AI ƠI BÁN MÙA CHO PHỐ

Thứ bảy - 11/09/2021 04:47

Tản văn của Thanh Tuân

Mấy bận trăng sao nhớ non ngàn. Thu về qua Phố, Phố xốn xang. Đâu mùa thu chín, Phố xao xuyến? Giờ Phố lặng thinh lệ ngàn hàng. Thu đã đi đâu biền biệt để Phố ôm sầu nhớ bao mùa thu cũ! Nỗi thèm thu cứ chờn vờn, thấp thỏm. Phố rưng rức trong nhung nhớ bóng thu sang. Ai ơi hãy gom mùa thu về cho Phố. Hãy bán cho Phố một chút thu.

Tự bao giờ Phố đã yêu thu? Tự bao giờ Phố đã luyến thu? Một tình yêu nồng nhiệt, một niềm luyến ái thao thiết như ve mùa trở mình gọi nắng hạ, như mây ngàn gọi gió về ngây ngất đón xuân sang. Phố yêu thu từ dạo thu chín làm má Phố rực hồng những lồng đèn vàng đỏ. Phố yêu thu từ thuở thu gởi nhớ nhung vào mùa cho lá vàng vãi vương trong lòng gió. Phố yêu thu từ dạo thu lên khúc nhạc tùng xèng làm tưng bừng các ngõ Phố, dù là những con ngõ sâu hun hút. Phố yêu thu từ dạo ấy. Phố hân hoan. Phố rộn ràng. Phố hoan hỉ mỗi dạo thu sang.

 
den duong phan dinh phung mua to yen chat luong nhat ha noi

Nhưng rồi ai đã giấu thu? Thu đi đâu để Phố chờ héo hắt? Phố thèm thu từ mấy độ phong thành. Phố thèm thu từ mấy dạo giãn cách. Để rồi Phố héo hắt trong niềm yêu. Bán cho Phố một chút thu, dù một chút.

Phố muốn mua một đêm thu, đêm ấy có con trăng non trở giấc phía đằng đông. Những ngõ Phố lúc ấy đã lên đèn. Lòng Phố dập dìu xe cộ. Tiếng nói cười rộn rã trong tiếng nhạc, tiếng chào hàng, tiếng ngã giá bán mua...Vài tiếng trống thùng thùng gần thành điệu xen trong tiếng xèng la, cả tiếng kèn tò tí te mới tập họa cho hợp vần. Lúc ấy lề Phố đã ngút ngàn xanh đỏ những đầu lân sư rồng đủ màu sắc bày biện. Hàng quán ngập những bánh là bánh, quà là quà. Bánh trung thu đủ màu sắc tím vàng, đủ mẫu mã; quà hộp, quà giỏ đủ thức sang trọng hệt ngày tết đầu năm. Và lúc đó Phố nức thơm mùi cà phê, mùi trà nóng xen lẫn dịu thơm của chiếc bánh Kinh Đô khai sớm. Và lúc đó, ta thấy hồn Phố đã dậy tình khi thu sang.

Rồi Phố thèm, thèm mua một đêm thu chín. Cái đêm rạo rực trăng vành vạnh tròn ôm lấy Phố. Các ngã đường sáng trưng ánh đèn, có cả ánh đuốc. Người người chen trong biển người chật ních, kín bưng. Giữa chúc chen đó, những con lân đang vờn nhau, quỳ lạy, chồm lên, lao xuống, lộn vòng, phun lửa, nuốt châu...; những con rồng dài chờm tới uốn lui, bay lên lộn xuống; những con phượng với đôi cánh nhịp nhàng, uyển chuyển... Tất cả hòa trong hỗn tạp những âm thanh. Tiếng hò hét, tiếng reo vang, tiếng cười nói, cả tiếng thở phì phò sau gáy trộn trong mớ thanh âm rồ ga, còi xe inh ỏi... Rồi biển người nhích từng chút một, lại gặp biển người khác tràn qua. Người gặp người, xe gặp xe, lân gặp lân, rồng, phượng... rồi hét, rồi hú.... Trống bây giờ giục giã hơn. Xèng la đã họa điệu quyện luyến hơn. Và chú khỉ, ông địa cũng lộn vòng chuyên nghiệp hơn. Phố ngất ngây trong đêm trở thức. Phố say sưa trong tiếng nhạc, nụ cười. Phố hả hê trong đêm thu chín. Và Phố rã rời với những yêu đương thâu đêm, tận sáng. Phố thèm lắm, thèm một đêm thu như thế.

 
1583372401 1c38fd9dcde730b30db109005fa1b704

Hay thôi giữa mùa đại hạn, bán cho Phố một chiều thu thôi cũng được. Đó là một chiều thu nắng ghé xuống Phố thôi gay gắt. Hàng bằng lăng đã hết tím màu thủy chung. Cánh phượng hồng muộn buông lơi vội trong mớ lá vàng tuôn xối xả. Một cọng gió thu lạc nẻo nào đó ru hồn Phố ngất ngây trong huyền mơ. Đấy là một chiều thu nơi công viên giữa lòng Phố, ghế đá không mồ côi như bây giờ. Nơi ấy, khi ấy, có đôi cụ già móm mém trao nhau cái nhìn xế chiều mang màu chung thủy; có đôi nhân tình ngả đầu vào nhau nhìn đôi bồ câu sà cạnh chú bé đánh giày đang còn say giấc ngủ; và phía góc đằng xa có chị bán quà đêm đã bày ghế, vầy lửa, sợi khói thanh mảnh trong chiều trời mang theo mùi gia vị. Phố nhớ lạ nhớ lùng một chiều thu mặt nước hồ soi bóng bông súng tím. Con cá rô quẫy mình đuổi xô đụn mây vỡ ra trăm nghìn mảnh kì dị. Xa xa tiếng chuông chùa vọng khơi nhấn chìm những thanh âm mưu sinh xô bồ thường nhật. Khi ấy, Phố thấy mình thảnh thơi đến lạ.

Giờ còn đâu những mùa cũ. Giờ Phố thấy mình đơn côi đến nao lòng. Tiếng thu về trên Phố thôi không còn rộn rã mà thay vào đó là tiếng còi xe cứu thương xoáy nhói vào nỗi đau. Màu thu về trên Phố không còn gam màu thu rạo rực của lân, của rồng, của ông địa, tề thiên sặc sỡ, mà đó là gam màu thu tê tái của xe tang, của bóng áo trắng vội vàng, của bóng áo xanh vội vã. Và với Phố không còn một chiều thu bình yên nữa. Những chiều về trên Phố trở thức với những đếm đong số ca tăng, số người khỏi bệnh. Phố đớn đau. Phố hoang mang. Phố lo lắng trong mùa.

 
14 1583234744 width1004height669

Phố thèm mua một chút thu xưa, dù một chút. Thèm sống lại những ngày thu lay động những ngã đường. Thèm nhìn nụ cười rỡ ràng và ánh mắt xôn xao của những đứa trẻ khi mùa về trên Phố.

Phố ạ! Thương Phố đến cháy lòng.

Những nỗi niềm đầy vơi ấy của Phố nào mấy ai hiểu. Ai đó ơi hãy ngồi đếm cùng Phố những nhớ nhung! Ai đó ơi hãy gom những mùa thương cũ về bày biện dùm trong hồn Phố! Và ai đó ơi hãy bán dùm cho Phố đi, chút thu sang mùa…
T.T

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm10
  • Hôm nay1,404
  • Tháng hiện tại16,844
  • Tổng lượt truy cập3,771,046
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây