NHẶT NHẠNH NHỮNG THƯƠNG YÊU

Chủ nhật - 04/07/2021 12:19
Tạp bút của Triệu Vẽ 

Sài Gòn giãn cách lần thứ ba. Phố xá thênh thang, im ắng. Sáng mở cửa đón nắng mai, quét cái sân cho quang quẻ, tôi ngỡ như nghe được hơi thở của chính mình. Thành phố phương Nam quanh năm nắng ấm, quanh năm nhộn nhịp, quanh năm ồn ào, hừng hực sức thanh xuân này đã lần nào có diện mạo như hơn một tháng qua không?

Người Sài Gòn nói riêng và người Việt mình nói chung rất lạc quan. Những trận bão thường niên, nước dâng cao, mái nhà chìm nghỉm xa xa chỉ còn một chấm nhỏ nhoi như chóp nón. Chiến tranh loạn lạc, đói kém, ăn khoai sắn hàng tháng, hằng năm ròng rã có thể đã từng lấy đi biết bao giọt nước mắt tủi hờn, cũng như không ít sinh mệnh của đồng bào và ắt hẳn đã in đậm thành một vết thương trong lòng của rất nhiều thế hệ - khó mà quên. Thế nhưng, chưa bao giờ vì thế mà sự lạc quan, niềm yêu cuộc sống và sự đùm bọc tương thân tương trợ rời bỏ người Việt mình.

 
194792126 10159520048267458 7113059785477698051 n

Những ngày này, tôi không khó khăn bắt gặp những nguồn năng lượng tích cực ở khắp nơi. Một bức ảnh cầu vồng bạn tôi trên đường hối hả đi tặng quà cho những người khó khăn cơ nhỡ dừng lại chụp. Hình ảnh cầu vồng lung linh bảy sắc như một nét vẽ tuyệt vời - dẫu trong giây lát – vẫn đủ để người ta nuôi mong ước về một cái gì đó rạng rỡ, đẹp đẽ ắt hẳn sẽ đến. Hay cảnh những người phụ nữ ngày nào cũng hệt ngày nào, rải thóc gạo gọi đàn bồ câu quấn quýt nơi góc đường, góc công viên, đã gieo vào lòng bao người một tình yêu cuộc sống và cái gì đó rất đỗi nhẹ nhàng thanh thản. Bất giác ý niệm về niềm vui, hạnh phúc trên đời, hiển hiện sao thật rõ ràng, dễ dàng, gần gũi hơn bao giờ hết. Cảm giác âu lo và sợ hãi, hẳn đã có, hình như phút chốc lùi rất xa.

Đời người mà nói, sinh mệnh con người mà nói, suy tận cùng là rất mong manh – đó là sự thật – dẫu có dịch bệnh hay không, thiên tai hay không thì chúng ta nên ghi nhớ điều đó. Ghi nhớ không phải để sống mặc kệ, sống vật vờ, sống không có niềm vui đợi chờ cho qua ngày qua tháng. Mà để trân trọng hơn sự sống mình đang có. Ghi nhớ để biết rằng những giây phút đẹp đẽ, thanh bình, nhẹ nhõm như thế đối với chúng ta quý giá biết chừng nào. Bất cứ lúc nào có dịp, bất kể hoàn cảnh, hãy tận hưởng những điều thú vị mà cuộc sống mang lại.

Tôi chơi facebook muộn, chỉ mới hai năm trở lại đây thôi. Quả là facebook đã lấy đi nhiều thời gian, đôi khi mải mê kéo những dòng new feed khiến tôi bỏ lỡ cơ hội quan sát cuộc sống hay thường xuyên ngủ muộn. Nhưng liệu có cái gì trên đời ta được cả, được cái này phải chịu mất cái kia. Hệt cuộc sống con người vậy, luôn tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ, quan trọng ta chọn nguy cơ nào để có thể chấp nhận được, giảm sự tổn thất nhất có thể mà thôi. Tuyệt đối không thể mưu cầu sự an toàn chắc chắn.

Facebook mang đến cho tôi sự kết nối, học hỏi rất nhiều ở những người bạn từ cách suy nghĩ đến kiến thức. Đặc biệt có những ngày, cứ tủm tỉm cười mãi vì sự hài hước nghịch ngợm hay đáng yêu nào đó của một người bạn. Làm việc, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa mà lòng bỗng thấy yêu đời không ít.
saigon 2 jpeg 7269 1624777736

Những ngày này, tôi đặc biệt cám ơn và thích thú khi xem những hình ảnh, video clip em bé mà các bạn tôi chia sẻ trên facebook. Tôi dừng lại rất lâu, ngắm rất kỹ những em bé vừa ăn vừa ngủ gục, những em bé vừa mới sinh nằm như con tằm trong cái kén, mắt nhắm nghiền phảng phất nụ cười mụ, yêu không thể diễn tả nổi. Không dưng chợt nghĩ, cuộc đời có quá nhiều niềm vui xung quanh sao không nhặt nhạnh mà chất chi nhiều nỗi buồn quá?

Bất cứ khi nào nghe người căng lên như một sợi dây đàn, hãy cứ tìm một đứa trẻ để ngắm, hãy nghe một đứa trẻ nói chuyện, xem một đứa trẻ chơi. Rồi ắt hẳn ta sẽ biết sống sao cho xứng đáng vì một đứa trẻ!

Sống đến một lúc nào đó, chúng ta ắt hẳn nhận ra rằng thời gian làm được gần như mọi chuyện. Tốt xấu, chân thành giả trá, bình an tai ương… khi thời gian đi qua sẽ chỉ còn lại là ký ức. Mà ký ức thì vui hay buồn dường như đều có giá trị ngang nhau. Ở đó, niềm vui nỗi buồn đều xứng đáng nhận ở ta lời tạ ơn. Vì có chúng, những ký ức vui, ta mới hiểu trân quý những điều tốt đẹp.
Vì có chúng, những ký ức buồn, ta mới can trường đi tiếp chặng đường còn lại. Và nếu như thời gian không làm được hết, thì phần còn lại là việc của mỗi cá nhân. Vì lẽ sinh tồn, ai nấy buộc phải giải quyết. Lẽ sinh tồn của con người thì mạnh mẽ lắm, vượt qua rất nhiều sức tưởng tượng của chúng ta.

Vậy nên chăng trước mọi sự, từ cái sâu thẳm của lòng người đến tai ương sinh tử, cố gắng thật bình tĩnh. Tôi vẫn cứ tin không ai nỡ đấm vào khuôn mặt tươi cười, không ai nặng lời với người từ tốn hiểu chuyện. Khi bàn tay này xiết lại với bàn tay kia, thì bão gió ngoài kia ít nhiều cũng giảm hẳn. Cố gắng góp nhặt những thương yêu xung quanh mình rồi mọi thứ sẽ qua.

 
187385503 10159477588762458 8530794076446416246 n

Ngày xưa, cô tôi là thợ may quần áo. Con gái khi nhỏ hình như đa số đứa nào cũng thích búp bê hay kim chỉ, may vá. Tôi cũng thế và đến giờ vẫn còn nhớ cảm giảm thèm muốn ghê gớm đống vải vụn của cô. Thèm muốn được bắt chước cô cắt cắt may may những cái quần cái áo xinh xinh nhiều màu rồi nâng niu mặc cho con búp bê nhựa xanh đỏ rẻ tiền của thời ấy. Nhưng ít khi nào được. Bởi vì bà nội tôi luôn là người chọn những miếng vải to và đẹp trước. Khi bà cho, thì mấy đứa cháu chỉ còn đống vải bé tí ti không may được cái gì.

Bà xếp tất cả những mảnh vải một cách phẳng phiu vào trong cái hộp sắt hình chữ nhật loang lổ bong tróc. Bất cứ khi nào rảnh là đeo cặp kính lão rồi ngồi may. Vừa may vừa kể chuyện ngày xửa ngày xưa cho chúng tôi nghe. Bà tôi may bằng tay, những mũi tới đều vành vạnh. Mũi nào cũng như mũi nào, nhìn sơ không phân biệt được may tay hay may máy. Cả năm hay thậm chí là nhiều năm bà mới kết xong một miếng vải to, nhiều màu, nhiều hình khối. Và rồi chúng tôi lần lượt từng đứa sẽ có một cái mền đặc biệt. Dẫu cho bao năm tháng qua đi, nhớ đến cái mền ấy, nhớ đến âm thanh đằng hắng lấy giọng, mở đầu tiếng ngâm: “ Trước đèn xem chuyện Tây Minh - Gẫm cười hai chữ nhân tình éo le” của bà là sóng mũi cứ cay cay…

Những miếng vải vụn ngỡ bỏ đi được bà nhặt nhạnh, chắt chiu từng đường kim mũi chỉ, kết thương yêu đi theo cả một đời trong ký ức của con cháu. Giờ, trong những ngày nặng trĩu, trong những bất an trùng trùng, xót xa cũng không ít như thế này, chúng ta biết làm gì hơn không học người xưa cách nhặt nhạnh những thương yêu nhỏ nhoi để may thành miếng vải lớn mà che cho nhiều người đủ ấm?
T.V

Tổng số điểm của bài viết là: 16 trong 4 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập9
  • Hôm nay1,515
  • Tháng hiện tại36,089
  • Tổng lượt truy cập3,444,949
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây