BIỂN MÙA TRĂNG

Thứ tư - 05/05/2021 08:12
Truyện ngắn của Sơn Trần

Cầm cuốn sách mang theo để giết thời gian, tôi ngán ngẩm nhìn căn nhà vắng vẻ, buồn tênh. Sáng nay dì Ba lại đi lên phố lấy hàng. Mọi công việc dì đều tạm giao cho tôi. Thật là khổ thân! Không hiểu sao tổng biên tập cứ nằng nặc bắt cô phóng viên mới ra trường là tôi về ở với người quen để thực tế, viết bài nơi cái làng chài nghèo nàn xơ xác này, suốt ngày chỉ có nắng, gió và sóng biển vổ oàm oạp vào bờ.

Tôi lê bước nặng nhọc ra vườn. Nắng sớm vàng ươm xuyên qua vòm lá, lung linh. Tôi nheo mắt nhìn. Những trái ổi to, chín mọng trên cành mời gọi. Trút bỏ dáng “yểu điệu thục nữ”, tôi tót lên chạc ba nằm vắt vẽo.

Oái! Ai đó ném sỏi vào lưng tôi. Giật mình, cuốn sách rời tay tôi rơi xuống đất. Có tiếng cười vang lên. Tôi vội vàng tuột xuống. Một dầu tóc bờm xờm(quá lứa) lấp ló sau bờ dâm bụt cất giọng vịt cồ:
- Cô bé ơi, ban đầu tôi cứ ngỡ Tôn Ngộ Không tái thế!
Tôi quay người 180 độ liếc một cái thật sắc rồi chạy nhanh vào nhà, miệng không quên lầm rầm: Bé gì mà bé, người ta đã hai ba,hai bốn rồi đấy nhé!

“Thuyền đã về!” Có tiếng nói cười, tiếng chân đuổi nhau chạy rầm rập trước ngõ. Chợt nhớ đến lời dì, tôi cắp rổ theo mọi người ra biển. Tôi men theo bờ nước đến bên một chiếc thuyền. Ông chủ thuyền ở trần, khoe bộ ngực vạm vỡ rám nắng từ trong khoang bước ra, chào mời:
- Cháu mua cá hay mực
- Dạ, gì cũng được ạ!
- Vậy à! – Nói xong ông quay vào gọi – Thức ơi, mang xâu mực ra đây dùm bác.

Gã con trai tên Thức “dạ” một tiếng rồi bước ra. Tôi sững người. Cái dầu tóc bờm xờm (quá lứa) lướt qua trong đầu. Chính hắn. Hắn nhìn tôi và giở giọng vịt cồ:
- Cô bé mua mực hả, lại đây tui bán cho!
Rõ vô duyên, tôi bặm môi nhìn hắn, khó chịu. Hắn toét miệng cười, khoe hàm răng trắng đều.. có duyên thật! Tôi định bước đi, hắn lên tiếng:
- Cô bé mua bao nhiêu?
Bằng một cú nhảy gọn nhẹ, hắn đến bên tôi. Tôi ấp úng:
- Nhưng.. chú...bán bao nhiêu vậy?
- Trời ơi, tui già lắm sao mà cô bé gọi chú! – Hắn tròn xoe mắt.
- Xin lỗi, tôi không quen! – Tôi gượng cười. Thực tình tôi trả thù hắn. Ai bảo hắn gọi tôi là.. cô bé. Mà hình như hắn nhỏ tuổi hơn tôi, khoảng chừng hai mươi thì phải.
- Cô bé dễ thương thật! Một lời khen không đúng lúc. Hai má tôi đỏ bừng. Tôi định bước đi nhưng dường như chân tôi hóa đá, chôn sâu dưới cát. Tôi không nhìn hắn, bẽn lẽn bấm cả bàn tay một cách vô thức vào chiếc rổ. Mặt trời lên cao quá cột buồm. Nắng trải vàng cả mặt nước, ánh bạc. Bãi biển đã thưa dần. Người bán kẻ mua lần lượt về muôn hướng.
- Cô bé muốn bao nhiêu, nói đi, tôi bán?
Thay vì trả lời, tôi chìa chiếc rổ ra để hắn bỏ xâu mực vào. Những con mực tươi trắng hồng, mềm nhủn nằm gọn trong lòng rổ. Lấy hết can đảm tôi hỏi:
- Bao nhiêu vậy... chú!
- Lại... chú!
Tôi mỉm cười và đưa tay hất ngược mái tóc lòa xòa trước trán, tỏ vẻ thách thức:
- Chú là chú em đấy,biết chưa?
Hắn nhìn tôi, không chớp. Tôi vội quay đi nghe tim mình đập rộn. Hắn lúng túng
dốc túi lấy ba vỏ sò chìa trước mặt tôi:
- Tặng cô bé, khách hàng kỳ khôi nhất!
Hắn chớp mắt, thân thiện. Tôi phì cười trước câu nói rất khôi hài của hắn.
Trời đã trưa lắm rồi!
* * *

 
luna more noch pejzazh 27676

Tôi nằm xoài trên cát, tận hưởng sự êm ái của bãi biển lúc bình minh. Trên bầu trời, từng đám mây trắng bồng bềnh nối nhau trôi về một hướng xa tít tắp. Biển êm và đẹp quá! Những con sóng nhỏ dặt dìu, đôi lúc tinh nghịch tung bọt trắng, liếm lên bờ cát rồi lìu ra xa. Mọi người trong làng ùa ra biển tắm và tập thể dục đông nghẹt. Gái, trai, lớn nhỏ đều có cả. Cái bãi rộng đầy ấp tiếng nói cười, tiếng khua nước rạt rào.
- Thùy Trang!
Tôi giật mình ngơ ngác. Hắn đang chạy lúp xúp theo bờ nước. Hai tay vung vẫy, hai chân co cao, mồm chụm lại thở ra hít vào khoan khoái. Tôi mỉm cười nhìn hắn. Hắn giơ tay lên vẫy vẫy:
- Trang có thích biển không?
- Thích!
- Trang ra tắm đi?
Tôi rụt cổ, lắc đầu. Tôi rất thích biển, nhất là thích ngắm biển vào những đêm trăng thanh nhưng không thích tắm. Nhớ dạo hè năm ngoái, ba dẫn tôi đi Long Hải. Ôi thôi! Giờ ngồi nghĩ lại da tôi còn nổi gai ốc. Hôm ấy, vì mãi ham vui nếu không có ba thì tôi đã làm bạn với “hà bá” rồi.
- Kìa, con cua đang bò!
- Đâu? – Hắn nhìn quanh và nhảy bổ đến vồ lấy. Nghe động, con vật chạy nhanh xuống hang bé xíu. Hắn ngồi xuống cát, cúi gập người hì hục đào. Lát sau, hắn giơ lên. Tôi tròn xoe mắt, kính phục.
Phủi sạch cát bám đầy con vật hắn nói:
- Con này là con dã tràng. Con cua khác cơ!
- Vậy à! – Tôi bẽn lẽn.
- Trang đợi chút nghen!
Hắn nheo mắt rồi đứng dậy nhảy tùm xuống nước bơi ra xa. Hắn bơi rất nhanh, trông giống như những vận động viên bơi lội mà tôi từng xem trên ti vi. Vùng vẫy một hồi, hắn lên bờ.
Thấy tôi còn mải mê vục cát đắp thành lâu đài cho con dã tràng bé bỏng, hắn cười:
- Không ngờ, Trang thích biển đến thế!
Nắng đã lên cao, những người đi tắm đã về cả rồi chỉ còn lũ nhóc lem luốc đang nằm xoài trên cát chờ từng đợt sóng biển ùa vào tràn cả lên người. Tiếng nói cười trong trẻo, lan xa.
* * *

Biển vắng, trăng thượng tuần rắc những ánh vàng lấp lánh, dập dềnh trên mặt nước đen thẫm. Tôi và hắn ngồi trên mỏm đá, bên dưới sóng vổ ì oạm, mắt nhìn những chiếc tàu màu xanh viền đai đỏ đang nằm gối bãi. Hắn không nói gì chỉ nhìn bất động về phía chân trời nơi có những ngôi sao bé nhỏ vô thường hiện lên rất sớm vào những đem không mây.
- Trang thấy gì không? – Hắn đưa tay chỉ vào khoảng không trước mặt.
- Không thấy gì cả! – Tôi lắc đầu.

Hắn buông thỏng một tiếng thở dài và cúi mặt. Trong tôi, nỗi buồn như tiếng sóng vỗ vào ghềnh chua chát. Tôi nhìn bâng quơ. Vì sao vụt tắt. Hắn vẫn không nói gì, mắt đắm đuối về một nơi nào đó. Tôi cũng ngồi yên buồn bã trước không gian heo hút gió và sóng biển. Cái không gian hoang vắng và kỳ ảo dễ xui khiến con người ngược dòng thời gian về với ký ức. Tôi thầm nghĩ. Và điều đó đã đến với hắn. Hắn quay lại nhìn tôi. Đôi mắt buồn mênh mông.

Đó là câu chuyện buồn về cuộc đời hắn. Bố mất tích trong một lần đi biển gặp trận cuồng phong. Mẹ ốm liệt giường mấy năm và mất cách đây vài tháng. Gia đình cùng quẩn, khánh kiệt hắn phải làm thuê cho người ta. Công việc đánh cá đối với hắn không nặng nhọc nhưng hắn cảm thấy buồn, thấy tủi. Từ một gia đình khá giả bỗng chốc trở thành trắng tay. Còn hắn, từ một đứa con hạnh phúc bên bố mẹ bây giờ mồ côi lay lắt trong căn nhà dột nát...
- Cuộc đời đôi khi giống như một trò chơi, Trang nhỉ? – Hắn ngước mắt đỏ hoe nhìn tôi. Tôi không nói được lời nào, dù chỉ một lời an ủi. Đầu óc tôi giờ đây trống rỗng. Hắn uể oải đứng dậy bước đi như kẻ mộng du. Tôi không bước đi được, đôi chân mỏi, chán chường...

Đêm ấy, tôi trằn trọc không sao ngủ được. Gió từ biển thổi từng cơn mang theo hương biển mặn nồng. Mưa rồi. Tiếng mưa mỏng và nhẹ nhưng thấm vào lòng tôi lạnh buốt...
* * *

Mới đó mà đã hai năm trôi qua, hôm nay tôi trở về thăm biển. Bài hát buồn ngày ấy luôn vẳng bên tai. Mỗi lần nghe bài hát ấy tôi lại nhớ đến biển, nhớ đến hắn và nhớ đến làng chài da diết, cồn cào. Ngày tôi đi, mang theo những đêm sang, mang theo ba vỏ sò, mang theo cả ánh mắt ưu tư cùng nỗi buồn của hắn cùng một tập bản thảo không thể nào hoàn thành…

Chiều đã xuống từ lâu, bóng nắng đã ngã vàng trên đường vắng, gồ ghề đá sỏi. Gió lê mình se lạnh. Tiếng sóng biển vỗ oàm oạp như gọi tôi bước nhanh trên lối nhỏ.Hôm nay biển động, các thuyền không dám ra khơi, chỉ nằm trên bãi, buồn tênh. Đám trẻ dân chài da đen nhẻm, cởi trần trùng trục túa ra bãi biển chạy giỡn bò lăn trên cát. Tôi lang thang trên bãi như thử tìm xem trong những dấu chân in trên bờ cát có dấu chân nào của hắn. Dấu chân trần xiêu vẹo nhạt nhòa mà một thời hắn đã đuổi bắt cho tôi những con dã tràng bướng bỉnh và nhặt những vỏ sò nổi vân tím xanh đẹp mắt..
- Nó đi rồi cháu ạ. Tội nghiệp! Dì Ba buông thỏng một câu làm tôi choáng váng.

Tôi ngồi bó gối thu lu trong góc giường mắt ngơ ngác và mệt mỏi nhìn biển. Lời dì Ba như từng mũi kim đâm vào lòng tôi, tê dại. Tàu bị bọn lạ mặt tấn công, đánh chìm. Cả hơn chục người nhảy xuống biến ,trốn thoát. Chỉ cứu được năm người. Những người còn lại đã nằm lại với biển khơi, trong đó có hắn.

Biển đang tung bọt trắng xóa. Tôi òa khóc, úp mặt xuống gối. Hình ảnh hắn cứ chập chờn trước mặt: giọng nói, tiếng cười và nhất là ánh mắt – một ánh mắt biết nói (tôi vẫn đùa như vậy)...
Hoàng hôn tím đẫm. Sương chiều đã dầm dề trên từng cụm dừa nước, loáng bạc. Tôi ra biển. Biển đã thẫm lại, sóng không còn giận dữ nữa mà lặng lẽ, nhu mì. Những con dã tràng chạy lơm chơm trước mặt tôi như thể trêu ngươi. Mỏi chân, tôi ngồi bệt xuống cát và ngửa cổ nhìn lên khoảng không bao la.

Bất chợt, đôi mắt tôi dừng lại một ngôi sao bé nhỏ ở cuối chân trời. Giọng nói buồn của hắn vang vọng bên tai. “Cuộc đời đôi khi thật giống như một trò chơi số phận. Ngày trước... Những ngôi sao ấy sẽ vụt tắt trong chốc lát”

“Thức...” Tôi viết tên hắn nguệch ngoạc trên cát. Sóng vô tình ùa vào cuốn đi. Những vỏ sò trong tay tôi rơi tung tóe. Và biển lòng tôi chao sóng, miên man.
S.T

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập15
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay1,511
  • Tháng hiện tại38,810
  • Tổng lượt truy cập3,041,457
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây