TẾT LÀ PHẢI VỀ QUÊ 

Thứ bảy - 05/12/2020 04:13
Tác giả: Hoàng Như Phúc 

"Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
một trưa nắng cho bao tâm hồn" (*)

Không hiểu sao lần nào nghe bài hát Mùa Xuân Đầu Tiên của nhạc sỹ Văn Cao trong lòng tôi cũng trào dâng thật nhiều xúc cảm. Một trong những nguyên nhân có lẽ là do lần đầu tiên tôi nghe được bài hát này trong một lần về quê ăn tết. Giờ nhắc lại tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày hôm ấy, radio trên xe phát bài hát đó khi ngang qua một chiếc cầu, dưới sông là chiếc xuồng của ai đó đang chở hoa về thị xã. Trong một khoảnh khắc, chiếc xuồng chở đầy hoa tết và bài hát như quyện làm thành một ở trong tâm trí tôi. Và mỗi khi giai điệu đó vang lên, thì mùa xuân quê hương lại ùa về, rạo rực cả một trời thương nhớ.

Nếu ai hỏi mùa xuân nơi đâu đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời, đó là xuân trên mảnh đất quê hương mình! Không chỉ riêng tôi mà tôi tin rằng, tất cả những người con sống xa quê đều có chung suy nghĩ đó. Mùa xuân quê tôi bình dị mà thân thương lắm, đó chỉ là con đường bờ ruộng nở đầy hoa hay là những luống rau xanh mơn mởn chờ ngày cuối năm mang ra chợ bán. Mùa xuân không nói ra mà hiện hữu xung quanh, khi một buổi sáng ta thức dậy, mở cửa và bắt gặp cơn gió nhẹ thổi vào. Gió mùa xuân không lạnh, gió mùa xuân chỉ se se, mang theo hương tết xôn xao từ đầu làng ngõ xóm.
1 197500


Mà mùa xuân ở quê đến sớm lắm, từ giữa tháng 10 âm lịch là làng tôi đã bắt đầu gieo giống hoa vạn thọ. Những bông vạn thọ tốt được để dành từ tết năm ngoái, treo trên gác bếp cho khô, giờ lấy đem gieo cho kịp tết. "Cho kịp tết" là câu cửa miệng lúc này, làm cho không khí tết như càng thêm gần gũi. Nào là may đồ cho kịp tết, sửa nhà cho kịp tết, trồng hoa cho kịp tết rồi thì thả cá làm sao cho kịp tết ... Chỉ câu nói đó thôi mà đã thấy hân hoan trong lòng, huống hồ khi nhìn từng luống hoa mỗi ngày một lớn. Ngày tết hoa gì không có cũng được chứ vạn thọ là nhà ai cũng phải có, ý nghĩa của nó thì ai cũng hiểu rồi, nên cứ thấy nhà nhà xôn xao gieo trồng hoa vạn thọ là trong lòng tôi như đã tràn ngập mùa xuân.

Tết cũng đến từ gian bếp của mẹ, mùi khói thơm lừng bay lững thững trong cái nắng dịu nhẹ mùa xuân. Ở quê bây giờ nhà nào cũng có bếp gas hay bếp điện cả rồi, nhưng ai cũng còn giữ lại gian bếp củi vì đã quen cần kiệm. Củi ở quê dễ kiếm, mẹ nói nấu vậy cho đỡ hao gas, nhất là những dịp lễ tết cần nấu nướng nhiều. Không biết tiết kiệm được bao nhiêu nhưng tôi thầm cảm ơn điều đó, vì hình ảnh mẹ và chị ngồi đun lửa làm bánh, làm mứt tết... luôn khiến tôi cảm thấy sóng mũi mình cay cay, không hẳn là vì khói, mà vì tôi cảm thấy hồn quê hương, hồn dân tộc hiện về. Những ngày gần tết, mẹ tôi chuẩn bị đủ các thứ và dĩ nhiên gắn liền với gian bếp. Mẹ làm từ mứt gừng, mứt dừa, chùm ruột, mãng cầu..., bánh thì nào là hạnh nhân, bánh kẹp, phục linh... Bếp lửa của mẹ luôn luôn rực hồng, mẹ làm thật nhiều cho có để các con đãi bạn, "tết mà!". Thương lắm những bà mẹ quê, mẹ cũng là một hình tượng của mùa xuân quê hương trong lòng tôi, nếu một mai vắng mẹ rồi, chắc là mùa xuân sẽ không còn vui như khi còn có mẹ.

Rồi thấm thoát cũng đến rằm tháng chạp, là thời gian để lặt lá mai. Nếu như ngoài Bắc có hoa đào thì trong Nam là hoa mai, là một loại hoa không thể thiếu trong ngày tết. Nuôi mai cả năm trời thì lúc này mới chính là giai đoạn quyết định để mai có nở đúng tết hay không. Cũng như hoa vạn thọ, người quê tôi nhà nào cũng trồng ít nhất một cây mai. Có mai là một chuyện mà mai nở đúng tết hay không lại là một chuyện nữa. Thế nên năm nào ba tôi cũng canh sao cho đúng, ba nói như thế mới mang lại nhiều may mắn. Mai cùng với vạn thọ làm cho mùa xuân quê tôi tràn ngập sắc vàng khắp mọi nẻo đường. Lặt lá mai xong rồi thì ba và anh tôi còn có thêm nhiệm vụ là đánh bóng lư đồng nữa. Tôi thì thích thú nhặt từng món lên xem, rồi hỏi đủ thứ chuyện trên đời, chốc chốc lại đi xem mẹ và chị làm dưa món và củ kiệu. Mẹ tôi làm củ kiệu thì nhất rồi, củ kiệu vừa trắng, vừa giòn, độ chua, ngọt, nồng thì vừa đủ. Lần nào bày ra đãi khách ba tôi cũng tự hào. Cho nên mẹ tôi làm gì thì làm, tết là vẫn phải chăm chút để có được một hũ dưa kiệu ngon nhất.
hinh 1 josy


"Chừng nào về quê?", đó là câu hỏi mà bọn tôi hay hỏi nhau mỗi khi gần đến tết. Không hỏi " có về quê không" mà chỉ hỏi khi nào, như là một mặc định vậy. Mà đúng thật, tết mà không về thì nhớ nhà, nhớ quê lắm. Tết mà không về bên gia đình thì không thấy không khí tết gì cả. Với lại chưa tết là ba mẹ cũng nhắc rồi, làm như sợ con quên. Mà không về sao được chứ, về để cùng mẹ đi chợ quê ngày tết. Chợ quê họp trên bờ kênh nhỏ bán đầy đủ hoa, quả, bánh, mứt, rau, củ, thịt, cá và các loại thực phẩm nhà làm. Thỉnh thoảng có người bán mấy nhánh mai nhỏ cắt từ cây mai vườn nhà để kiếm chút tiền mua sắm tết. Mẹ tôi không quên mua đồ về gói bánh tét, để năm nào cũng phải có nồi bánh đỏ lửa đêm giao thừa.

"Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về.
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu
với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông" (*)

Lời bài hát lại vang vọng trong tôi khi một mùa xuân nữa sắp về, khiến lòng tôi nôn nao quá đỗi. Dù con người ta có bao nhiêu tuổi thì mỗi lần tết đến xuân về, vẫn cảm thấy có chút gì đó nao nức, có chút gì đó bâng khuâng. Một năm qua đi với bao thành bại vui buồn, tết là thời điểm mà ta lắng lòng lại, tạm gác lại những bon chen và trở về với nơi chốn yêu thương, nơi có ông bà cha mẹ ta, những người yêu thương ta vô điều kiện, luôn dang tay đón ta về trong ánh nắng mùa xuân. Tết, là phải về quê!

 
Vĩnh Long, tháng 12. 2020
H.N.P
(*): Lời bài hát Mùa Xuân Đầu Tiên - Văn Cao.

Tổng số điểm của bài viết là: 26 trong 6 đánh giá

Xếp hạng: 4.3 - 6 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm3
  • Hôm nay1,126
  • Tháng hiện tại36,443
  • Tổng lượt truy cập2,804,166
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây