BÁNH NGON BẺ ĐÔI - Tác giả: Tạ Thị Thủy

Thứ tư - 30/09/2020 12:04
Tác phẩm của Tạ Thị Thủy
 
GIẢI NHÌ 
CUỘC THI VIẾT TẢN VĂN “TRUNG THU CHO EM” QUÁN CHIÊU VĂN 2020





     Thằng Thiện lật đật chạy gằn theo mẹ, hai cẳng chân nhem nhuốc xỏ trong đôi dép tổ ong rộng quá cỡ làm phân nửa bàn chân cứ xốc về phía mũi dép, lòi cả năm ngón ra ngoài trông thật tội. Tay nó xách theo cái bao tải xác rắn mà mẹ nó cắt đi một nửa rồi khâu gập mép, luồn quanh một sợi dây dứa màu đỏ, rút miệng lại, để nó mang đi theo nhặt những vỏ chai nhựa, vỏ lon bia người ta vứt trong thùng rác. Mẹ nó nhặt và nó chỉ việc mở miệng túi để mẹ ném vào đó để khi nào nhiều rồi thì gọi cô đồng nát vào bán.Kiếm thêm được dăm nghìn hay vài chục cũng mua được tí mắm tí muối đỡ mẹ...
Chiều nay tan trường, mẹ cho nó đi theo như mọi ngày. Chả là mẹ nó làm công nhân vệ sinh môi trường.  Mỗi khi bị các bạn cùng lớp trêu chọc "Ê, thằng con bà quét rác!"... Nó thường vênh mặt lên vặc lại : "Quét rác thì sao nào,không có mẹ tao á,cả nhà chúng mày ngập rác, ăn ngủ cùng rác, nhá..."
Nhà nó ở quê nghèo lắm. Bố nó làm thợ xây và một lần do sập giàn dáo, bố nó mất mạng, bỏ lại chị em nó và mẹ. Bà nội nó vốn đã già yếu, lưng còng rạp vì cả đời gánh mưa đội nắng với ruộng đồng. Sau đận bố nó chết, bà nội khóc nhiều quá đến loà cả hai mắt... Một mình mẹ nó với mấy sào ruộng chỉ đủ thóc ăn, mọi thứ chi tiêu hàng ngày và tiền sách vở học hành, tiền thuốc thang cho bà nội là cả một gánh nặng dồn lên vai mẹ nó.
Trong một lần đi gánh gạch thuê cho nhà ông Bổn ở làng,mẹ nó bị gạch rơi vào giập cả mu bàn chân phải bó bột mất non tháng trời. Khổ chồng khổ,chị nó hơn nó hai tuổi nên cũng chỉ mới biết cắm nồi cơm và luộc rau chứ làm sao mà kiếm tiền đỡ mẹ được.
Sau khi khỏi chân, bác Thương là chị họ mẹ nó tận trên thành phố về quê thăm nhà đẻ, cám cảnh gia đình cô em nên xin cho mẹ nó vào công ty môi trường của thành phố làm lao công. Mẹ nó mừng húm, sau khi bàn bạc với chú là em trai út của bố,mẹ nó để chị gái nó ở quê cùng bà nội,hai bà cháu chăm nhau, còn ông chú có trách nhiệm chạy qua chạy lại trông mẹ và cháu. Vì bà cụ dứt khoát tao ở nhà của tao, tao còn phải thờ bố mày, anh mày...
Mẹ mang nó theo, vì nó là con trai còn bé như thế ở nhà sợ ương chị không quản được lại hư thì chết.Hai mẹ con ở nhờ cái nhà tập thể xập xệ của công ty mà ông giám đốc cho mượn.Tiền lương hàng tháng của mẹ để đóng học phí cho hai chị em và thuốc thang cho bà nội ,còn thức ăn của hai mẹ con,của chị nó bà nó ở quê chủ yếu là rau muống chấm tương và đậu phụ, lạc rang...vậy thôi. Chỉ có thế nhưng mẹ nó cũng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt, vất vả vô cùng mới kiếm đủ.Nó thương mẹ lắm, nên nhìn các bạn lúc tan học được bố mẹ đón cứ đòi mua quà bánh hay đồ chơi linh tinh là nó quay mặt đi lòng tự nhủ những thứ kia chỉ làm mẹ nó thêm vất vả và lật đật mỗi chiều.
Thỉnh thoảng mẹ nó xót con lắm cũng chỉ dám mua gói bim bim năm nghìn bạc cho nó. Nó mang về tối mới mở ra ăn dè,thò tay lấy từng cái một cho vào miệng nhấm nháp chứ không ăn vèo cái hết luôn như những đứa kia.
Nó cứ lệch thệch lôi cái bao dứa đi sau mẹ. Nhiều lúc thấy mẹ oằn người đẩy xe rác bốc mùi khăn khẳn nồng nặc, nó thương lắm, nó cũng bám vào thành xe, mắm môi mắm lợi đẩy giúp mẹ quên cả mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi...
Chiều nay chả nhặt được mấy vỏ lon bia và chai nhựa, nó trải cái bao lên bờ vỉa hè ngồi đợi mẹ đang quét rác và lá cây ở đầu đường. Nói thế thôi chứ chủ yếu là ngồi trông cặp bánh nướng bánh dẻo mà mẹ nó được lĩnh quà trung thu ở công ty về. Nó ôm khư khư hai cặp bánh một cách sung sướng, thỉnh thoảng nó lại đưa hộp bánh lên mũi hít hà và tưởng tượng ra cái vị ngọt ngọt mặn mặn của bánh nướng nhân giăm bông xá xíu nơi đầu lưỡi, vị ngọt ngào của miếng bánh dẻo trắng mịn mà cứ mỗi dịp trung thu là bố nó mua ngoài cửa hàng bánh kẹo của nhà bà Tân Thơ đầu làng mang về. Chị em nó hét toáng lên sung sướng và ùa ra tận ngõ đón bố.Ở quê làm đầu tắt mặt tối còn chả đủ ăn, khổ bỏ bố ra thì tiền đâu mà mua đèn lồng của Tàu chạy pin điện đóm sáng loé nhấp nháy,nhạc nhiếc inh ỏi như nhà giàu... Bố nó tuy nghèo nhưng giỏi lắm, cả chiều hì hục đi chặt cành tre bé như ngón tay, rồi tìm cái vỏ hộp xà phòng kem hiệu Vĩnh Thịnh đã dùng hết kem bên trong, bố mang ra ao kỳ cọ rửa cái vỏ hộp sạch sẽ rồi úp ngược xuống cho khô. Khi mẹ nhóm bếp nấu cơm, bố vùi cái dùi sắt nhọn vào đống than một lúc cho đầu nhọn cái dùi đỏ rực lên,bố rút ra dùi vào hai bên thành vỏ hộp xà phòng mỗi bên một lỗ. Sau đó bố nó lôi mấy sợi dây thép bé tí lấy ở công trường về,rồi uốn hai đầu cong cong lên như cái lưỡi câu rồi móc vào hai bên thành hộp, bố lấy cốc nến nhỏ mua ở hàng bán đồ thờ cúng đặt vào giữa đáy hộp. Sau đó bố buộc cố định cái dây thép treo hộp vào đầu đoạn cành tre chặt dài cỡ một mét, lúc ấy á, cả hai chị em vây quanh bố.Hồi hộp nín thở đợi bố bật lửa thắp cho cốc nến cháy bừng lên... Ôi chao, ngọn nến lung linh sáng rực rỡ, cảm giác sáng hơn cả vì sao đang lấp lánh trên bầu trời.Chị em nó thích quá reo ầm lên, tranh nhau cầm chạy như rước đèn ông sao và đèn lồng Tàu thật. Vỏ hộp màu xanh thì thành đèn xanh, vỏ hộp màu đỏ thì thành đèn đỏ. Gớm, đẹp không tả nổi... Chị em nó mỗi đứa cầm một đèn chạy quanh sân rồi chạy vòng ra ngõ, chạy nhiều tới mức đứa nào đứa nấy mồ hôi mồ kê nhễ nhại ,tóc tai bết bệt vào nhau chua lòm...
Từ khi bố chết, chị em nó chỉ có mỗi cái đèn ông sao bằng giấy bóng kính xanh đỏ để chơi chung chứ không còn đèn lồng bằng vỏ hộp xà phòng để rước chạy quanh sân nữa. Vì trong một lần mẹ nó sơ ý đã đánh rơi cái cối giã cua vào gầm chạn, nơi chị nó cất hai cái đèn đó làm nó giập vỡ mất. Bố nó bảo thôi để trung thu tới bố làm cho cái khác mà chơi. Nhưng chưa kịp tới mùa thu thì bố đã không còn được sống nữa rồi.
Tiếng chổi tre của mẹ nó khua trên vỉa hè xào xạc làm nó nhớ chị nó và bà nội ở quê quá. Bà nội nó khi chưa bị loà cứ chiều chiều là bà mang chổi tre ra quét sân nhà và cổng ngõ,cái âm thanh của cuộc sống quê mùa khiến nó muốn khóc quá.
Thằng Thiện cứ ôm hộp bánh ngồi dựa cột đèn đường đợi mẹ và lơ mơ ngủ gật.Nó đang mơ về cánh diều chú nó thả trên đê làng và những ngọn cỏ gà chị em nó vặt để chơi trò chọi nhau. Đang mủm mỉm cười trong mơ thì nó giật mình mở mắt, trước mặt nó là một bà sồn sồn to béo ục ịch, tóc quăn thành lọn búi cao, cổ và tay đeo nhủng nhỉnh toàn vàng là vàng.Bà ta hất hàm cất giọng the thé, này nhóc... Mẹ mày đâu?
Nó ngước đôi mắt trong veo nhưng vẫn nhắm nhắm mở mở do ngái ngủ, mồm trả lời bà. Dạ, mẹ cháu đang quét ở đầu phố ạ. Ơ thế sao hôm nay mày không đi theo mẹ mày mà nhặt ve chai á. Mày ngoan thế, chả bù cho thằng ôn vật cháu nội tao, đến ăn còn phải dỗ phải đút. Bực..
Bà ta lầu bầu chán rồi sực nhớ ra. Bà chìa ra trước mặt nó một gói giấy báo to tướng. Này nhóc, tí mẹ mày quay lại thì bảo mẹ vứt hộ bà cái gói này nhá, đừng có quên không chuột lại kéo đến tranh nhau đấy!
Nó giơ hai tay đón cái gói trên tay bà béo, mồm vâng ạ. Bà ta quày quả quay lưng bước đi được vài bước thì chợt nhớ ra. Bà quay lại chỗ thằng Thiện và hất hàm bảo nó: "này nhóc, cái gói ấy đừng vứt nhé. Bảo mẹ mang về mà ăn, bánh trung thu đấy. Nhà tao người ta biếu nhiều quá. Trẻ con nó cứ cắt bừa ênh hềnh ra ăn mãi không hết. Để mãi chả ma nào động nữa. Bà vứt cho đỡ chật tủ lạnh.. Mẹ con mày mang về mà ăn cho khỏi phí của giời, nhá!"
Bà ta đi rồi, thằng Thiện tò mò mở he hé cái gói giấy báo ra nhòm nhòm, rồi không nhịn được nữa, nó mở toang cái gói ra ...
Ồ, toàn là bánh nướng đã cắt thành miếng cứ óng lên một màu nâu sậm như màu mật ong, chỉ nhìn thôi nước miếng đã tứa ra rồi. Những góc bánh dẻo trắng mịn nhân thập cẩm rất ngon được cắt chéo góc. Nó đếm cả thảy được bảy miếng bánh nướng, năm miếng bánh dẻo. Nó nuốt nước bọt đánh ực, nó thèm lắm nhưng không dám ăn,vì mẹ nó dạy hai chị em là không nên tự tiện ăn cái gì khi người lạ đưa.
Những ký ức về đèn lồng vỏ hộp xà phòng kem, về vị ngon ngọt của bánh trung thu và hình ảnh đôi bàn tay gân guốc xù xì thô ráp của bố nó cứ hiện về trong đầu thằng Thiện. Nó thấy thương bố và nhớ bố vô cùng...
Đang trôi về ký ức thì tiếng chân ai loẹt xoẹt lê dép sau lưng, nó ngoảnh lại: "Ô anh Tú đánh giày. Hôm nay anh nghỉ sớm thế ạ...?"
Anh Tú là thằng bé gày nhẳng chừng hơn mười tuổi, chắc nhỉnh hơn nó tí, Tú mồ côi cha mẹ từ bao giờ cũng chẳng nhớ nổi.Nó làm nghề đánh giày.Thằng Tú không nhà, không cửa, ngày đi đánh giày, tối ngủ trong ghế nhựa ở ga Hà nội... Thằng Tú chiều nào cũng đi qua đây. Chúng nó quen nhau mấy tháng nay và có vẻ thân thiện lắm.
- Về thôi con... Mẹ nó gọi. nó như bừng tỉnh dứt mình khỏi ký ức non nớt của mình. Nó đưa gói giấy báo của bà béo cho mẹ và nhắc lại toàn bộ những gì bà ấy nói với nó ban nãy. Mẹ nó suy nghĩ vài giây rồi chặc lưỡi: "Thôi mang về ăn con ạ... Vứt đi phải tội với giời."
Mẹ nó cho gói báo vào cái làn mà hôm nào đi làm mẹ cũng xách theo để khi về rẽ vào chợ mua mấy bìa đậu và rau cho bữa tối..
- Ô sao con lại mở hộp bánh của công ty cho ra thế này? Bốn cái cơ mà, sao còn có hai hả con?
- Dạ...dạ... Mẹ ơi... mẹ đừng mắng con nhé - nó ấp úng: Con cho Anh Tú hai cái, một bánh nướng, một bánh dẻo. Anh ấy không có nhà để ở, không có bánh trung thu để ăn. Con cho Anh ấy một nửa, còn một nửa mẹ gửi cho bà và chị... Mẹ con mình ăn chỗ bánh trong giấy báo là được mà. Bố vẫn dặn con là phải biết chia sẻ với người khó khăn hơn mình là gì.
- Ôi con tôi, con lớn thật rồi... Mẹ nó ôm chặt nó và rớm nước mắt dù miệng đang cười.
Hai mẹ con dắt tay nhau về. Mẹ nó vừa đi vừa vung nón quạt cho ráo mồ hôi. Thằng Thiện nhảy chân sáo bên cạnh, mồm nó khe khẽ hát... Dinh tùng dinh là dinh tùng dinh...
Mai mới là đêm rằm trung thu nhưng hôm nay trăng đã tròn và sáng lắm rồi...

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay762
  • Tháng hiện tại36,149
  • Tổng lượt truy cập2,676,907
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây