BÊN KIA ĐỒI CỎ CÓ CÒN XANH? (Đỗ Thu Hằng)

Thứ sáu - 23/08/2019 07:05
Truyện ngắn:

Trưa hè nắng nóng hầm hập, Mai đang nằm lim dim bỗng tiếng chuông điện thoại đổ dồn. Là anh, tim Mai khẽ rối một nhịp.
- A lô, em nghe.
- Anh đây, anh đang trên đường ra Hà nội, một tiếng nữa em đón anh ở bến xe Nước Ngầm nhé.
- Vâng.
Thế thôi. Ngắn gọn, chả cần báo trước. Anh vẫn luôn vậy, tự tin quá mức. Thế mà không hiểu có động lực nào làm Mai cứ nghe răm rắp. 
Cô nhẹ nhàng dậy, soi gương chải tóc. Gương mặt cô nhợt nhạt vì thiếu ngủ. Đôi mắt đen láy có chút quầng thâm. Mai lấy chút son phấn điểm tô rồi cô chọn một chiếc váy trắng giản dị. Cô phóng xe đi đón anh mà trong lòng hồi hộp. Anh sẽ thế nào? Người đàn ông trông rất phong sương, lãng tử trong những tấm ảnh cô còn lưu trên máy điện thoại. Đôi mắt nâu ấy, chiếc cằm chẻ bướng bỉnh và làn da nâu khỏe khoắn, liệu khi xuất hiện bằng da bằng thịt có còn như cô kỳ vọng?
Một sự vô tình nào đó từ rất lâu, anh xuất hiện trong friendlist của cô như bao người lạ. Cô vẫn còn nhớ lần đầu anh comment "Con bựa này xinh phết" kèm theo một mặt cười nháy mắt.  Rồi inbox đi inbox lại, anh bảo "thích em là việc của anh, chả liên quan gì đến em". Ơ hơ... Đồ cao ngạo. Cô tò mò vào trang anh. Và bị hút lúc nào không rõ. Những dòng chữ vừa phóng khoáng vừa lãng mạn. Những câu thơ lãng đãng nhẹ nhàng. Những đoạn hồi ký về một đoạn đường đời tuổi thơ dữ dội...
Mà cô vốn thích đọc. Cô thích khám phá con người qua những trang văn. Có thời cô còn nghĩ, thần tượng của cô chỉ có thể là nhà văn. Cô mê mải đọc từ Harry Porter đến Mật mã Tây tạng, những tập truyện đồ sộ mang cô đến với một thế giới lạ kỳ, hấp dẫn. Và anh. Một nhà văn...
Từ xa cô đã nhận ra anh. Anh khác biệt trong đám đông. Chiếc quần bò rách, áo phông đỏ nổi bật dòng chữ tiếng anh màu trắng: Hello, is it me you are looking for?. Vai đeo chiếc balo màu xanh nước biển. Anh dường như cũng bắt được sóng ngay, nhìn thẳng vào Mai. Anh cười rất tươi, sáng lóa:
- Chào Mai. Anh Việt đây. E chở anh đi đâu thì đi.
Cô chỉ biết cười. Rồi bảo:
- Anh lên xe, em mang anh đi bán.
- OK.
Giời ạ, giữa đường phố có cảnh một cô gái nhỏ bé chở một người đàn ông lực lưỡng sau lưng.
Cô đưa anh vào quán cafe Romantic nằm bên hồ nước xanh trong có những chùm hoa hoàng anh thả dài đung đưa trước gió.
Vào đã, rồi tính tiếp. 
Ngồi yên vị. Cô và anh cùng nhìn nhau, cùng cười. Cuộc đời lạ thế. Có những người gặp nhau lần đầu mà sao cảm giác quen thuộc, tự nhiên quá đỗi. Cũng bởi, cô và anh đã từng có những đêm chuyện trò tâm tình qua màn hình điện thoại thông minh. Những đêm khó ngủ và dần dần cô thành cú đêm. Đèn phía bên kia vẫn xanh. Họ trao đổi những câu chuyện nhỏ. Cô hay thắc mắc "Thật không anh, có nơi mà bốn mùa đều có tiếng chim xanh?", "Người đàn bà trong truyện này là ai mà sao em thấy quen như từng gặp thật rồi anh ạ"...

 
do thu hang

Anh nhẫn nại, dịu dàng giải thích. Anh hài hước, vui tính, thông minh. Trong thế giới ảo chỉ có hai người, không ngại va vấp với những lề luật ngoài đời, không sợ bị ai phê phán săm soi cho nên Mai và Việt đã vô tình tiến rất nhanh, nhanh đến mức không ngờ.
Cô gọi hai cốc nâu đá. Anh nhìn cô đăm đắm, khẽ thốt lên "Em duyên lắm, em biết không?". Bàn tay anh cầm nhẹ bàn tay cô. Mai chẳng phải là cô gái mới lớn, mà đã là người đàn bà ngoài ba mươi, từng trải. Vậy mà cô vẫn thoáng run rẩy theo nụ hôn nhẹ anh đặt khẽ lên tay cô. Cô nói khẽ:
- Anh uống cafe đi cho tỉnh táo, đỡ mệt. Đường xa quá anh nhỉ?
- Ừ em cũng uống đi. Đường xa anh không ngại vì có em.
- Chương trình ngày mai giới thiệu cuốn thơ "Chờ em bên lối cũ" vẫn theo kế hoạch anh nhỉ?
-  Cứ thế thôi. Hôm nay em ở cùng anh chứ?
Mai giật mình. Cô đã nghĩ đến phút này. Cô hằng mong, hằng tưởng tượng những điều thật lãng mạn sẽ đến với hai người. Sẽ bên nhau một ngày, sẽ đi ăn đi chơi, sẽ ngồi bên những bông hồng và những ngọn nến lung linh. Nhưng những tưởng tượng sắp và có thể xảy ra, cô lại sợ. Cô sợ điều gì không rõ nữa. Còn chồng, còn con. Dù với chồng, từ lâu chỉ còn những bổn phận và trách nhiệm với nhau...
Rất khó khăn, cô mới nói ra được:
- Em đã chuẩn bị trước cho anh một nơi nghỉ ngơi trong những ngày anh ở Hà Nội. Anh sẽ ở cùng phòng với ông chú họ em trong căn biệt thự cũ không dùng đến của gia đình em nhé.
 - Ồ…
Việt ngạc nhiên. Và tất nhiên anh từ chối. 
- Anh chỉ muốn ở cùng em thôi. Nếu không thể, thì để anh tự lo cho mình.
Họ cùng nhau cafe, chuyện trò. Bên ngoài, ánh hoàng hôn cuối cùng rực sáng trước khi khép lại một buổi chiều dài.
Mai đưa anh đi ăn món bánh tôm bún ốc phủ Tây hồ. Bún ốc cay xé môi, cô chấm bánh tôm vào bát mù tạt, thêm một lần cay trào nước mắt. Cô nhìn anh cười:
- Sắp đến giờ giới nghiêm rồi. Em phải về. Em không còn lựa chọn nào khác. Tạm biệt nhau thôi. Có gì mai gặp lại anh trong buổi ra mắt tập thơ của anh. Nhé.
Việt im lặng.
Anh buồn. Nhưng anh tôn trọng cô.
Cô phóng xe về, một cơn mưa rào ập đến. Nước mưa hay nước mắt cô không rõ nữa. 
Nằm bên chồng mà cô trằn trọc không sao ngủ được. Cô lại dậy, vào phòng làm việc bật đèn. Đây cũng là thế giới riêng của cô. Một bộ bàn ghế gỗ lớn để ngồi viết những bản kế hoạch cho công ty thiết kế nội thất. Những đêm không ngủ nằm nghĩ ý tưởng, rồi vẽ lại xóa lại vẽ. Những khi mệt mỏi Mai, nghe nhạc, đọc sách. Thời gian gần đây cô hay online, kết nối với những tâm hồn hòa hợp trên không gian mạng cho cuộc sống bớt phần đơn điệu. 
Một nick quen inbox: "Mai à, không ngủ sao". Cô bạn tên Thủy, một cô gái xinh xắn, hiền hậu và lãng mạn như Mai. Ngoài Việt ra, Mai cũng hay chuyện trò cùng Thủy. Tuy nhiên là người kín đáo, Mai ít tâm sự chuyện riêng tư, nhưng Mai luôn sẵn sàng lắng nghe những tâm tư của bạn bè. Cô hiểu, cuộc sống này, con người ta đôi khi rất cần người biết lắng nghe. Lắng nghe và không phán xét. Thế cũng là hạnh phúc giản dị khi là chỗ dựa tin cậy, yêu thương của bạn bè. Xã hội hiện đại, tương tác rất dễ, bạn ảo nhiều vô kể nhưng tại sao con người vẫn luôn cảm giác cô đơn đến vậy. Và Mai hiểu, một phần là vì, cuộc sống tuy hiện đại nhưng lòng người dễ bất ổn, tìm kiếm sự trú ngụ an toàn, bình yên cho tâm hồn, lại không phải là điều dễ dàng. Nhu cầu tâm sự chia sẻ là có thực. Nhưng tìm được nơi nào cho tin cậy, an toàn lại là cả một vấn đề. Với bản tính kín đáo điềm đạm của mình, Mai được nhiều bạn bè tin yêu. Thủy đêm nay có vẻ rất muốn chuyện trò tâm sự với Mai. Cô nhắn lại: "Chào Thủy xinh đẹp. Hôm nay có gì vui không?". Như chỉ chờ có vậy, Thủy liền tâm sự. Tối nay Thủy đã gặp được người đàn ông trong mơ. Đó là một người Thủy ngưỡng mộ từ rất lâu và họ cũng đã trò chuyện rất nhiều lần. Đó là một người đàn ông dịu dàng, tinh tế biết bao. Thủy rất hạnh phúc, cô không ngủ được, cô đã gặp anh. Anh hứa hẹn nhiều điều thú vị. Lần đầu tiên trong đời Thủy biết thế nào là hạnh phúc lứa đôi. Cô vẫn đang trong vòng tay ấm áp yêu thương của anh đêm nay. Cô vui đến nỗi phải có ai đó để sẻ chia. Và Mai, là một lựa chọn, như đã từng. Mai thực lòng chúc mừng bạn. Chỉ bất chợt tò mò, Mai hỏi "Người hùng của bạn làm công việc gì mà bạn ngưỡng mộ đến vậy?". Thủy đáp liền, không giấu vẻ tự hào: "Anh ấy là một nhà văn". Mai giật mình. Nghe quen thế chứ? Rồi qua sự bộc bạch của người bạn đang trong cơn đắm mê bởi tình yêu. Mai đã hiểu, đó chính là Việt. Nhưng cô im lặng. 
Làm sao cô dám phá vỡ giấc mơ đẹp của bạn mình. Cứ hạnh phúc đi Thủy ạ. Mai mến Thủy rất nhiều, vì Thủy là một cô gái nghị lực phi thường, đang sống rất lạc quan, để quên đi căn bệnh K quái ác.
Mai trở về với công việc lặng lẽ của mình cùng bổn phận với chồng với con. Hạnh phúc đâu xa. Mơ mộng đâu xa. Cô tự nhủ.  
Ngày mai, luôn là một ngày mới!
Cô cũng vừa đọc xong cuốn tiểu thuyết "Bên kia đồi cỏ có còn xanh?" của riêng mình.

 
Đỗ Thu Hằng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,641,272
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây