ÁM ẢNH - Tác giả: Lê Huyền

Thứ ba - 04/08/2020 03:42
Nội dung truyện không mới, nó xảy ra hàng ngày trong nhiều gia đình. Tuy nhiên tác giả đã tài tình khi dẫn dắt độc giả đi qua mọi cung bậc cảm xúc, trước khi vỡ oà vì nhẹ nhõm. Quán Chiêu Văn xin được giới thiệu một truyện ngắn hay của tác giả Lê Huyền đến bạn đọc.
------------kiem tien ty moi nam nho danh roi dien thoai



Nàng lấy chồng. Chồng nàng là người đã theo đuổi nàng từ khi nàng học năm cuối phổ thông. Cả hai sinh ra và lớn lên cùng làng, anh hơn nàng nửa con giáp. Ngày nàng vào học cấp 3 thì anh đã là một thợ xây lành nghề. Khi nàng tốt nghiệp Đại học thì anh đã là một tay thợ cả tài hoa có lúc nhận cả mấy công trình xây dựng trong xã.
Ngày nàng lên xe hoa, cô bạn thân của nàng phán một câu xanh rờn “Về làm dâu nhà trưởng họ, không đẻ được con trai thì mày xở xách dép ra đường nhé” rồi cười khúc khích. Nàng lại nghe loáng thoáng bên tai nhiều người nói với mẹ chồng nàng “những người thắt đáy lưng ong/ vừa khéo chiều chồng lại giỏi nuôi con” rồi “trông dáng này là mắn lắm đây”. Và rồi nàng mắn thật. Chưa tròn chín tháng sau ngày cưới, nàng đã cho ra đời một cô công chúa mũm mĩm, xinh xắn.
Không xin đượcviệc làm, nàng mở một cửa hàng tạp hóa ở ngay nhà, vừa bán hàng vừa chăm con. Mẹ chồng nàng mỗi lần bế cháu lên lại thơm hít hà lên cái má bầu bĩnh của con bé mà rằng “ừ, bà thương, bà thương, nhanh lớn để mẹ mày đẻ cho bà một em cu nữa rồi mẹ con mày muốn gì bà cũng chiều hết”
Chưa kịp cai sữa cho con bé thì cái cổ nàng lại dài ngoằng ra và nôn khan. Nàng thử que và giật mình khi thấy que thử lên hai vạch. Dù không muốn nhưng nàng bất đắc dĩ phải cai sữa cho con khi con bé mới mười lăm tháng tuổi.
Nàng thèm ăn đồ ngọt, thứ mà trước đây nàng rất ghét vì vốn dĩ nàng chỉ thích của chua, cả khi nàng nghén con bé cũng vậy. Mẹ chồng nàng đi đâu về cũng mua cho nàng khi thì cái bánh ngọt, lúc lại cốc chè kèm theo lời nói “ăn đi không sau này thằng cu nó lại rớt dãi”. Đi làm về, tối tối chồng nàng lại đèo vợ trên con xe SH ra tận phố để ăn chè Sầu ngon nổi tiếng.
Nàng đi siêu âm thai, bác sĩ siêu âm cũng là chị họ của nàng. Nàng khẽ khàng “chị ơi, là con trai hay con gái vậy chị”. Chị họ nàng khẽ gắt “thời buổi nào rồi mà còn nặng nề con trai hay con gái, chưa rõ giới tính nhé”. Nàng thoáng buồn.
Bụng nàng lùm lùm, các bà trong xóm phán “trông cái bụng như này lại nghén ngọt nữa thì con trai là cái chắc!”. Cái thai bắt đầu quẫy đạp và lớn lên hằng ngày, nàng cũng hết nghén. Chồng nàng mỗi khi đi làm về lại khẽ xoa tay lên bụng nàng “chào con trai, hôm nay thằng cu của bố có làm mẹ mệt không đấy?”. Mẹ chồng nàng bế con bé ra ngủ cùng bà “ừ, bà thương, ra ngủ cùng bà không đêm lại đạp vào người em cu nhé”
Nàng sinh lần hai. Tiếng khóc của đứa bé cất lên cùng câu nói của cô hộ sinh “Bé gái, ba cân tư khỏe mạnh, xinh xắn. Chúc mừng gia đình!”. Nàng thấy có gì đó hụt hẫng rồi nàng thiếp vào trong giấc ngủ sau trận vượt cạn đầy gian nan.
Tỉnh giấc, nàng thấy mẹ chồng tay đang khẽ lật nghiêng đứa bé để áp khóe miệng nó vào bầu vú nàng. Thấy nàng mở mắt, bà nhẹ nhàng “con khỏe chưa, mẹ đỡ lên để cho cháu bú”. Trước khi trao đứa bé vào tay nàng, bà còn nựng yêu cháu “ừ, ngoan hay ăn chóng lớn nào. Trai bà cũng quý, gái bà càng thương.. ừ..”. Nàng nghĩ thầm, là mẹ chồng nàng nói thể thôi chứ trong lòng thì chắc mong có cháu trai lắm.
Đầy tháng cho con, mẹ chồng nàng làm lễ cúng, tiện thể làm luôn vài mâm cơm gọi bạn bè anh em thân thiết đến uống chén rượu. Sau vài tuần rượu, bắt đầu có những tiếng lè nhè “ Chú phải cố cho có được thằng cu chống gậy thì bọn anh mới cho ngồi cùng mâm nhé, còn nếu không thì phải mặc váy qua mâm khác mà ngồi ha … ha…” nàng cảm giác mặt mình nóng bừng.
Con bé con lớn dần, biết lẫy rồi biết bò. Hàng xóm ai cũng khen hai đứa con của nàng khéo biết chọn những nét đẹp của cả bố và mẹ. Chồng nàng vẫn công việc đều đặn, sáng đi tối về nhưng sao nàng vẫn chẳng thấy vui. Nàng không vui vì thi thoảng chồng nàng lại về nhà trong hơi men nồng nặc. Có hôm về đến nhà là lao thẳng lên giường, lăn ra ngủ không biết gì đến vợ con. Nàng dỗi, mẹ chồng nàng lại bênh “Đàn ông, thi thoảng vui bạn vui bè rồi gia chủ mời nó có uống một vài chén cũng là chuyện thường mà con”. Nàng thì lại nghĩ: chắc chồng buồn vì không có con trai nên mới rượu chè.
Chiều nay, chồng nàng về. Tắm rửa xong, anh bế con bé con hôn đánh chụt cái vào má con rồi đặt lại tay nàng “Hôm nay nhà anh Phú khánh thành nhà, xin phép vợ bọn anh đi ăn cơm xong rồi hát hò tí, chắc anh về hơi muộn”. Nàng im lặng không nói gì vì nàng biết nếu nàng không đồng ý thì anh cũng vẫn đi. Khuya, sau khi đưa con lớn cho mẹ chồng, đặt con nhỏ xuống giường cho nó ngủ thì cũng vừa lúc chồng nàng về, người đầy hơi men “Xin lỗi vợ, anh hơi say, anh ngủ đây”. Chỉ mấy phút sau nàng đã nghe tiếng ngáy đều đều của chồng.
Nàng vừa với tay lấy cuốn sổ ghi nợ của khách hàng mở ra thì điện thoại của chồng nàng đổ chuông. Nàng không có thói quen nghe điện thoại của chồng nhưng không muốn con thức giấc nên nàng với tay cầm điện thoại để tắt. Nhìn vào màn hình điện thoại, mắt nàng như hoa lên, dòng chữ lưu trên màn hình điện thoại như nhảy múa trước mắt nàng “vợ yêu”. Nàng buông thõng hai tay, chiếc điện thoại trên tay nàng rơi xuống nền nhà với một tiếng “cạch” khô khốc trước khi hết hồi chuông. Người nàng run lên bần bật, hai thái dương nàng giật giật, nàng cảm giác như tất cả lượng máu trong cơ thể nàng đang dồn hết lên não.
Nàng lao lại phía chồng túm cổ áo anh lôi dậy “Anh dậy ngay, dậy mà đi với cái con vợ yêu chết tiệt kia của anh. Tôi không ngờ anh lại là kẻ bạc tình bạc nghĩa như vậy. Miệng anh lúc nào cũng nói yêu vợ yêu con rằng con trai con gái gì cũng như nhau vậy mà con còn đỏ hỏn anh đã phản bội tôi nuôi gái bên ngoài, anh dậy ngay…”. Nàng vừa buông tay thì chồng nàng lại đổ vật xuống, lè nhè “thôi anh xin em, để anh ngủ, có gì mai nói đi”
Điện thoại của chồng nàng lại đổ chuông, lại vẫn là cuộc gọi từ “Vợ yêu”. Nàng vồ lấy nó và giận dữ ném mạnh vào tường nhà, chiếc điện thoại văng ngược lại, tiếng chuông im bặt, một vài mảnh vỡ bung ra. Nàng thở hổn hển…
Lại có chuông điện thoại, lần này là điện thoại của nàng. Mặt nàng đơ ra khi trên màn hình điện thoại lại xuất hiện dòng chữ lưu tên “chồng yêu” cùng số điện thoại của chồng nàng. Cơ mặt nàng giãn ra một chút như thể nàng vừa đoán ra điều gì nó. Nàng chạm vào nốt nghe, bên kia là một giọng nữ “Chị ơi, em là Hà vợ anh Phú đây, anh Phú uống say quá nên cầm nhầm điện thoại của anh nhà chị, chị bảo anh sáng mai qua nhà em lấy. Điện thoại của anh Phú thì chắc mất rồi chị ạ, em gọi hai cuộc đổ chuông nhưng đến cuộc thứ ba thì thuê bao quý khách…thế chị nhé, em cúp máy ạ”.
Nàng đặt chiếc điện thoại xuống bàn, trên giường chồng nàng vẫn ngáy đều đều, ngoài cửa mẹ chồng nàng giọng đầy lo lắng “có chuyện gì thế con, mẹ vào được không?”. Nàng mở cửa cho mẹ chồng, gục đầu lên vai bà, vòng tay bà thật ấm áp biết bao!

Tổng số điểm của bài viết là: 23 trong 6 đánh giá

Xếp hạng: 3.8 - 6 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm4
  • Khách viếng thăm6
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,641,356
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây