ÂN NGHĨA TÀO KHANG – Tác giả: Tạ Thị Thanh Hải

Chủ nhật - 30/08/2020 22:25

y nghia hoa huong duong
Một truyện ngắn với nội dung nhẹ nhàng, kết thúc truyện cũng mang đậm chất nhân văn và hướng thiện, đó chính là điều mà tác giả muốn nhắn gửi. QTV trân trọng giới thiệu truyện ngắn ÂN NGHĨA TÀO KHANG của tác giả Tạ Thị Thanh Hải, tác phẩm giành giải Ba trong cuộc thi viết về Cách mạng tháng Tám và Quốc Khánh 2.9 do QCV tổ chức.
---------



Ngồi trước mặt đại úy Mai Quỳnh là người phụ nữ bé nhỏ, nước da xanh bủng. Chị ta vừa viết tờ khai vừa sụt sịt khóc. Một lúc, chị ta xin phép cán bộ được vào nhà vệ sinh để vắt sữa. Nhìn cái dáng của người phụ nữ mới sinh con, trong cô chợt trào lên sự thương cảm xót xa. Lát sau, chị ta trở lại bàn hỏi cung, gương mặt bạc phếch, thất thần: “Thưa cán bộ ! Tội của em có nặng không ạ? Mẹ em mà biết em bị bắt thế này, chắc bà quỵ mất. Còn chồng em nữa, liệu anh ấy có bị liên đới gì không hả chị?” Mai Quỳnh vỗ vai an ủi: “Cơ quan điều tra và Tòa án sẽ xét xử công minh. Đến giờ ăn trưa rồi, chúng ta vừa ngồi ăn vừa nói chuyện. Tôi muốn nghe chị tâm sự nhiều hơn về hoàn cảnh của mình, được chứ?”

Từ ngày vào nghề, đại úy Mai Quỳnh thực hiện nhiều cuộc hỏi cung với phạm nhân nữ, cũng có những hoàn cảnh đáng thương. Nhưng lần này cô cảm thấy trăn trở thực sự. Cô chăm chú lắng nghe người phụ nữ đáng thương trải lòng, bộc bạch nỗi cơ cực của phận đời bất hạnh …
***
Làng Hạnh có nghề làm miến dong. Bố mất sớm, Hạnh học xong cấp Ba, ở nhà phụ mẹ tráng miến, nuôi thằng em học giỏi và mơ ước trở thành thầy giáo. Sáng sớm, Hạnh và mẹ lễ mễ khiêng những phên bánh mới tráng ra cái ruộng cạnh bãi tha ma của làng để hong. Tối đến, Hạnh ra thu những tảng bánh đã se khô về để cắt. Những ngày gió bấc khô ráo thì miến nhanh khô, chỉ khổ lúc trời mưa phùn, được mẻ miến có khi mất cả tuần.

Để kịp vụ miến Tết, từ tháng mười âm lịch, hầu như nhà nào trong làng cũng phải thuê thêm nhân công để vừa tráng miến, vừa gói thành phẩm. Nhà neo người, kinh tế eo hẹp nên mẹ con Hạnh cứ ráng thay nhau làm. Các bà hàng xóm bảo mẹ con Hạnh tham, làm tất ăn cả. Hạnh chỉ cười: “Thuê người thì mẹ cháu làm sao đủ tiền cho thằng Phúc đi học. Cháu đỡ mẹ vài năm nữa, đợi thằng Phúc học xong thì chỉ túc tắc làm thôi, mẹ cháu cũng yếu rồi.” Mấy bà xúm vào trêu: “Liệu có giúp mẹ được hết vụ này không? Nghe nói đám xóm trên đánh tiếng rồi hả?”

Hạnh thoáng nghĩ đến Duy. Anh ta hơn Hạnh hai tuổi, là con một nên được bố mẹ cưng chiều, chẳng động đến cái phên miến bao giờ. Mấy lần có giấy báo đi khám nghĩa vụ quân sự, anh ta đều được bố mẹ chạy chọt để ở lại. Duy gia nhập hội lái taxi của xã. Sáng sáng, mặc áo phông trắng in hình con gấu đen, là đồng phục của hội, anh ta lái xe ra khỏi sân, bấm còi inh ỏi vang cả xóm.

Hạnh biết Duy để ý đến mình. Bố mẹ anh ta cũng đánh tiếng với bà cô Hạnh. Mẹ Hạnh có vẻ xuôi xuôi, nhà người ta kinh tế khá giả, lại người làng người nước. Nhưng Hạnh ghét cái kiểu ngông nghênh của Duy. Nhiều tối, anh ta dẫn cả hội bạn đến nhà Hạnh, cười nói oang oang. Mẹ Hạnh biết ý, xuống bếp làm. Hạnh ở trên nhà, mang tải miến rối ra nhặt, thi thoảng mới đáp lời. Hạnh tỏ thái độ vậy mà anh ta vẫn bô bô nói với đám thanh niên: “Kiểu gì tao cũng tán được em Hạnh. Càng kiêu anh lại càng yêu.”

Nhà Duy thuê thêm bốn người làm cho kịp miến Tết, hai cô trung tuổi ở xã bên và hai anh em Thịnh, Vượng quê ở tận Thanh Hóa. Người anh là Thịnh, hễ nói là lắp bắp nên bị mọi người gọi là Thịnh “lắp”. Anh ta cao lớn, xốc vác, làm cả ngày không biết mệt. Hai anh em Thịnh Vượng chuyên làm việc nặng nên tiền công cũng khá hơn mấy nhân công kia.

Nhà Duy cũng có một ruộng phơi miến gần khu bãi tha ma. Nhiều hôm tiện xe, Thịnh chở giúp Hạnh cả chồng miến về tận nhà. Hạnh tỏ ra ái ngại nhưng Thịnh bảo: “Cô đừng.. ngại, không phải cậu … cậu Duy sai tôi làm … làm hộ cô đâu.” Vài lần chuyện trò, Hạnh được biết anh em Thịnh mồ côi cả cha mẹ, lang thang bươn trải khắp nơi, đến làng miến này là công việc ổn định và thu nhập khá hơn cả. Thấy Thịnh hiền lành, thật thà, Hạnh đùa: “Đất lành chim đậu, anh cứ chăm chỉ làm, biết đâu bén duyên gái làng miến ấy chứ.” Thịnh chỉ cười ngượng nghịu.

Một buổi chiều muộn, Hạnh đang lúi húi thu dọn miến thì có bóng người từ phía sau lao đến ôm chầm lấy cô. Miệng hắn nồng nặc hơi rượu. Hạnh cố vùng vẫy. Những phên miến rơi tứ tung. Hạnh thoáng nhận ra cái áo trắng có hình con gấu đen. Là Duy. Anh ta một tay bịt miệng cô, một tay lột phăng cái quần thể thao ra. Vóc người bé nhỏ của Hạnh không thoát khỏi hai bàn tay rắn như gọng kìm và cơn cuồng dâm của hắn. Cái áo lao động bị giật đứt hết cúc. Nước mắt cô trào ra. Phên miến gãy đâm vào lưng cô đau nhói. Cô ú ớ kêu trong vô vọng, giờ muộn này quanh đây chắc chẳng còn ai.

Bỗng đâu có tiếng bước chân chạy lạo xạo qua ruộng cỏ. Hạnh cố hết sức kêu ấm ứ trong cổ họng, chân đạp loạn xạ vào những phên miến xung quanh để tạo tiếng động. Một bóng người lao đến túm lấy cổ áo của Duy, đấm mạnh vào cái mặt đầy thịt ấy. Máu chảy ra từ mũi, thấm cái áo trắng in hình con gấu đen. Hai người giằng co nhau. Sức của kẻ công tử bột lại đang say rượu không đọ được với người lực điền kia. Duy bị lẳng ra, loạng choạng ngã chúi vào cái mộ xây bên cạnh, chỉ kịp ú ớ: “A, thằng phản phúc.” Rồi ngất lịm. Lại là máu. Hạnh rú lên sợ hãi, chạy hớt hải về nhà, khóc thổn thức. Nhìn bộ dạng tả tơi của con gái, bà mẹ chết lặng.

Ngay đêm hôm ấy, công an xã đến nhà Hạnh lấy lời khai. Thịnh thì bị triệu tập về trụ sở công an huyện vào sớm hôm sau. Với kết luận Duy bị tổn hại hai mươi nhăm phần trăm sức khỏe, Thịnh phải bồi thường cho gia đình Duy số tiền hai mươi triệu đồng và án phạt tù ba năm. Số tiền công của Thịnh và Vượng cũng chưa đủ để đền bù thiệt hại. Hạnh viết đơn xin giảm án cho Thịnh, nhưng không được chấp thuận. Người thấp cổ bé họng, thân cô thế cô như Hạnh và Thịnh bỗng trở thành tội đồ trong mắt những kẻ có tiền tráo trở. Làng xóm xào xáo thêu dệt câu chuyện. Hạnh đi ra đường, mặt cứ cúi gằm trong nỗi tủi cực, ấm ức.

Chuyện của Hạnh như bát nước sôi rồi cũng nguội dần. Duy cưới vợ sau đó. Vợ Duy nhỏ nhắn, trắng trẻo, người Thái Nguyên, mới mười tám tuổi, theo bà dì về đây làm miến thuê. Duy vênh vang lắm. Mỗi lần lái xe qua ngõ nhà Hạnh, hắn lại bấm còi inh ỏi trêu ngươi. Ban đầu, Hạnh thấy nỗi bực tức nghẹn ứ trong lòng, nhưng dần dà cô chẳng thèm để tâm nữa.

Bẵng qua mấy vụ miến Tết, dân làng lại có chuyện để bàn tán. Ấy là tin Hạnh lấy chồng. Mà người Hạnh chọn làm chồng không ai khác chính là anh chàng Thịnh “lắp”. Bà mẹ Hạnh phải nghe người ta bóng gió, dè bỉu. Khuyên con chẳng được, bà mẹ tội nghiệp chỉ biết khóc ròng vì thương con.

Đám cưới diễn ra đơn giản là một đám báo hỉ. Trong làng xóm, người ác miệng thì bảo Hạnh ngu, khá gái như thế lấy đâu chả được chồng, sao phải đâm đầu lấy thằng tù tội, cha căng chú kiết vậy. Người hiền lành thì chép miệng bảo chắc Hạnh muốn trả nghĩa Thịnh, nhưng như thế cũng thiệt thòi cho cô quá.

Biết chẳng thể an cư lập nghiệp ở làng miến này, Hạnh và Thịnh tìm đường lên Lạng Sơn. Thịnh làm cửu vạn cho những người buôn hàng biên giới, còn Hạnh mở một cửa hàng tạp hóa nho nhỏ nơi phố núi từ những đồng tiền dành dụm của bà mẹ tội nghiệp.

Cuộc đời người đàn bà như hạt mưa sa. Hạnh ban đầu cũng nghĩ cuộc nhân duyên của mình bắt nguồn từ ân nghĩa. Cô chấp nhận cái nghèo và sự lam lũ như một phần trả nghĩa cho Thịnh. Nhưng sống với nhau, cô hiểu hạnh phúc của mình không chỉ là sự hàm ơn mà là một tình yêu chân thành. Cô tin người đàn ông với sức vóc vạm vỡ, sự cần mẫn và nhất là bản tính nhân hậu sẽ là chỗ dựa cho cuộc đời mình. Hai đứa con trai lần lượt ra đời khiến họ cảm thấy gắn kết hơn. Cuộc sống tha hương dẫu vất vả nhưng chưa một lần Thịnh than vãn, anh hiểu mình phải cố gắng để bù đắp cho sự hy sinh của vợ.

Nhưng rồi ông trời vẫn cứ thử thách đọa đày những số phận bất hạnh. Trong một lần đi chở hàng đêm, Thịnh gặp tai nạn. Anh bị gãy hai đốt sống cổ, tổn thương tủy. Hạnh chạy vạy, vay nợ tứ tung, bao nhiêu vốn liếng dốc hết vào việc chữa trị cho chồng. Gánh nặng gia đình dồn lên vai người phụ nữ bé nhỏ ấy. Trong những lúc cùng cực nhất, Hạnh toan buông xuôi. Có lúc cô nghĩ tới cái chết. Nhưng cứ nhìn hai đứa con trai còn nhỏ dại, nhìn vào ánh mắt tha thiết ấm áp của Thịnh, cô lại không đành lòng..

Mấy người rủ Hạnh đi buôn chuyến. Biết là sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nhưng cô không thể để chồng vừa phải ngồi xe lăn, vừa trông coi hai đứa nhỏ. Cô cứ lần hồi qua ngày. Lần đi tái khám gần nhất, bác sĩ bảo nếu Thịnh được phẫu thuật thì sẽ có cơ hội phục hồi, dẫu không thể khỏe mạnh như trước, nhưng có thể không còn phải ngồi xe lăn nữa. Thương chồng mà Hạnh chẳng nghĩ được cách gì để có số tiền lớn chi phí cho cuộc phẫu thuật ấy.

Thịnh không muốn Hạnh đi buôn chuyến. Chẳng phải vì anh ích kỉ ghen tuông gì, mà sợ Hạnh vất vả, rồi nhẹ dạ cả tin đi vận chuyển hàng cấm cho bọn con buôn. Thịnh chỉ khuyên vợ tránh xa mấy bà buôn lẻo mép, kẻo lại bị họ dụ dỗ mà rồi vướng vào lao lý. Một lần ở tù với Thịnh đã là quãng đời cay đắng không bao giờ quên.

Hai vợ chồng nhận thêm hàng vàng mã về làm. Hạnh bị đau lưng, mấy lần phải vào bệnh viện khám và điều trị sỏi thận. Thấy vợ xanh xao mệt mỏi, Thịnh thương lắm. Nhưng Thịnh nhận thấy vợ có vẻ gì khang khác, lúc nào mặt cũng buồn rười rượi, lảng tránh ánh nhìn của chồng. Hễ gặng hỏi thì Hạnh lại bật khóc nên Thịnh đành im lặng.

Mấy tháng sau, hàng xóm ngạc nhiên khi thấy Hạnh mang cái bụng lùm lùm. Ai cũng bảo hoàn cảnh ngặt nghèo vậy mà còn cố thêm sinh con làm gì. Thịnh cũng chẳng dám khuyên nhủ Hạnh điều gì, chỉ nhìn vợ ái ngại, lén tiếng thở dài.

Hạnh đưa chồng đến bệnh viện đặt lịch phẫu thuật. Thịnh hỏi tiền ở đâu ra thì Hạnh đáp ậm ờ rằng nhờ cậu Phúc có suất vay ưu đãi của ngành giáo dục. Thịnh bán tín bán nghi nhưng anh cũng khao khát mình khỏe mạnh lành lặn trở lại để có thể lao động đỡ đần vợ con. Ơn trời, ca phẫu thuật của Thịnh thành công hơn cả mong đợi. Thịnh nhìn cái dáng tất bật của vợ, thương đến thắt lòng. Còn Hạnh, thi thoảng quay đi giấu giọt nước mắt tủi hờn..

Trở về từ bệnh viện, khi Thịnh vừa nhúc nhắc đứng dậy tập được mấy động tác trong bài vật lý trị liệu, thì Hạnh sinh con, một bé trai ba cân tám. Hạnh sinh mổ nên phải nằm lại bệnh viện. Bà mẹ ở quê lên chăm con gái được ba hôm thì nhà điện lên báo Phúc bị tai nạn. Thế là bà lại phải tất tả về ngay. Thịnh ở nhà, ruột gan như lửa đốt, chỉ biết cậy nhờ mấy chị hàng xóm chốc lát vào đỡ Hạnh. Hai đứa con nhỏ tối đến ri rỉ khóc vì nhớ mẹ khiến Thịnh càng rối ruột hơn.

Hơn tuần sau, Hạnh trở về. Cái xích lô đỗ trước cổng, Hạnh bước xuống, khom người vì đau, tay xách cái túi đi chợ gọn lỏn. Hai thằng con trai ùa ra ríu rít ôm chân mẹ. Thịnh tròn mắt: “Con đâu?”. Hạnh quỳ sụp dưới chân chồng nức nở khóc rồi ngất lịm đi. Thịnh cuống cuồng, nhìn bộ dạng tiều tụy của vợ, Thịnh chỉ biết lắp bắp dỗ dành.

Cả tuần, Hạnh cứ đờ đẫn như người mất hồn.Thi thoảng khóc rấm rứt, chồng gặng hỏi gì cũng không nói. Chỉ khi có hai anh công an đến đưa Hạnh đi thì Thịnh mới tá hỏa. Hóa ra Hạnh đã kí hợp đồng “mang thai hộ” để lấy tiền phẫu thuật cho chồng. Mấy lần Hạnh nói dối vào viện điều trị sỏi thận là đi gặp người đàn ông đại gia để “cấy phôi thai”. Nhưng “vợ chồng hiếm muộn” ấy thực chất là kẻ cầm đầu đường dây mua bán trẻ sơ sinh từ Việt Nam sang Trung Quốc. Thịnh khóc tức tưởi như một đứa trẻ trong nỗi cực nhục xót xa !
***
Viện kiểm sát khép lại quá trình điều tra kết luận tội trạng của những kẻ trong đường dây mua bán trẻ sơ sinh ấy, Hạnh được tại ngoại cùng dịp đặc xá phạm nhân trước ngày Quốc khánh. Thịnh đón vợ trở về trong nỗi rưng rưng nghẹn ngào, vừa hàm ơn vừa yêu thương khôn xiết. Đứa bé ấy được trao lại cho vợ chồng Hạnh. Đại úy Mai Quỳnh đã vận động đồng nghiệp và mấy tổ chức doanh nghiệp trong vùng quyên góp ủng hộ gia đình Hạnh một cuốn sổ tiết kiệm. Có vốn, Hạnh bàn với chồng mua trang thiết bị cần thiết để có thể mang nghề làm miến truyền thống của quê hương lên lập nghiệp trên mảnh đất vùng biên này. Sau tất cả những sóng gió, ai cũng hy vọng cuộc đời họ sẽ êm đềm bình yên với nghị lực sống và tình yêu giản dị chân thành.
Hết
Tháng 8/2020
T. T. T. H

Tổng số điểm của bài viết là: 21 trong 5 đánh giá

Xếp hạng: 4.2 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập9
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm7
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,616
  • Tổng lượt truy cập2,638,138
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây