiện tại21,746
  • Tổng lượt truy cập2,916,617
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây