BỒ CÔNG ANH TRONG GIÓ - Tác giả: Lê Hà

Thứ ba - 04/08/2020 04:51

Bồ Công Anh

Một câu chuyện buồn khiến người đọc day dứt khôn nguôi, phải chăng điều đó khiến cho truyện ngắn BỒ CÔNG ANH TRONG GIÓ được mọi người đón nhận. QCV xin được giới thiệu truyện ngắn hay của tác giả Lê Hà đến độc giả.
-------

Tuổi 15, Thuỷ đẹp như một đoá hoa đồng nội, trong trắng, tinh khôi. Em háo hức khi bước vào năm cuối của cấp 2 tại ngôi trường thân yêu nơi ngoại ô này, chỉ một năm nữa thôi là em có thể lên thị trấn học.

Thuỷ học không xuất sắc nhưng ham học, em quyết tâm được vào trường cấp 3 trên thị trấn để viết ước mơ thành cô giáo. Mỗi lần thấy cô chủ nhiệm thướt tha trong tà áo dài ngày hội trường, em lại ước sau này mình cũng như cô, yêu thương, dạy dỗ bao lớp học trò để chúng nên người và cũng vẽ những ước mơ đẹp như mình.

Tôi hơn Thủy 2 tuổi, chúng tôi ở cùng xóm, thường chơi với nhau. Thủy là một cô bé mộng mơ, lúc nào cũng thích cài bông cúc dại trắng tinh khôi lên tóc và thả hồn theo những đóa bồ công anh, tôi đùa gọi em là cô bé Bồ công anh.

Nhà Thuỷ không giàu, chỉ đủ ăn nhưng bố mẹ em vẫn lo được cho ba anh em Thuỷ ăn học đàng hoàng. Anh cả của Thuỷ năm nay học năm thứ nhất đại học Thuỷ Lợi, Thuỷ sắp bước chân vào cấp 3, còn cậu em út kém Thuỷ một tuổi, học lớp 8. Mẹ cô hay đùa cậu út là cậu nhỡ, cậu thêm.

Bà Tư, mẹ Thuỷ, một người phụ nữ miền Trung, theo chồng về đây làm dâu. Hàng ngày ngoài công việc nội trợ và 5 sào ruộng mẹ chồng để lại, bà đan nón để kiếm đồng ra đồng vào. Chồng bà làm bên Thuỷ nông, ngoài tiền lương thỉnh thoảng ông đi công trình cũng kiếm được chút ít. Không giàu nhưng gia đình cũng đủ ăn, tằn tiện cũng sắm được vài thứ trong nhà và lo cho 3 đứa con ăn học. Cuộc sống gia đình ở vùng ngoại ô như vậy cũng tạm ổn.
………………

Dạo này ông Tư ho nhiều, có những đêm ông ho như rút ruột, cả đêm chỉ chập chờn không một giấc ngủ sâu, bà Tư nằm cạnh, lo lắng cũng chẳng thể nào chợp mắt

"Mai ông nghỉ làm lên thành phố khám xem sao đi chứ ông ho quá"
"Chắc do tôi hút thuốc, mấy hôm trực đêm tôi hút nhiều quá nên ho thôi"
"Tôi bảo ông bỏ thuốc bao lần mà ông không nghe" -bà Tư cằn nhằn
"Tôi bỏ, tôi sẽ bỏ" - ông Tư an ủi vợ.

Một tuần trôi qua, ông Tư quyết định xin nghỉ làm một ngày để đi khám bởi những cơn ho kéo dài không dứt, có lúc ông còn khạc ra máu, ngực ông đau tức từng cơn.

Ông không muốn vợ con phải lo nên tự mình đi khám. Cầm trên tay kết quả bác sĩ đưa, ông như rơi xuống vực thẳm. Ông ngồi đờ đẫn ở ghế bệnh viện, chân tay không còn sức lực, không thể bước ra nhà xe. Ông cứ ngồi thần người như thế cho tới khi ánh nắng chiếu rát mặt ông, ông mới đứng lên đi về.

Chẳng như mọi khi, đi làm về tới nhà ông đon đả chào hỏi vợ, ông phóng cái xe dream cũ vào chỗ bếp, để đó rồi lặng lẽ lên giường nằm. Bà Tư thấy lạ, tiến vào hỏi, hỏi gì ông cũng không nói, cơm ông cũng chẳng ăn.

Biết không thể nào giấu vợ con, tối đó ông nói thật với bà, ông đang ở giai đoạn 3 của ung thư phổi. Mấy mẹ con bà Tư nghe như sét đánh ngang tai, bà Tư sụp xuống khóc nghẹn vì thương ông. Ba anh em Thuỷ chỉ biết im lặng, nước mắt Thuỷ cứ tự nhiên rơi.
"Dù thế nào ông cũng phải chữa, cho dù có phải bán mọi thứ trong nhà tôi cũng phải chữa cho ông" - bà Tư quả quyết
…………..

Ông Tư bắt đầu những đợt điều trị theo chỉ định của bác sĩ, tuy có bảo hiểm nhưng nhiều danh mục thuốc và kinh phí xạ trị phải trả ngoài nên đồ đạc trong nhà ông cũng lần lượt ra đi. Bà Tư chạy đôn, chạy đáo vay mượn khắp anh em, họ hàng cũng chẳng được là bao bởi họ không khá giả gì. Bà quyết định bán 1 nửa số đất nhà bà đang sở hữu để chữa trị cho ông cũng chẳng ăn thua, đất ở quê đâu được giá như ngoài thành phố. Ngay đến cậu con lớn cũng bỏ học đi làm thêm để phụ giúp mẹ mà chẳng thấm vào đâu, bà chẳng còn tâm trí nào lo cho con hay khuyên con giữ việc học hành.

Hơn sáu tháng kể từ ngày phát hiện bệnh, ông Tư rời xa vợ con mình sau một cơn đau dữ dội. Ngày ông mất, trời mưa sầm sập, mưa ngập trắng cánh đồng trước cửa nhà. Đau đớn, thương chồng, bà Tư cứ lặng lẽ cùng các con thu vén mọi việc, bà như không còn nước mắt để khóc ông. Sau bao đêm thức chăm sóc chồng, bà gầy rộc, đen sạm, hai mắt trũng sâu, u uất.
………..

Ngồi một mình trong căn nhà trống huơ, bà Tư thất thần ngước nhìn di ảnh ông, lúc này bà mới thầm trách ông sao bỏ bà đi sớm, mẹ con bà sẽ sống sao khi thiếu ông? Nước mắt người quả phụ lăn dài, đôi vai rung lên trong căn nhà cô quạnh, người đã mất, của cải cũng chẳng còn gì lại thêm một đống nợ đang chờ bà.

Từ khi ông Tư mất, bà Tư như trầm lặng hơn, cả ngày bà cắm đầu vào làm nón, ra đồng về lại thoăn thoắt đôi tay. Mấy khoản nợ sắp đến ngày phải trả, mọi thứ dồn lên vai bà khiến bà thấy đuối. Làm sao để có tiền trả nợ và lo cho con cái ăn học? Một mình bà biết xoay xở ra sao? Ông Tư bệnh, thằng lớn đã bỏ học đi làm thêm nhưng cũng chẳng được là bao khi nó chưa có bằng cấp gì. Còn Thuỷ và thằng út nữa? Nghĩ mãi mà vẫn chỉ là ngõ cụt, bà Tư càng trở nên ít nói hơn, thay nụ cười hồn hậu khi xưa bằng những lần cáu gắt và chửi con, có khi chỉ là lý do rất nhỏ.

Người bà khô đét theo năm tháng vật lộn với công việc để kiếm tiền, không còn tâm trí cũng như thời gian để ý, quan tâm tới những đứa con của mình. Thủy vẫn học hành chăm chỉ và giúp mẹ những công việc có thể, còn thằng út những ngày tới trường thưa dần, sáng cắp cặp đi học nhưng điểm đến lại là quán nét ở xã, chỉ tới khi nhà trường có thông báo cho con bà nghỉ học bà mới vỡ lẽ. Nói thế nào thằng út cũng không quay trở lại trường, nó đàn đúm với mấy đứa trẻ lêu lổng suốt ngày cày game, có lúc mấy ngày nó mới ló mặt về nhà. Thằng lớn đi làm thêm trên thị trấn, nó bảo trông cửa hàng ga và đi đổi ga cho khách của quán, lâu lâu nó mới về nhà một lần, dường như nó chẳng muốn về ngôi nhà chỉ toàn không khí ảm đạm, u buồn. Bà Tư không có ai san sẻ, chuyện trò, bà bế tắc, mọi sự cáu giận, bực bội bà trút lên đầu Thủy, Thủy cam chịu, không cãi mẹ nửa lời.
………..

Thuỷ đỗ vào trường cấp 3 ở phố huyện, em vừa háo hức, vừa lo lắng, không biết có tiền nộp học hay không. Mẹ đang phải gồng gánh cả gia đình cùng khoản nợ chữa bệnh cho bố, bỏ học em không nỡ, còn ước mơ làm cô giáo nữa. Ước gì bố không bị bệnh, ước gì gia đình em vẫn như ngày xưa. Thủy mong gặp lại những ngày sau mỗi buổi học là về nhà giúp mẹ, cả nhà quây quần bên mâm cơm vui vẻ. Lúc rảnh rỗi em ra trước cánh đồng rất nhiều hoa cúc dại và những cây bồ công anh nhỏ xíu, những khi gió thổi, bồ công anh xoay xoay trong gió như những cây chong chóng nhỏ. Em thường gửi gắm ước mơ của mình theo những đóa bồ công anh.

Nhập học được một tháng, Thủy liên tục gặp những cơn đau đầu dữ dội, đã có lần em tự đập đầu mình xuống bàn mới có cảm giác dễ chịu. Có khi Thủy thấy như cả đàn ong vo ve trong não mình, có lúc lại thấy rất nhiều người cùng xúm vào em chửi bới. Em cứ ngồi co rúm người sợ hãi trên ghế, không chơi cùng ai trong lớp, ánh mắt hoảng loạn. Thầy cô và bạn bè thấy Thủy vậy liền đưa em về nhà để em nghỉ ngơi, nói bà Tư đưa em đi khám. Bà Tư chỉ ậm ờ cho qua chuyện, bà nghĩ chắc nó ốm thông thường, có gì mà phải khám và tiền đâu mà đi bệnh viện bây giờ? Cứ nghĩ tới bệnh viện là bà lại rùng mình, nơi mà đã cướp mất chồng bà, của cải của gia đình bà, bà mặc kệ Thủy.

Thủy nghỉ học từ đó, những lúc không hoảng loạn hay đau đầu em thường tha thẩn ra cánh đồng ngắt những bông hoa dại, có khi ngồi thì thầm với chúng cả buổi, có lúc lại sang hàng xóm chơi. Không được đi khám cũng không được uống thuốc, bệnh của Thủy ngày càng nặng hơn, đang yên đang lành em gào thét rồi đập phá đồ đạc, bà Tư phải gọi thằng con út về lấy dây trói Thủy lại. Có người nói em bị tâm thần phân liệt, người khác lại bảo em bị ma nhập, bà Tư chỉ hương khói khấn vái chồng chứ không làm gì hơn.

Khi Thủy vào cấp 3 thì nhà tôi chuyển đi nơi khác sống, dì Thắm của tôi vẫn ở đó, nhà dì kế nhà Thủy. Tôi biết chuyện Thủy bị bệnh, hỏi thăm qua dì, dì bảo “Thương con bé lắm, chẳng được thuốc thang, chữa chạy nên bệnh ngày càng nặng, giờ còn không gặp nó, nó bị bà Tư nhốt lại rồi, có hỏi bà ấy cũng không muốn nói”. Thương Thủy tôi cũng không biết làm sao.

Dì tôi kể:
“Hôm bữa đứa cháu bà Tư sang đưa đồ ăn đám giỗ mẹ bà ấy, dì gặp nó liền hỏi thăm Thủy, con bé nói Thủy bị nhốt trong căn buồng tối om, không có đèn, không cửa, chẳng được tắm giặt, hôi lắm…”

Dì bảo:
“Thằng con út của bà Tư thì chơi bời lêu lổng, không ai nói được nó, giờ còn nghiện ngập. Họa hoằn nó mới tạt về nhà, có cái gì đáng giá là nó mang đi bán hết để lấy tiền hút, chích. Có lần về nhà, bà Tư đi làm ngoài đồng, nhà chẳng có gì để mang đi bán, nó lên cơn vật vã, không kiểm soát được nó đè Thủy ra hãm hiếp. Thủy cứ ngây ngô chẳng hiểu chuyện, thân thể lõa lồ bên thằng em đang nằm vật vì đói thuốc. Bà Tư về nhà, thấy thế bà hiểu mọi chuyện, bà vác gậy đuổi thằng con trời đánh ra khỏi nhà, không kiềm chế được bà đánh cả Thủy, Thủy chỉ biết nép mình sợ hãi, ú ớ kêu những tiếng đau đớn. Bà Tư không còn là bà nữa, bà chửi mắng Thủy, nguyền rủa Thủy, cảm giác Thủy là nguyên nhân khiến bà và gia đình tới bước đường cùng này. Anh em, họ hàng chẳng ai khuyên bảo được bà Tư, nếu có góp ý là bà chửi, dần dần hàng xóm láng giềng, anh em xa gần cứ dần xa.”

Bao đau đớn dồn lên Thủy, em đâu có tội tình gì, tôi nghe dì Thắm nói mà chỉ biết lặng thầm xót thương em.

Thủy bệnh ngày càng nặng, bị nhốt trong căn phòng kín mà đôi lúc hàng xóm vẫn nghe tiếng la hét của Thủy, ai nấy đều xót xa. Tất cả mọi sinh hoạt, ăn uống, vệ sinh đều trong căn phòng đó. Chân thủy bị xích vào cái cột bê tông, chẳng ai biết Thủy ăn uống, ngủ nghỉ ra sao vì đâu ai được vào thăm Thủy. Hàng xóm, họ hàng rồi chính quyền cũng từng góp ý với bà Tư nhưng rồi đâu lại vào đó, mọi việc lại đi vào quên lãng.

Trước khi đi làm bà Tư để tô cơm, ít thức ăn, chai nước và cái bô vào phòng cho Thủy, đói thì tự bốc ăn, khát tự uống, muốn vệ sinh tự xử, cả ngày bà vào đó 2 lần sáng tối để mang đồ ăn và dọn dẹp vệ sinh cho căn phòng Thủy ở.

Sáng nay, bà vừa để tô cơm xuống đất và gọi Thủy ăn, Thủy lao vào bà cấu xé, gào thét. Bà Tư giằng ra khỏi Thủy, bà vớ cây gậy tre thường mang theo phòng những lúc Thủy lên cơn bà đánh lại Thủy. Bà cứ nhắm mắt vụt tới tấp vào em cho tới khi Thủy ngã khuỵu xuống bà mới dừng tay. Bà bỏ mặc Thủy đó, khóa cửa ra ngoài đi làm. Thủy đau đớn, nằm ủ rũ trên sàn nhà bê tông, trên người, trên mặt đầy vết thâm tím chồng chất. Đã bao lần như thế, Thủy lên cơn là lao vào bà Tư cấu xé, còn bà Tư cứ gậy mà phang như phang kẻ thù. Thủy chịu bao đau đớn cả về tâm hồn lẫn thể xác, em không còn như ngày xưa mà giờ thân hình tiều tụy, hôi hám, mái tóc bị cắt trọc nhôm nhở chẳng có hình thù.
………………

Bữa ấy Thủy bỏ ăn, tối bà Tư vào dọn bát cơm vẫn còn nguyên, bà thấy Thủy ngồi thu lu trong góc phòng bà cũng kệ, dọn dẹp xong lại khóa cửa đi ra.

Ngày thứ hai từ ngoài đồng trở về, bà Tư vào phòng Thủy, cơm, muối lạc văng tung tóe khắp phòng, bà vừa quét vừa nhiếc móc Thủy “mày không ăn thì để tao cho chó ăn chứ mày vung vãi thế này tao lại phải hầu, sao mày không chết đi mà cứ ám tao mãi thế?”

Thủy nghe bà Tư mắng nhiếc, em không hiểu cứ ngô nghê cười rồi khóc, em muốn vùng lên lao vào bà Tư giằng xé như muốn hỏi sao bà lại như thế với em, em có phải con của bà không nhưng em chẳng còn sức lực, ánh mắt vô hồn thẫn thờ nhìn cái bóng của bà Tư khuất dần sau cánh cửa sắt.

Ngày thứ ba, bà Tư vẫn bát cơm với ít muối lạc và chai nước mang tới phòng Thủy, lúc này Thủy đang nằm co ro, bà gọi mà Thủy không trả lời, bà bỏ đó rồi đi ra, trong đầu bà nghĩ “đói khắc phải dậy mò ăn thôi”.

Thủy nằm co ro, cơ thể em run lên từng cơn vì lạnh, vì đói, vì mệt, hơi thở yếu ớt. Em mơ màng thấy mình mặc áo dài trắng đứng trên bục giảng. Rồi có tiếng thì thầm rất khẽ bên tai em, mở mắt ra em thấy một bà Tiên áo trắng, khuôn mặt phúc hậu đang mỉm cười nhìn em. Bà đưa tay vuốt tóc em, mái tóc bị cắt lởm chởm bỗng dài ra mượt óng. Bà đưa cho em chiếc váy trắng em mặc, nhìn em như một thiên thần. Bà nhẹ nhàng dắt tay em ra, đội lên đầu em chiếc vương miện làm bằng những bông cúc dại trắng. Bà dìu em cùng bay lên qua cánh đồng trải đầy nắng ngập tràn hoa cúc, lâu lắm rồi em không nhìn thấy cảnh tượng này. Em cứ bay, bay lơ lửng trên bầu trời trong xanh, những đóa bồ công anh xoay xoay trong gió, bay theo em tới một nơi rất xa, nơi mà em chỉ có yên bình, nơi mà em không còn đau đớn về thể xác lẫn tâm hồn. Một làn hương thơm nhẹ của những bông hoa đồng nội quyện trong gió luồn vào tóc em mát rượi, cuốn theo những đóa bồ công anh bay xa, bay xa.

Lê Hà

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm5
  • Hôm nay1,005
  • Tháng hiện tại35,696
  • Tổng lượt truy cập2,640,218
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây