BÀ TÔI

Thứ năm - 15/10/2020 03:30
Tản văn của Hồ Điệp

1. Người làng bảo bà tôi “đanh đá”, các bác dâu cũng gật gù. Riêng tôi không thấy vậy, vì chí ít, đối với tôi bà vẫn là bà tiên hiền lành. Giống như bao người bà khác trên thế gian này, bà trông nom tôi từ tấm bé và “hưởng” đủ mọi trò nghịch ngợm phá phách của tôi. Bà cũng xót con xót cháu khi thấy tôi bị mẹ đánh vì tội tè dầm: Mẹ cái bé, nó còn nhỏ đã biết gì đâu mà đánh nó!
Thấm thoát tôi đã biết bò, biết đi rồi biết chạy, khoảng sân nhỏ trước nhà không đủ sức chứa những bước chân tò mò của tôi. Lúc này bà là người vất vả hơn ai hết với nhiệm vụ giữ an toàn cho đứa cháu nhỏ. Ao rộng, giếng sâu đã đành. Lại còn trâu hung, chó dữ, … Còn tôi, tôi rất hay dùng chiêu giả vờ đi vệ sinh để rình lúc bà không để ý liền ù té chạy. Và lần nào tôi cũng thất bại ê chề bởi cây “quyền trượng” của bà quá mức doạ người.
Lớn thêm chút nữa tôi được “phân” ngủ với bà. Hai bà cháu đông đắp tấm chăn cũ, hè phẩy quạt tai voi. Cứ thiếu thốn nhưng ấm áp như thế cho đến tận khi tôi trổ giò, nằng nặc đòi ngủ riêng. Giường bà vắng tôi mùa đông tự dưng trôi chậm chạp. Lúc đó, vì áy náy tôi ước, giá mà ông bà không giận nhau, thì có lẽ mùa đông đã không dài đến thế. Nhưng sự thật chứng minh điều ngược lại. Dù sau này khi đôi bên đã hoà, ông về ở với gia đình tôi rồi, thì hai người vẫn cứ ngủ riêng. Đám con cháu cứ thấy thu tàn là người nọ xúi người kia, giục ông bà sáp lại gần nhau. Nhưng mặc cho đám trẻ uốn cong cả lưỡi, nịnh hụt cả hơi thì má bà vẫn cứ ửng hồng, môi ông vẫn cười tủm tỉm, “già rồi thiên hạ cười cho”. Thiên hạ nào cười không thấy, chỉ thấy “cầy sấy” trong chăn.
anh ba phunutodayvn03 1452224726

2. Bà tôi không hát ru. Hoặc có hát thì chắc bởi hồi xưa bé quá tôi không nhớ được. Bà cũng không kể chuyện cổ tích. Thứ chuyện bà thường kể cho tôi là thứ chuyện ma độc nhất vô nhị, là thứ chuyện cười rụng rốn rung vai. Trong tất cả các câu chuyện, tôi thích và nhớ nhất chuyện “Con quỷ tiền tài”. Chuyện kể rằng: Vào một đêm trời âm u nổi gió, một nhà may mắn sẽ được quỷ tài chọn ghé thăm. Lần lượt ba con quỷ sẽ đi ngang cửa nhà. Đầu tiên là quỷ Vàng, thân cao 3 mét, hình thù đáng sợ, toàn thân dát vàng. Tiếp đến là quỷ Bạc. Sau cùng là quỷ Đồng. Người nào may mắn nhìn thấy chúng thì hãy dùng cây sào dài 3 mét, trên đầu buộc móc gỗ, cứ nhằm cổ con quỷ mà kéo cho đến khi nó đuối sức, ngã vật xuống sân. Sáng hôm sau tỉnh dậy trong nhà sẽ có một đống vàng, bạc hoặc đồng. Phần thưởng luôn dành cho những người kiên trì và dũng cảm nhất. Thuở bé tôi ngô nghê đến mức cho rằng câu chuyện này là thật nên đã không dưới 5 lần ôm sào thức “canh quỷ”.
Ngoài nghe bà kể chuyện thì tôi có một thú vui khác đó là “trêu chọc” bà. Tôi thường xuyên núp dưới gầm giường rồi thò tay lên, khi thì chọt sườn, khi thì nhéo vai, lúc lại giật giật tóc. Mới đầu bà còn ngơ ngác, lật đật ngồi dậy xem là cái thứ gì. Tôi hé mắt nhìn, nén tiếng cười thật sâu xuống bụng. Qua vài lần bà biết là trò đùa của tôi. Bà tức lắm. Bà lấy gậy khua, bà gõ gõ giường, bà buông tiếng “chửi”: Sư bố nhà cô!
3.Bà tôi rất thích tha thẩn ngoài vườn. Hễ cứ không thấy bà ở nhà là y như rằng bà đang tỉ mẩn nhổ cỏ. Đối với bà mảnh vườn chiếm một vị trí rất quan trọng. Bởi từ lúc tôi biết nhận thức thì đã thấy bà ở vườn rồi. Đến khi tôi cao lớn lênh khênh còn bà thì lưng còng, chân tay run rẩy, bố mẹ tôi “cấm” bà lọ mọ ngoài vườn, thì tuần vài ba buổi, rình những lúc bố mẹ vắng nhà, bà lại “lén” ra vườn. Nhiều lần bị bố tôi bắt gặp, bố nổi cáu, bà lại cười xuề xoà cho qua. Bà chỉ thôi “lén” ra vườn khi đã xấp xỉ 90. Lễ mừng thượng thọ ông bà nội diễn ra hoan hỉ trong sắc xuân tươi thắm ngập tràn. Mảnh vườn đơm hoa, lá reo xào xạc như cũng muốn gửi tới bà tôi đôi lời chúc tốt đẹp.
Tuổi càng cao thì mắt bà càng mờ nên duy nhất cái ham muốn nhỏ nhặt là ngồi ở bậu cửa để phóng tầm mắt ra khu vườn, ngắm chim chóc nhảy nhót, ngắm chùm quả đu đưa, ngắm lá cây vờn nhau với gió giờ cũng trở nên xa vời đối với bà. Tôi hái được một quả mít mật chín, hí hửng bưng vào mời bà. Bà móm mém nhai, không quên hỏi: “Mít ở đâu đấy”. Kể từ khi không ra vườn được nữa, mỗi khi tôi mời bà thứ quả gì, bà lại hỏi “ở đâu ra đấy”. “Ô bà ơi mít bà trồng thây. Cái cây mít bà trồng sáu năm trước ấy, giờ cho quả rồi đây này”. Tôi nhấn mạnh nhiều lần, chỉ sợ bà quên mất luôn cả mảnh vườn bà vẫn hằng yêu thương. Bà ngồi thừ ra một lúc, mãi sau mới ậm ừ.
Rồi bà ốm nặng, một trận ốm ra trò. Người bà gầy xác xơ, hốc mắt tụt sâu và đôi mắt nhỏ lại. Cứ đỡ mệt một chút là bà lại ngồi dậy, nhìn ra ngoài vườn. Có hôm bà bảo “tao nhớ vườn lắm, dẫn tao ra vườn”. Nghe câu ấy tự dưng nước mắt tôi cứ thi nhau chảy ròng ròng trên má. Ngày bà ốm nặng cũng là ngày quả chín khắp vườn. Hôm nào tôi cũng ra vườn hái về một đống quả để trên đầu giường bà. Bà chỉ sờ thôi chứ không ăn nổi nữa, vì bà mệt quá rồi. Bà nắn quả nhãn, thều thào: “Năm nay vải được mùa quá!”.
chum tho hay cam dong nhat ve nguoi ba dau yeu khien ai cung roi le 1

4.Bà trút hơi thở cuối cùng vào một buổi trưa đầy nắng, khi bát cơm tôi ăn hãy còn dở dang. Sự ra đi này không tính là đột ngột bởi nó đã nằm sẵn trong dự liệu của cả gia đình. “Người già mà”, bố tôi nói vậy. Và bà tôi ốm cũng ngót nghét nửa tháng rồi. Cả nhà ai cũng bình tĩnh trừ tôi. Tôi luống cuống đánh rơi chiếc đũa, toan bỏ dở bát cơm thì ông nghiêm giọng bảo: ăn hết cơm rồi rửa bát gọn gàng đi. Xong, ông quay qua bố, trầm giọng, gọi chúng nó về đây. Tôi bất mãn với sự bình tĩnh khó hiểu kia, nhưng không dám cãi, chỉ lẳng lặng cúi đầu,
cố lùa nốt bát cơm, nháo nhào nhai cho bằng hết miếng cơm vô vị.
Hôm nay bà đi khu vườn lặng tênh, không một chút gió. Tôi thấy trống rỗng nhưng không sao khóc được. Tôi nhìn sắc trắng ngập ngụa trước mắt, lại nhìn chiếc áo quan đang ôm trọn người bà héo hắt của tôi, thấy lòng thật lạnh. Chính tay tôi rang thóc thành bỏng, cẩn thận nhồi chúng vào mảnh vải trắng tinh làm gối. Chiếc gối này bà sẽ dùng rất lâu. Cũng chính tay tôi châm đuốc, vác sào, soi đường dẫn lối cho bà đến ngôi nhà mới. Chỉ có một mình tôi thôi nhưng nghĩa địa hôm nay bỗng chẳng còn đáng sợ.
Chiếc xe tang lăn bánh đều đều, đoàn người đưa bước chân thất thểu. Những bóng trắng lâu lâu lại cất tiếng gào khóc, khi thì hoảng hốt, lúc lại nỉ non. Tôi bước chậm lại, thầm mắng con đường sao mà ngắn. Giá như đường dài hơn. Giá như chẳng bao giờ có sinh ly tử biệt…

H.Đ
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập3
  • Hôm nay762
  • Tháng hiện tại36,139
  • Tổng lượt truy cập2,676,897
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây