ANH HỌ - Tác giả: Phạm Tuấn

Thứ bảy - 22/02/2020 09:31

Anh rít một hơi dài, cái điếu cày tre nâu bóng anh luôn mang theo bên người rung lên sòng sọc, cọc cọc cọc…. rồi khoan khoái ngửa mặt, chúm môi thả ra làn khói thuốc lào trắng đục như sữa, từ từ trôi ra, quyện quyện lượn lờ mãi rồi mới lững lờ tan mỏng ra bốc lên bay đi. Để lại cái mùi thơm thơm ngai ngái, nồng nồng đặc trưng của thuốc lào..
- Đúng vị chua đặc, chân ruộng đất pha cát, xanh xanh chua chua, khói đục quyện, chú làm bi không? chân ruộng tiến vua đấy. Dân thuốc lào gốc mà không chơi à?
Tôi cười khẽ lắc đầu từ chối.
- Chê hôi hở? Hay bây giờ phải thuốc lá thơm, xì gà mới hút hở?
Tôi lại cười lắc đầu, chứ tôi biết anh đùa. Anh là người tôi hết sức nể phục về cách đối xử cũng như tài năng nên khi anh gọi đi cà phê nói chuyện tôi dù bận cũng vẫn cố gắng thu xếp đi ngay. Vì biết là có việc gì cần anh mới gọi như thế.
Anh gọi cà phê ngồi hút thuốc, thi thoảng bắn thêm bi thuốc lào, mắt nhìn ra đường lơ đãng mãi chưa nói với tôi câu nào. Tôi thì cũng rụt rè không biết hỏi gì để khơi chuyện. Mãi lúc sau anh mới đẩy cốc nước về phía tôi;
- Chú uống nước đi, anh có chuyện này muốn tâm sự với chú anh vẫn còn đắn đo. Anh dự tính mua đám đất bên hông nhà anh Sáng xây cái nhà vườn thi thoảng về nghỉ. Cải tạo cái vườn với cái ao thành khu đẹp luôn. Nếu được chú tác động giúp anh nhé. Vì mảnh đất ấy của nhà ông Mại, cậu của chú đấy nghe nói thấy ông ấy muốn bán, nên chú tác động dễ. Vấn đề là anh còn ngại chỗ anh Sáng nhà anh, anh với chả em. Chán.

Anh Sáng là anh trai của anh Sao - người anh họ- đang ngồi nói chuyện với tôi. Cũng là người tôi thân thiết và quý mến. Chuyện khúc mắc mâu thuẫn giữa hai anh em ruột nhà anh tôi cũng là người có biết. Có điều như tôi nhìn nhận cả hai anh đều là người sống rất đầu cuối và quân tử. Mối bất hòa hai người từ đâu mà ra thì tôi lại chưa hiểu rõ ngọn ngành. Mặc dù có mâu thuẫn nhưng hai anh em vẫn giữ thái độ bình thường khi cúng giỗ và khi nhà có việc. Việc gia đình nhà anh nói thật tôi cũng không thể tham gia chỉ biết lắng nghe thôi. Chỉ biết hầu như không nói chuyện với nhau và kiểu rất xã giao khác hẳn hoàn toàn với cách hai anh sống với mọi người.

- Chú biết đấy gia đình anh chỉ có hai anh em trai với hai chị em gái, ở làng ngày xưa gia đình anh khá giả nhất làng nên các anh chị em đều được bố mẹ cho ăn học đầy đủ. Lớn lên dù anh em ‘ kiến giả nhất phận’ nhưng vẫn tình cảm gắn bó, nhất là từ khi cha mẹ qua đời. Vậy mà….. anh rời làng thoát ly. Trước làm ở sở điện sau anh ra ngoài lập công ty, thú thật cũng có khoảng thời gian anh làm ăn thua lỗ buồn chán dính vào cờ bạc, chơi bời, nợ nần. Thời gian đầu anh Sáng cũng có khuyên can và giúp đỡ anh nhưng về sau anh nợ nhiều hơn. Nói thật lúc đó cũng có bất mãn và suy nghĩ chưa thấu đáo anh về đòi chia phần đất của nhà định bán đi trả nợ. Ngày còn sống bố anh có dặn dò về phần đất để lại cho hai anh em có di chúc để lại cho anh một phần rõ ràng. Nhưng khi anh về đề xuất xin cắt phần của anh để bán trả nợ thì anh Sáng không đồng ý. Anh ấy bảo chú đã rời nhà đi từ lâu, không phụng dưỡng được bố mẹ khi già và chia xẻ để đóng góp giúp anh phần phụng dưỡng bố mẹ. Cho nên phần đất của chú sẽ không còn nữa. Lần ấy hai anh em có to tiếng rồi giận nhau cũng đã lâu rồi gần như không còn tâm sự trò chuyện nữa.

’ Hôn nhân điền thổ vạn cổ chi thù’ anh biết điều ấy nên không nhắc lại . Lần này nếu anh mua mảnh đất bên cạnh xây nhà vườn anh cũng không biết ý anh Sáng như thế nào? Anh nhờ chú đánh tiếng với anh Sáng xem tình hình thế nào? Bây giờ anh làm ăn rất ổn rất muốn có khoảng không gian để thư giãn nghỉ ngơi nơi quê mình. Mấy lần giỗ vừa rồi anh thấy anh Sáng cũng thay đổi thái độ rất thiện chí với anh nhưng anh cũng chưa biết rõ ràng như thế nào? Chú cũng thân với anh Sáng đánh tiếng giúp anh nhé.
Tôi trầm ngâm một lúc rồi trả lời;
- Việc riêng của gia đình bác có những khúc mắc em không dám tham gia nhưng nói thật em rất quý mến hai bác muốn giúp hai bác xóa bỏ hiềm khích nên em sẽ hỏi. Vừa hay ngày mai em có về khánh thành nhà cậu bạn nên em sẽ qua thăm bác Sáng và xem ý bác như thế nào?
Anh Sao khẽ thở dài lại rít thêm bi thuốc thả khói và nhìn ra ngoài ô cửa. Anh có đôi mắt rất đẹp với hàng mi cong như con gái cái cằm chẻ với chút lún phún râu, vẻ đẹp kiểu lai Ấn Độ. Có tuổi rồi mà trông vẫn rất phong trần. Nếu xã hội chắc tôi phải gọi bằng chú nhưng có họ hàng nên mới gọi là anh.

Về quê tôi lại chạy qua cánh đồng và triền đê lộng gió, gió xuân tươi mới mát rượi thổi lồng lộng từ sông lên xô đẩy làm rung rinh các hàng mạ non xanh trên mặt ruộng nước trong như gương soi. Những hàng mạ cứ rung rung lên trên mặt ruộng nước sáng bóng như gương soi. Phía đầu làng khoảng đất của nhà anh em Sáng, Sao thật đẹp vừa vuông rộng lại nằm sát bờ sông, có cả một dải cây tre đằng ngà thân vàng lá xanh như một bức tường thành thật đẹp. Mái đình làng với gốc đa cổ thụ nghiêng nghiêng trong nắng chiều làm nên khung cảnh đẹp như một bức tranh.
Anh Sáng vui vẻ đón tiếp tôi, chọn ngay mấy giò lan anh tự trồng và chăm sóc cho tôi, đang vui vẻ tôi nói chuyện đến anh Sao, mặt anh trầm buồn hẳn xuống;

- Chú Sao chắc vẫn giận tôi lắm, lần ấy tôi kiên quyết không đưa giấy tờ để cắt bán đất. Quê cha đất tổ đất hương hỏa cắt bán thì đau xót và có tội với tổ tiên lắm. Chú Sao là người giỏi giang tôi biết chỉ nhất thời hồ đồ sa vào cờ bạc. Chứ nếu đứng dậy được chú ấy sẽ thành công tôi vẫn bảo thằng con cả ngấm ngầm giúp đỡ chú ấy. Còn nếu chú ấy muốn xây nhà vườn thì chú gọi chú ấy về đây. Phần của chú ấy vẫn còn nguyên không phải mua bán đâu cả. Tôi lòng nào mà chiếm đoạt của em mình. Chỉ là ngày ấy có đưa bao nhiêu chú ấy cũng nướng sạch vào chiếu bạc. Có bán cái gì cũng không đủ bù. May sao chú ấy lại thành đạt nhưng anh em lại cách xa.
Nghe thủng chuyện tôi điện thoại cho anh Sao, anh bảo sẽ về ngay.
Đường về quê bây giờ được sửa sang thật đẹp to và rộng nên chỉ tầm ba mươi phút vài câu chuyện nhạt ấm trà đã thấy xe anh Sao đỗ ngay ở cửa.
Thấy em về anh Sáng vội vã chạy ra rồi rót nước cho em thái độ thật ân cần. Anh Sao thì vẫn còn lạnh nhạt và hờ hững. Anh Sáng vào tủ lấy ra cái phong bì to rồi ra đưa cho anh Sao.
- Chú, chú hiểu cho anh nhé. Đây di chúc của bố đây, phần đất của chú đây. Anh đã sang tên làm sổ đỏ cho chú ngay sau hồi bố mất. Ngày chú sa vào nợ nần thằng cả nhà anh đã ngấm ngầm theo giúp. Mối làm ăn hiện nay của chú là người nhà bố vợ nó.
Anh Sao nhìn tờ sổ đỏ thấy ngày tháng sang tên đã cách đây đến gần hai chục năm, mặt anh tái đi rồi chợt méo lại mếu máo. Anh bật khóc ôm lấy vai anh Sáng;
- Em xin lỗi, em hồ đồ, em có lỗi với anh…
Anh Sáng cũng bóp chặt vai cậu em;
- Về xây đi, anh em gần nhau hơn, chú xem phần đất của chú anh để nguyên phần vườn không hề có làm gì để giữ cho chú. Bao lần anh đã mở lời mà chú đâu có nghe..
- Em … em …em
Anh Sao cứ nghèn nghẹn ..hức hức..ôm chặt vai anh.
Hai anh em cứ ôm bóp vai nhau rồi nghẹn ngào quên luôn cả cậu sứ giả hòa bình là tôi.
Tôi lặng lẽ ra về gói mấy giò lan ra về, chả chào ai vì không muốn phá vỡ phút giây đẹp đẽ của hai người anh mà tôi quý mến. Lại chạy xe qua cánh đồng thả mắt nhìn màu xanh của mạ non đang lên mơn mởn.
Lòng thật ấm áp và thấy change nơi đâu đẹp như ở quê mình.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm7
  • Hôm nay1,011
  • Tháng hiện tại24,330
  • Tổng lượt truy cập2,628,852
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây