NGƯỜI MIỀN NÚI PHẦN 3: MẬT ONG RỪNG

Thứ tư - 10/03/2021 07:44
Tác giả: Hoàng Duy Tân

Phần 3 - MẬT ONG RỪNG


Một hôm đang xớ rớ đứng trước cửa nhà , một người đàn ông cũ người tầm ngoài năm mươi sà lại mời mua mật ong rừng. Giọng nhát gừng đặc trưng của dân miền núi. Khi được hỏi mật thật hay giả , anh ta lôi từ cái làn ra một bọc nilon đựng mấy tầng ong còn dính mật. Lại lôi thêm mấy chai mật đựng trong chai nước suối bằng nhựa dung tích nửa lít bảo giá 250 ngàn chai này. Cầm chai mật ong óng vàng giơ lên tôi hỏi:
- Ong rừng hay ong mật nuôi ở rừng?
Hắn đập đập vào bịch tổ ong khẳng định :
- Bác xem vắt mật còn tổ đây, ong rừng.

Xưa mình xuống núi mong là gội bỏ chất rừng để được như dân thành thị. Giờ dân thị thành lại muốn làm dân miền núi. Thật lắt léo tréo ngoe cuộc đời này.

Người miền núi bước ra khỏi nhà là gặp kiến và ong. Ai lớn lên chẳng một vài lần bị ong đốt. Mua mật ong rừng là mua người - tức là mua niềm tin vào người bán. Có 3 loài ong làm mật. Đó là ong ruồi, ong nuôi và ong rừng. Ong rừng và ong ruồi không nuôi được nên mật hiếm. Mật ong rừng có màu sẫm hơn so với 2 loại kia với mùi và vị ngang ngang như nhau người không quen khó biết .Thang màu mật ong nuôi theo các tháng rất dễ phân biệt. Mật tháng giêng hai có màu vàng nhạt, tháng ba tư màu vàng hơi sậm và tháng năm sáu mật luôn sậm màu. Hiện nay sản lượng mật ong nuôi hàng năm từ vùng tây nguyên bạt ngàn hoa cà phê cung cấp ra thị trường là rất lớn với giá cả rất dễ chịu. Tầm 120 - 140 ngàn một lít mật ong nuôi. Có thể từ nguồn này "người miền núi " bán dạo xào xáo thành mật ong rừng.

Ong rừng hay còn gọi là ong dèo, có nơi gọi ong khoái, là loại ong hung dữ nhất trong các loài ong. Tổ của chúng thường làm ở cây cao hay nơi hang hốc đầy hiểm trở. Tổ nó cỡ nửa chiếc chiếu một có thể cho dăm bảy lít mật lấy đúng thời điểm. Ngày xưa dân miền núi không dám đụng loại này một cách cẩu thả. Loại này túa ra rượt thì có chạy rồi nhảy xuống nước lặn chúng vẫn bay là là bên trên chờ ngoi lên là độp. Cũng có người gan dạ lấy được nhưng phải gặp được tổ nào thấp, nơi dễ thao tác, hun khói khi trời đã tối vài ba người thắp đuốc phối hợp nhau. Bây giờ người ta trang bị bảo hộ toàn thân, có dụng cụ chuyên dụng tìm nó như tìm trầm và chính ong dèo mới là kẻ phải sợ con người dù hang hốc hiểm trở cở nào cũng không thoát.

 
nen chon mat ong rung hay mat ong nuoi h2 800x400

Bây giờ nuôi ong theo công nghiệp, ngày xưa dân quê nuôi nhỏ lẻ trong vườn. Ngoài nuôi lấy mật tại nhà thì vẫn vào rừng tìm loài ong mật này để lấy. Năm ấy tôi chừng 7-8 tuổi theo cha vào rừng lấy ong mật. Khi đi chỉ mang theo cái thau rửa mặt bằng đồng để đựng. Sau khi luồn lách dọc khe thì rẽ vào lối nhỏ có tổ ong. Ong làm tổ trong gốc cây khá to sâu ăn rỗng ruột. Cha tôi vừa dùng dao phát quang lối đi vừa tiến lại gốc cây có ong. Bất chợt ông quay ngoặt ra với vẻ hoảng hốt. Cha tôi giục: "Đội cái thau lên đầu ghì lại, quay ra quay ra". Hai cha con tháo lui. Tôi thấy cha cầm dao lăm lăm vừa đi vừa quay đầu nhìn lai. Rồi lại quay cả người đi thụt lùi thủ thế...

Trưa hôm đó cùng hàng xóm ngồi uống nước chè xanh cha tôi mới kể rằng gốc cây vừa có dấu cào cấu của gụ (gấu) mới tươi, lại còn ngửi thất mùi khét đặc trưng của nó. Loài gụ rất thích ăn mật ong. Gụ là loại hung dữ lại bị con người tranh giành tổ ong ắt là khó mà tha. Thế cho nên cha tôi hoảng hốt sợ như cố M và o Th trong làng. (*)

Cố và o không phải đi lấy mật ong rừng mà đi râm sa nhân. (**) Trong lúc râm sa nhân gần khe một con gụ rất to nhảy ra tấn công o và cố. Ngay cái nhảy nhào đầu tiên nó đã tát trúng đầu o và dùng móng cứng như sắt móc mất một mảng thịt sau tai. Cố vung dao chém trong tâm trang bất ngờ và sợ hãi nên không trúng đích. Gụ có lớp lông dày nên dao chỉ chém như chém gối. Sau đó cố lấy lại tinh thần cứ nhắm mặt nó để chém. Những vết chém trúng ngay mũi và miệng của gụ làm nó phải quay đầu bỏ chạy. Cố xốc o lên máu đầm đìa và cõng chạy về làng chừng hơn hai cây số. Lớp trẻ trâu chúng tôi tò mò thường hỏi cố về những chi tiết cuộc chiến này. Thậm chí tôi và Quang tịt còn đóng vai diễn tả cảnh này cho bọn thả trâu và cố xem để....duyệt. Chứng tích hai vết sẹo nằm chếch về bên trái đỉnh đầu của cố chúng tôi tái hiện bằng hai vệt bùn cho giống..

Hôm đó cõng o về làng thì cố cũng kiệt sức vì mất máu phải nằm mấy tháng mới qua khỏi. Riêng o , do vết cào quá nặng o qua đời vào ngày hôm sau ở tuổi 28.


Người miền núi có cuộc sống nghiêng về bản năng gốc hơn người miền xuôi. Để sinh tồn còn có cả cuộc chiến với thú dữ tranh giành chủ quyên khai thác rừng. Nghĩa là họ rất giỏi về săn, bắt, hái, lượm...trong môi trường tự nhiên. Tính cách người miền núi hình thành trên nền cuộc sống đặc trưng ấy nên thật thà , quyết đoán và mạnh mẽ.

Bây giờ đi đâu cũng thường gặp những người miền núi dễ thương. Không chỉ trong buôn bán đặc sản rừng mà từ anh xe ôm đến các cô trong nhà hàng Karaoke cầm mic không biết bật contac làm sao chỉ vì em là người miền núi!? Chính họ đang tự săn bắt nhau theo tính cách của người miền núi.!
H.D.T

Cố là tiếng gọi tôn kính những người đáng tuổi ông trong tiếng nghệ . Để tỏ lòng kính trọng người đã khuất , từ đây chỉ gọi cố và o mà không có tên riêng. 
** Đi râm nghĩa là tìm kiếm ở môi trường rập rạp trong rừng mà vừa đi vừa phải mở lối do cây và dây chằng chịt. Sa nhân là Đậu khấu có thân và lá giống cây riềng. Trái mọc ở gốc và rễ có vị ngọt hơi cay . Trái thu hoạch về phơi khô bán cho thương lái làm thuốc bắc.

Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay1,305
  • Tháng hiện tại21,662
  • Tổng lượt truy cập2,916,533
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây