A MÚI (Nguyễn Thu Hà)

Thứ tư - 21/08/2019 22:11
Truyện ngắn:

A Múi người gốc Hoa, đương nhiên, nên tên rất dễ nhớ gắn liền với năm tháng được sinh ra làm người giữa lũ con chục đứa để cha mẹ dễ phân biệt.
A Múi sinh năm 1967, năm con dê theo lịch âm. Cái tên đơn giản, tiện đến không thể tiện hơn để gọi nhưng cuộc đời A Múi lại trái ngược với cái sự giản tiện ấy. Giá như hắn không có mặt trên cõi đời này mang kiếp người mà là kiếp con dê đại diện tuổi hắn, có lẽ hắn đã sung sướng, hạnh phúc hơn.
Lần đầu tiên tôi gặp Múi, hắn tự nguyện xăng xái làm cửu vạn bốc dỡ đồ đạc giúp gia đình tôi lúc giữa đêm vào căn nhà nhỏ giữa xóm thợ nghèo quận Tư. Ấn tượng đầu tiên của tôi về hắn là hắn không giống người. Nghĩa là, cái hình dạng lòng khòng mét tám phủ ngoài bởi bộ đồ thun hoa mặc nhà của mấy mẹ sồn, mái tóc dài qua vai cứng quèo cột bằng cọng thun bự che một phần gương mặt lồi lõm dưới lớp son phấn lòe loẹt. Đôi mắt hắn u uẩn dưới ánh đèn đường lúc nửa khuya khiến người ta rợn gáy.
Hắn lao từ góc tối trong vỉa hè ra chiếc xe tải, vươn hai cánh tay khẳng khiu lều nghều với chiếc ghế ngoài cùng, miệng eo éo khàn khàn:
“Chế! Chế để Múi giúp chuyển đồ cho nhá! Múi làm được lắm đó!”
Hắn thoăn thoắt bưng món đồ đi như chạy về căn nhà trống của tôi. Tôi còn chưa hết ngạc nhiên hắn đã tiếp:
“Múi chờ nhà chế bữa rày! Sao qua cúng lâu quá rồi mới dọn? Ngày nào Múi cũng qua quét cứt chó trước cửa đó chế!”
Ôi mẹ ơi, tới đây tôi hiểu phần nào rồi. Cảm giác sợ sợ ban đầu bay gần hết, tôi hỏi hắn:
“Vậy Múi biết chó nhà ai hay sang bậy không?”
Hắn cười he he, mắt lấp lánh tinh quái:
“Múi biết đâu! Mà ở xóm này nhiều chó lắm, Múi làm hoài à! Mấy cô bác ưng bụng hay cho Múi tiền cà phê chứ Múi hông nghĩ chi hết á!”
Từ đêm đó, tôi có một người hàng xóm nhiệt tình giúp đỡ rất nhiều việc vặt. Đương nhiên, sau những việc hăm hở làm, bao giờ A Múi cũng nhận tiền cà phê.
Múi cũng làm nhiều việc khác cho hàng xóm xung quanh để kiếm tiền. Những công việc như dỡ hàng, vệ sinh cho bà con buôn bán, Múi toàn làm về đêm, khi mà cái nhan sắc dị dạng của hắn không bị ai dòm ngó. Tất cả những đồng tiền kiếm được, hắn chắt mót chỉ để nghĩ đến chuyện... tút nhan sắc! Nhưng như trò đùa của số phận, hắn càng lam làm, càng tích cóp bao nhiêu thì cái dung nhan bề ngoài của hắn càng dị dạng, khác thường bấy nhiêu…
Múi bảo tôi, Múi là bóng lộ. Thú thực, ban đầu tôi không phân biệt được thế nào là bóng, bóng lộ, gay, pê đê... những danh từ chỉ những người nam đồng tính khác nhau ở điểm nào. Chính Múi giải thích cặn kẽ cho tôi hiểu. Như Múi, tuy sinh ra mang hình hài đàn ông, nhưng luôn nghĩ mình là nữ, luôn khao khát biến đổi bản thân thành một nàng gái đẹp, không chỉ ở thân xác mà là tất cả hành vi, trang phục, nhan sắc, giọng nói. Và đặc biệt, rất mê trai!
Múi sống lay lắt chung chạ với gia đình anh trai và mẹ già. Gia đình bốn thế hệ hơn chục con người sống chen chúc trong gần bốn mươi mét vuông nhà cấp bốn mái tôn và một căn gác xép. Ấy vậy mà, nhà Múi còn nuôi cả một bầy chó sáu con, con nào cũng bự chảng và sủa gắt cắn nhau vì đói suốt ngày. Căn nhà nồng nặc mùi chó và hầu như luôn ồn ào tiếng cãi vã, chửi rủa của những con người căng thẳng và thù địch vì bon chen kiếm miếng ăn bằng buôn bán, đề đóm, cờ bạc. Nhiều khi, giữa đêm tôi nghe tiếng khóc khàn đục của Múi dưới cửa sổ, biết đêm đó Múi nằm ngủ ngay hàng ba hông nhà tôi sau khi lang thang kiếm tiền mà không mở được cửa vào nhà...
Cả xóm, và ngay cả gia đình chả ai ưa Múi. Hắn là hình ảnh ông kẹ dọa bọn trẻ con lười ăn của mấy bà mẹ ú nu lê la suôt ngày khắp xóm, tay bưng bát cơm trộn hầm bà lằng canh thịt trương phều, tay cắp đứa con mũi dãi. Bọn nhỏ đứa nào không chịu há miệng là các mụ la lên: “A Múi tới kìa! Múi ơi nó không chịu ăn nè!”. Thế là đứa nhỏ há miệng ngậm thìa cơm, mắt đảo như bi xem cái hình hài Múi có hiện ra đâu đó không.

 
nguyen thu ha

A Múi cũng là nỗi sợ bị... trộm vặt của người lớn. Cả xóm trừ vài nhà giàu hay nhà chuyên cho vay nóng luôn đóng cổng rào, còn lại hầu như làm nghề, hàng hoá và thợ ra vào từ sáng tới tối. Họ cảnh giác Múi, hễ thấy Múi mon men tới gần cửa là quay đi nói chuyện hoặc im bặt nhìn Múi như chờ hắn đi khỏi họ mới làm tiếp được. Cơ khổ, Múi khoái mấy đôi giày hay bộ quần áo họ làm ra lắm. Múi hay lân la sang chỉ để sờ lên lớp da bóng mướt của những đôi giày nữ đủ màu, những bộ đồ thun hoa sặc sỡ khách hàng đặt may hàng chợ để chuyển đi vùng nông thôn nào sâu lắm, xa lắm... Chưa ai bắt được Múi ăn cắp bao giờ nhưng khi mất vặt, họ nghĩ tới kẻ nghèo mạt hèn kém nhất là hắn đầu tiên...
Từ ngày tôi về xóm, Múi phấn khởi vui vẻ lên nhiều. Mấy bà già xung quanh bảo tôi vậy và không quên nhắc: “Cô cẩn thận cái thằng bóng già đó đấy! Cô cho nó vào nhà là cô mất đồ có ngày. Nó hiền lắm nhưng bí tiền là ăn cắp ngay”.
Tôi nghe ừ hữ để đấy. Phần vì thấy tò mò về Múi, phần thấy thương hắn sống lay lắt trong sự ghẻ lạnh và khinh bỉ, phần vì nghĩ nhà mình giàu có gì đâu, có gì giá trị đáng để ăn cắp. Múi thấy tôi dễ dãi và hay hỏi về cuộc sống của hắn và những người như hắn nên tỏ ra quý tôi ra mặt. Hắn không chịu nhận tiền “cà phê” cho việc sáng nào cũng hốt dọn phân chó trước cửa nhà tôi nữa (trong đó cũng có phần của vài con trong đàn chó nhà hắn). Hắn hay ngồi ở bậu cửa tôi mở lúc làm việc hay nấu ăn, hỏi tôi cả ngàn câu hỏi về làm đẹp, về quần áo, son phấn. Hắn bảo, hắn có hẳn bốn đứa cháu gái ở cùng nhưng không dám hỏi, bọn nó sẽ chửi vào mặt hay méc anh hắn là sẽ bị anh hoặc thằng cháu lớn tẩn no đòn...
Tôi hiểu được vì sao hắn sợ và gia đình hắn vì sao ghét hắn đến vậy. Lão anh trai hắn lái taxi, cứ xuống ca lại nhậu, nhậu xong là chửi cả nhà và than thân trách phận sao phải nuôi báo cô thứ “quái thai” A Múi! Lão xấu hổ vì Múi, nhục nhã vì thằng em chả phải đàn bà, dứt khoát không phải đàn ông, làm toàn việc “nhục nhã” kiếm mấy đồng còm. Mà phải chi, hắn tiêu tiền vào ăn uống cho cam, đàng này hắn toàn làm chuyện xấu hổ. Nào là xăm môi, bơm môi, xăm mắt, xăm chân mày, bơm cái gì li côn vào bàn tay bàn chân cho múp lên như chân gấu. Mà phải chi nó làm lên cho đẹp cho cam, môi giờ như hai quả chuối cau đỏ loét tều lên trên cái mặt nhờn nhẫy, bì bị, xương xẩu. Hai con mắt xăm đen thui cả mí trên lẫn dưới bao quanh lòng mắt đục lờ dài dại. Cái chân mày mới kinh dị, chả biết con bê đê nào làm dạo quất cho nó hai con dao quắm ngang mặt... “Mày chết đi, chết đâu đó nhanh đi cho tao đỡ nhục!”. Cuối cuộc nhậu nào lão anh của Múi cũng gào lên câu đó trong suốt cuộc đời Múi...
Vậy nhưng Múi cũng có những lúc hạnh phúc đáo để. Ấy là khi hàng xóm có người chết.
Không biết từ khi nào, cứ có đám tang trong xóm nhỏ ấy là đám pê đê tụ về hát suốt mấy đêm quàn. Đặc biệt đêm cuối cùng trước khi đưa người chết đi chôn, họ sẽ hát nhảy gần như trọn đêm. Như một lệ đặc biệt, họ chẳng màng đến ánh mắt khó chịu kì thị hay những cái vỗ tay khen đứa nào đó hát hay, chỉ cần cả bọn nhảy hát với son phấn váy áo rực rõ màu sắc là vui rồi. Và A Múi vui ké một cách hồn nhiên nhiệt tình nhất. Hắn lăng xăng quanh đám hát đám, lúc bưng cháo khuya khi châm đá vào mấy ly trà loãng toẹt. Xong hắn trở về cái góc xa xa chút ngồi ngó, ngồi cười hay hát theo bằng thứ giọng khàn đục eo éo khó tả... Bữa nào hên, Múi được một “chị” ngoắc lại cho đồ ăn, cho thỏi son hay cái áo dùng rồi, Múi sẽ cúi đầu ỏn ẻn: “A Múi cám ơn chế nhìu nhìu”...
Tôi rất sợ những ngày sau đó, tôi sẽ bị nhức đầu với những lần chạy sang chớp nhoáng khi Múi diện cái áo được cho. Hắn sẽ liên tục: “Chế ơi, coi cái này với cái này được hôn?”. Cái này đầu tiên là cái áo được cho, cái này tiếp sau là một cái váy đến lưng bắp chân đầy sẹo tim tím với đám hoa lá trước đây từng một thời sặc sỡ lắm. Tôi đồ, cái váy là loại váy rời dài đến gót để đi cùng áo kiểu trước đây của một chị nào đó, giờ sang A Múi nó lưng lửng tồi tội trên hai cẳng chân xương xẩu, tong teo.
Cái chuyện làm đẹp của Múi còn làm tôi đau đầu bực bội hơn nữa. Múi hay soi gương, bàn tay với những ngón tay xương xẩu nhăn nheo mọc ra từ lưng bàn tay múp tròn, mọng như sắp vỡ, hậu quả từ những ống silicone lỏng rẻ tiền, hay rờ từng đường nét của gương mặt bị tàn phá. Múi tìm cách sửa chữa tân trang khuôn mặt đó và hắn thức đêm canh me ngoài đường tìm việc để kiếm tiền. Hắn gầy tong teo, nhưng ăn uống với hắn được liệt vào nhu cầu thứ yếu, sau việc chỉnh đốn khuôn mặt và quần áo, son phấn. Nhiều hôm, thấy hắn đói khát uống thừa ly nước mía ngoài xe bán nước đầu hẻm, tôi không cầm lòng được đành kêu hắn lại, múc cho hắn tô cơm đầy với cá thịt và doạ hắn, không ăn hết tôi sẽ nghỉ chơi với hắn. Hắn bảo, lần đầu tiên hắn ăn cơm có đủ cả tôm, thịt, cá và canh rau ngon thế này... Và hắn khóc. Ban đầu hắn chỉ chảy vài giọt nước mắt từ con mắt đục lờ xuống má, sau thì hắn nức nở, tay run run như muốn đánh rớt cái tô, và hắn bất giác bấu chặt cả hai tay lấy thành chiếc tô như bám vào thứ gì đó ai sắp lấy mất…
Từ sau hôm ấy, A Múi ít nói hơn, hay làm hơn và chịu nghe lời tôi vô cùng. Tôi cũng hay bảo hắn sang ăn cơm khi để ý thấy hắn rầu rĩ. Hắn chịu nghe lời tôi khuyên, bớt làm những điều tệ hại lên khuôn mặt và thân thể hắn. Duy chỉ có một điều tôi không tài nào bảo hắn thay đổi được là cách hắn gọi tôi là chế (chị). Hắn nói, tuy hắn lớn hơn tôi vài tuổi, hắn vẫn coi tôi là chế của hắn. Và tôi không ít lần gánh chịu ánh nhìn căm ghét, khó chịu của chị dâu hắn cùng mấy đứa cháu gái khi hắn hớn hở chạy sang nhà tôi để khoe thứ gì đó, cái miệng liên tục: “Chế à! Chế à...”. Họ ghét tôi cũng phải thôi, vì A Múi toàn mày tao với mấy bà chị dâu già hơn hắn cả con giáp, khi bị đánh hắn cũng gọi anh trai là mày luôn...
Rồi một ngày, mối quan hệ tốt đẹp giữa tôi và A Múi chấm dứt một cách tàn nhẫn.
Trưa đó, hắn đang giúp tôi gấp đám hộp giấy thì con cháu gái thứ ba chạy sang. Nó bảo: “Ba kêu Múi về liền ba nói chuyện. Hình như ba tính bán hai con A Tam với A Tứ đi đó!”
A Tam và A Tứ là hai con chó đẹp nhất đàn của Múi. Hắn tái mặt nhưng bảo con cháu:
“Mi về trước đi, Múi đưa đám hộp lên kệ giúp chế rồi về liền à!”.
Con bé cháu nấn ná chút rồi về trước, A Múi xếp hết đám hộp giúp tôi rồi mới chạy về. Tôi dọn dẹp xong thì nghe bên nhà Múi có tiếng la hét, tiếng Múi khóc rất lớn. Tôi biết, vậy là hắn mất hai con chó cưng.
Cả tiếng sau tôi mới nhận ra là chiếc điện thoại của mình đã biến mất. Tôi sững sờ và sốc. Sang hàng xóm mượn điện thoại để điện báo cắt tới tổng đài, cả xóm nhốn nháo theo tin tôi mất điện thoại. Họ không ngập ngừng mà khẳng định luôn, Múi đã ăn cắp bán đi để chuộc chó. Tôi hoang mang và buồn rất nhiều. Bởi A Múi biết rõ, trong chiếc điện thoại ấy là rất nhiều thứ quý giá đối với tôi...
Từ hôm đó, tôi tránh gặp A Múi. Hắn vẫn qua dọn vệ sinh cửa nhà tôi vào sáng sớm, và lượn qua lúc đêm muộn. Đôi khi, hắn vẫn khóc dưới cửa sổ nhà tôi khi phải ngủ lại ngoài đường. Đàn chó mất bớt hai con của hắn cũng bớt sủa ồn ào, nhà hắn cũng bớt tiếng chí chóe phiền hàng xóm...
Đôi lúc, bắt gặp hắn đi ngược chiều ngoài ngõ, hắn nhìn tôi bằng đôi mắt u buồn ngày càng đục lờ hơn rồi cúi đầu đi qua. Hắn lặng lẽ như cái bóng lầm lũi chứ không ồn ào như trước nữa...
Vài tháng sau tôi chuyển nhà mới. Ngày đi, tôi gửi bà cô kế bên ít quần áo cho Múi. Bả hỏi: “Bộ cô không giận hắn hả? Hắn im không nói và tránh cô vậy là hắn lấy chắc rồi! Quân gian manh phản phúc ấy cô cho đồ làm chi?”.
Tôi chỉ biết thở dài dặn: “Con không chắc hắn tệ vậy đâu! Dì cũng đừng quả quyết vậy lỡ không đúng tội hắn. Con chỉ tiếc ảnh gia đình, ba mẹ anh em trong điện thoại mất hết. Dì đưa chỗ quà này cho hắn và bảo hắn cứ qua mái hiên con ngủ đỡ, con dặn chủ nhà mới cho hắn rồi”
Và tôi chia tay xóm nhỏ trong đêm ấy. Khi xe đồ đi giữa đêm, tôi thấy A Múi đứng nấp sau cây cột điện nhìn theo. Hắn khóc.
Tầm nửa năm sau thì tôi nhận được tin hắn chết. Hôm ấy đúng vào rằm tháng bảy, tôi đang lỉnh kỉnh sắp đồ cúng rằm thì anh trai A Múi gọi cho tôi. Anh hắn bảo, kiểu gì tôi cũng phải qua đốt cho Múi nén nhang và nhận món đồ Múi gửi lại cho tôi.
Tôi sang đưa A Múi đoạn đường cuối. Đám tang lạnh lẽo vắng hoe, không kèn trống. Vài vòng hoa điếu treo thê lương cạnh tường nhà kế bên và chiếc quan tài gỗ tạp rẻ tiền lộ cộ với đám đồ cúng chỏng chơ trên chiếc bàn cũ. Anh chị hắn lấy tấm hình từ thời hắn đi học trưng làm ảnh thờ. Khuôn mặt một cậu trai u buồn với đôi mắt đen và khuôn miệng mím chặt nhìn ra đám hàng xóm đến góp viếng. Họ cho tôi biết, A Múi chết mà chả ai hay biết. Nghe đâu hắn sốt vì nhiễm trùng máu, do chó của hắn táp vào đùi lúc hắn cho bọn nó ăn. Bà già nhà bên rỉ tai tôi: “Có khi nó bôi bò kho lên đùi, lên bụng cho bọn chó liếm chơi. Chắc hôm ấy vô phúc nó nổi điên nó táp đấy! Lúc liệm, nhà nó không cho coi, nghe nói chỗ ấy sưng tím kinh lắm!”...
Anh hắn mang ra đưa tôi một bọc nilon gói kĩ mấy lớp. Lão bảo, khi dọn tủ của hắn, thấy bức thư hắn cột ngoài cái bọc này, đề gửi cho tôi và dọa sẽ về bóp cổ đứa nào ỉm đi. Tôi mở bốn lần giấy gói, rơi ra tờ giấy có vài dòng nghệch ngoạc và... cái điện thoại LG màu trắng, của tôi.
A Múi viết: “Chế ơi, Múi không có ăn cắp. Con Tư (con cháu gái thứ ba của hắn) lấy đem cầm trả nợ đánh đề. Múi vay khắp nơi chuộc về rồi trả nợ hơn hai tháng mới hết. Múi buồn lắm. Chế là chế của Múi mà…”
...
Tôi đưa hắn đến nơi hoả thiêu. Gửi người đốt lò đốt chung cho hắn bộ quần áo mới. Giữa đám người nhà vẫn ồn ào, xỉa xói, vô cảm, tôi là kẻ duy nhất khóc hắn, khóc cho một kiếp người đến chết vẫn đấu tranh để khẳng định mình, đến chết vẫn không được công nhận, đến chết vẫn mong cầu có được chút tình thương...
Vĩ thanh:
A Múi mất lâu rồi. Hôm nay khi viết về A Múi, tôi vẫn còn rơi nước mắt. Mong ngoài kia, những kiếp phận sinh ra như A Múi được may mắn hơn hắn. Bởi họ được sinh ra như mọi người, có quyền bình đẳng như mọi người, và họ có quyền được tôn trọng, được hạnh phúc!

 
Sài Gòn 21/6/18

Nguyễn Thu Hà

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập3
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm2
  • Hôm nay980
  • Tháng hiện tại35,671
  • Tổng lượt truy cập2,640,193
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây