THƯƠNG NHỚ MỘT TRIỀN ĐÊ

Thứ sáu - 25/12/2020 06:42
Tản văn của Nguyễn Thu Hương

Tuổi thơ tôi gắn liền với con sông quê, với triền đê lộng gió. Những chiều cùng lũ bạn mải mê với cánh diều, chạy dọc con đê đến nhá nhem tối vẫn chưa thoả chí, phảng phất trên từng gương mặt đen nhẻm là chút tiếc nuối khi phải kéo cánh diều lại để chạy cho kịp tiếng mẹ đang gọi từ xa. Trả lại sự yên tĩnh cho triền đê lặng im nghe rặng tre thầm thì trong gió, nghe câu hò của bác thuyền chài trên sông, nghe mênh mông sóng nước vỗ vào bờ mỗi khi tàu cá ghé qua.

Trăng lấp ló lên cao dần, triền đê phơi mình tắm dưới ánh trăng, dưới sương đêm và tiếng hò reo của lũ trẻ đến giờ hẹn đã í ới nhau lên đê những ngày trăng sáng vằng vặc. Trẻ con chơi đủ loại trò chơi dân gian, nào rồng rắn lên mây, kéo co, hay mèo đuổi chuột không biết mệt là gì, thở hổn hển mà vẫn cười tít mắt…Người lớn ngồi hóng mát, kể những câu chuyện tầm phào, không đầu không cuối cũng chẳng ngớt tiếng cười. Triền đê như vỗ về, thương lắm những con người dân quê hay sao mà gió thổi mát lành, dịu êm những ngày hè oi ả, chẳng ai nỡ tan cuộc về nhà.
unnamed (1)

Những buổi chiều chăn trâu cũng lũ bạn, hai bên bờ cỏ mọc xanh mơn mởn, chắc mẩm trâu ăn no nê, đám trẻ đầu trần chân đất chơi chắt chuyền, bắn bi bỏ quên đàn trâu háu đói ăn cả hoa màu nhà dân. Bao lần bị mắng lẫn ăn đòn chẳng chừa thói ham chơi. Xuân hạ thu đông bốn mùa luân hồi, lứa trẻ này lớn lên, lứa trẻ khác nối tiếp, quẩn quanh với triền đê suốt cả tuổi thơ, thậm chí với cả đời người gắn bó ở miền quê nghèo này.

Nhà tôi nằm dưới chân đê, con dốc thoai thoải ngày qua ngày đưa tôi đến khoảng trời yên bình ấy. Lớn lên tôi vẫn yêu triền đê như thuở bé dù đã khép lại những ngày lăn lộn dưới đống rơm thơm để thành cô thiếu nữ mộng mơ. Tôi yêu màu nắng lấp lánh trên sông, yêu màu xanh trải dọc triền đê, yêu những nhành cỏ dại kiên cường vươn cao, yêu những cánh trắng nhuỵ vàng nhỏ xinh của hoa xuyến chi, yêu đàn bướm đủ sắc màu bay trên những khóm cải ngày đông lạnh buốt. Tôi đem hết thảy tình yêu đó của mình vào những bài văn viết về quê hương.

Và cứ thế, tình yêu mỗi ngày lớn lên khi tôi hiểu hơn về lòng biết ơn. Triền đê như mẹ hiền bao bọc làng quê những ngày bão lũ. Nước sông dâng cao, đục ngàu, cuồn cuộn những khi bão nổi. Triền đê đứng đó sừng sững hứng lấy sự nổi giận của mẹ thiên nhiên, bảo vệ xóm làng. Bão qua, triền đê tan hoang, rác bẩn kéo từ mọi nơi trải đầy khắp lối, cây cối đổ nát ngả nghiêng. Người dân lại kéo nhau thu dọn sạch sẽ, như tỏ lòng cảm kích trước sự che chở của triền đê quê mình. Nắng lên, hong khô những bãi đất sình lầy, triền đê hiền dịu nghiêng mình giữa đất trời. Phù sa thêm tốt tươi, cây cối vào mùa hồi sinh, quê hương lại tràn ngập tiếng nói cười.
53e06e13aef3b69906dc1ab9b22c5643

Ngày mùa, triền đê khoác lên mình chiếc áo mới, những sợi rơm vàng ruộm ươm mình trong nắng. Tôi cũng góp phần lấp đầy những khoảng trống còn lại để triền đê một màu đồng điệu. Ngả lưng dưới bóng mát của rặng tre sau những ngày mệt nhọc nhưng bù lại một vụ mùa bội thu. Nhìn lũ trẻ nô đùa, lăn lộn trên những đống rơm lại ước mình bé lại với niềm vui thanh thuần chẳng pha chút muộn phiền như cách người lớn giấu nhẹm đi.
Tuổi thơ dần trôi xa, triền đê vẫn luôn ở đó dõi theo và nâng niu từng bước chân tôi mỗi ngày một rắn rỏi. Triền đê mang hồn quê, trở thành nét đặc trưng và dấu ấn khó phai khi chúng tôi lớn lên bôn ba khắp nẻo đường, vẫn nhớ khôn nguôi chốn thanh bình mình từng gắn bó.

Xa quê, mang những ước mơ của mình bay cao, giống như ngày bé chạy theo cánh diều trong háo hức, say mê. Nhưng sao đôi chân ngày ấy chẳng biết mỏi mệt mà bước chân khi trưởng thành đôi lúc mang nhiều khó nhọc đến thế. Những lúc lắng lòng, tôi lại nhớ triền đê da diết, thèm được ngả lưng trên bãi cỏ xanh mát thơm mùi cỏ gà, thèm ngắm ánh trắng, nghe một điệu hò sông Mã, thèm cảm giác nhặt từng viên sỏi cố gắng ném xuống sông thật xa, thật xa. Tụi trẻ con lấy thành tích làm niềm vui, người lớn lấy đó để thả trôi muộn phiền.
Người ta nhắc về quê hương với mái đình, cây đa, với bạt ngàn núi rừng hay mênh mông cánh đồng. Tôi cũng có nỗi nhớ của riêng mình, là triền đê tắm mát hồn tôi.

N.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Hôm nay883
  • Tháng hiện tại26,571
  • Tổng lượt truy cập2,794,294
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây