QUÁN CHIÊU VĂN

BỐ VỢ HỤT (Bùi Ngọc Phúc)

Thứ năm - 03/10/2019 06:46
Truyện ngắn:


Người ta hay nói “thứ bảy máu chảy về tim” quả không sai. Cả ngày hôm nay tôi nhào vữa hay bê gạch đều chỉ mong chóng hết giờ làm. Thấy tôi xúc vữa lại xúc nhầm sang cát, mấy ông thợ xây chính chép miệng bảo nhau: "Thằng này lại bị con nào ám rồi rõ khổ, thôi chiều nay cho nó về sớm vậy."
Vâng, tôi chỉ cần nghe thấy thế là buông xô vữa và dắt xe lượn luôn, ở lại thêm chút là còn lâu mới về được. Tắm giặt cơm nước xong, tôi vận sơ mi trắng cắm thùng cẩn thận, túi áo dắt theo cái bút máy Hồng Hà mặc dù có mấy khi tôi viết gì đâu. Mỗi tháng, may ra kí nhận lương một lần là dùng đến bút. Để có buổi ra mắt nhà người yêu tươm tất và chu đáo như vậy, suốt cả tuần nay, ngày nào tôi cũng phải đọc báo Nhân Dân và nghe tin tức trên loa truyền thanh không bỏ buổi nào. Vụ này là do thằng Hải bạn tôi quân sư cho, vì nó là thằng nhiều kinh nghiệm nhất. Gớm cứ nghe tin tức là tôi chỉ muốn lăn ra ngủ, nhưng vì muốn chinh phục tình yêu nên tôi đành cắn răng chịu khổ.
Đúng 19h30 tôi đã đạp xe tới nhà người yêu, cẩn thận bê con xe đạp rách từ tầng một lên tầng bốn, vì ngày đó chưa có dịch vụ trông xe như bây giờ. Đang loay hoay khóa xe, bỗng có tiếng nói ngay trên đầu, anh tìm nhà ai? Ngẩng lên tôi thấy một ông cán bộ với khuôn mặt rất nghiêm trang đang nhìn mình. Dạ cháu đến chơi với em Trinh, tôi ấp úng trả lời.
Ông cán bộ ngắm tôi từ đầu đến chân, như muốn thẩm định tư cách, may quá tôi đã cắt tóc gọn gàng, quần áo chuẩn thanh niên ưu tú không chê vào đâu được. Đã thế tôi còn đi còn đôi dép nhựa Tiền Phong cài quai hậu rất nghiêm chỉnh. Vào đến nhà, ông cán bộ chỉ chiếc ghế cho tôi ngồi rồi với tay lấy cuốn sổ ghi chép để trên nóc chiếc tủ lệch bắt đầu hỏi han: "Anh nhà ở đâu? Bố mẹ làm nghề gì? Anh còn đi học hay đi làm rồi? Anh quen em Trinh khi nào? Anh có dự tính gì cho tương lai?..." Đại loại tôi đã phải trả lời khoảng 24 câu hỏi, và khi tôi trả lời, ông cán bộ lấy bút ghi chép rất cẩn thận. Khi thấy tôi nói là kĩ sư xây dựng, khuôn mặt ông có vẻ giãn ra được một chút. Sau khi gấp cuốn sổ, ông bắt đầu bài thuyết giảng về việc thanh niên phải sống có hoài bão, lý tưởng. Không những thế còn phải vừa hồng vừa chuyên, chịu khó phấn đấu rèn luyện này nọ. Kết thúc buổi nói chuyện có một không hai đó, ông chốt lại; làm gì cũng cần phải có lý tưởng. Vâng, cháu sẽ khắc ghi lời bác dạy, tôi lễ phép trả lời. Sau đó tôi cũng được trình bày dăm ba câu, may là tôi chăm đọc báo nên khi nói lên suy nghĩ của mình, tôi thấy ông có vẻ ưng ý. Đúng là có đọc có khác mà. Việc tôi đang làm phụ hồ mà nhảy ngay lên làm kĩ sư xây dựng cũng do thằng bạn tôi quân sư cho, nếu không chắc hôm nay không qua được cửa nhà này. Kết thúc phần hỏi đáp, ông cán bộ khẽ gật đầu và nói vọng vào trong buồng: "Trinh đâu ra tiễn bạn", lúc đó tình yêu của tôi mới bước nhẹ ra chào và đưa tôi ra đến cửa thôi.
Sau này nghe em kể lại, tôi là trường hợp duy nhất đã ra mắt thành công ông bố khó tính. Mọi người trong khu tập thể Thanh Xuân hay gọi là ngài Bôn Sê Vích. Điều đặc biệt ở chỗ với những mối tình đã qua, tôi lại hay nhớ về những cô người yêu cũ. Riêng với mối tình này, tôi lại nhớ nhất là ông bố em. Phải nói công bằng, ông là người mà tôi đã khiến tôi lao tâm, khổ tứ. Trong cuộc chiến cân não giữa tôi và ông, đến bây giờ có thể tổng kết bằng câu; ngang tài, ngang sức.
Buổi ra mắt kỳ lạ đó, bắt nguồn từ chuyến đi chơi của tôi từ 10 ngày trước đó. Hôm ấy, sau khi đi làm về, ăn cơm xong tôi đang lững thững đi ra đầu ngõ thì gặp ngay thằng Hải bạn cũ lâu lắm mới thấy mặt, hắn hỏi tôi:
- Rảnh không, đi dự sinh nhật với tao?
- Có làm gi đâu mà không rảnh, đợi tao về mặc áo đã.
Trả lời xong, tôi rảo bước về nhà lấy cái áo sơ mi mặc và đạp xe ra đầu ngõ. Hai thằng chúng tôi đến khu tập thể Vĩnh Hồ, dự sinh nhật của người yêu nó. Trong tiếng nhạc rè rè được phát ra từ cái đài cassette cũ, cả lũ vừa ăn bánh vừa cười nói, chính ở buổi sinh nhật này, tôi được ngồi cạnh một cô bé không xinh lắm nhưng khá ưa nhìn. Sau vài câu đưa đẩy, tôi ngỡ ngàng khi biết em là sinh viên năm thứ nhất của trường đại học Tổng hợp Hà Nội. Nói thật dù rất thích em, nhưng một thằng mới học hết lớp bốn như tôi cũng thấy là rất khó với tới được, không khéo lại mang tiếng “cóc đòi xơi thịt thiên nga” .
Suốt thời gian còn lại, tôi không dám lên tiếng sợ bị hớ, nhưng quả thật tự nhiên tính hiếu thắng trong người tôi lại trỗi dậy. Sinh viên thì cũng phải yêu, ngại gì chứ, không yêu mình nhỡ may em lại ế cũng phí, tôi nghĩ thầm như vậy. Mà nếu không yêu em thì mình cũng tiếc đứt ruột. Chưa đến 20h mà em Trinh, tên cô bé ngồi cạnh đã đứng dậy xin phép ra về, biết tôi bồ kết em này rồi, thằng Hải đã mau miệng: "Thôi em đi về một mình buổi tối không yên tâm, để bạn anh đưa về nhé." Cô gái lúng túng chưa kịp phản ứng thì tôi đã bị đẩy ra lấy xe rồi, trong suốt chặng đường đạp xe về nhà em ở khu tập thể Thanh Xuân, chúng tôi cũng chỉ nói với nhau vài câu xã giao. Khi rẽ vào khu tập thể, em khẽ nói:
- Nhà em trên tầng 4, khi nào rảnh, em mời anh ghé chơi.
Chỉ chờ có vậy, tôi đã nhận lời ngay. Khi biết tôi muốn đến nhà em Trinh để chơi, thằng bạn vàng đã thông báo cụ thể: Em này ngoan nhưng ông bố khó tính lắm, hiếm có đứa nào lọt qua được mắt ông. Nó đã điều tra lí lịch rồi, ông bố em là tiến sĩ triết học, từng tu nghiệp bên Liên Xô. Sau khi về nước thì giảng dạy tại trường đại học tổng hợp. Môn triết mà ông dạy được ví như liều thuốc ngủ liều cao, vì chỉ cần thấy mặt thầy, chưa cần lên tiếng giảng câu nào gần một nửa sinh viên trên giảng đường đã bắt đầu gà gật. Chẳng thế mà mọi người nói, riêng giờ học triết là im lặng và trật tự nhất trường. Để giúp tôi qua được cửa ải khó nhằn này, thằng bạn đã bày đủ cách, không những thế, nó còn bắt tôi phải thuộc một số ngôn từ khá xa lạ với nghề phụ hồ. Nghe đài, đọc báo cũng là một cách giúp tôi trang bị kiến thức trong cuộc gặp mặt với ông tiến sĩ triết học đó. Thôi thì qua sông phải lụy đó, cứ nghĩ đến cảnh lần đầu tiên chinh phục được một em sinh viên, tôi lại thấy vô cùng phấn khích, dù kết quả còn chưa rõ.

 
bui ngoc phuc

Sau buổi ra mắt đó, theo quy định của ông bố em Trinh, một tuần tôi chỉ được đến chơi duy nhất tối thứ bảy, các tối còn lại ông yêu cầu tôi ngồi nhà tu dưỡng đạo đức và lý tưởng. Giá mà ông biết, tối nào không đến chơi, tôi lại ra hàng nước đầu ngõ chơi đầu đít ăn tiền nhỉ. Nếu biết thế, chắc ông sùi bọt mép ra vì tức mất. Chưa hết, theo quy định của ông, tôi chỉ được ngồi chơi khi loa truyền thanh bắt đầu phát chương trình “kể chuyện cảnh giác” hết chương trình đó là phải chuẩn bị ra về. Cứ thấy tôi đến là ông lại vác cây đèn măng xông ra để ngay giữa mặt hai đứa, trong lúc chúng tôi nói chuyện, ông rút vào phòng trong.
Ở bên trong nhưng một tai ông nghe câu chuyện cảnh giác trên loa, tai còn lại hóng theo câu chuyện của chúng tôi. Biết ý nên tôi nói chuyện khá rõ ràng không thầm thì để ông khó chịu, mắt ông không cần nhìn ra ngoài nhà cũng vẫn biết chúng tôi như thế nào nhờ tấm gương phản chiếu. Đương nhiên cả hai phải ngồi đối diện nhau một cách nghiêm túc. Đúng là sau này, tôi hay nhớ về thời kì "đèn măng xông thắp sáng hoài niệm"
Ấn tượng nhất là lần đầu đến nhà em, tôi thấy trên nóc tủ có bốn bức ảnh in hình các cụ râu ria rậm rạp và xếp thẳng hàng nhau một cách ngay ngắn. Nhưng lạ một điều là không thấy bát hương đâu. Lúc ra về tôi khẽ hỏi nhỏ:
- Các cụ tổ nhà em ngày xưa nhìn đẹp lão thế nhỉ ?
Em Trinh nhìn tôi rồi khẽ cười, một nụ cười khó hiểu. Đem câu chuyện về kể cho thằng bạn, nó cười rũ ra. Tao đến chịu mày, chỉ tối ngày lô đề mà đòi yêu sinh viên. Mấy vị đó là Các Mác, Ăng ghen,  Lê Nin và Stalin do chính tay ông bố em đã kì công mang từ Liên Xô về đó, tổ tiên nào ở đây. Ối giời, vậy thì chịu rồi.
***
Sáng nay tôi đang ngồi chờ khách tại Giảng Võ, thì một bà cụ đi tới nói:
- Chú chở tôi lên nhà tang lễ thành phố hết bao nhiêu?
- Con xin cụ 50 ngàn nhé! - Tôi nói.
- Thôi 40 ngàn được không?
- Vâng, con mở hàng cho cụ vậy.
Nói xong tôi dắt xe xuống đường và chở bà cụ lên nhà tang lễ thành phố 125 Phùng Hưng. Đến trước nhà tang lễ, sau khi nhận tiền từ bà cụ, bất chợt tôi nhìn thấy tờ cáo phó ghi:
Cụ ông Hoàng Văn Khiếu.
mất ngày 25.6 âm lịch, hưởng thọ 78 tuổi...

Con gái Hoàng Volga Trinh.
Giật mình giây lát, tôi suy nghĩ 5 phút rồi quyết định dắt xe sang bên kia đường gửi, sau khi mua thẻ hương tôi vào đăng kí viếng. Người nằm trong nhà tang lễ không ai khác, chính là ông bố vợ hụt nổi tiếng khó tính năm nào ở khu tập thể Thanh Xuân. Thôi thì nghĩa tử là nghĩa tận.
Ngày đó cuộc sống thiếu thốn trăm bề, ngoài việc giảng dạy ra, ông tiến sĩ triết học cũng đua theo trào lưu tăng gia như bao nhà khác. Sau khi nghe tư vấn của mọi người, ông mua về một con lợn bột và bắt tay vào chăm sóc, quả thật nuôi lợn đối với nhiều người là chuyện hết sức bình thường. Nhưng với ông tiến sĩ cũng là một kì công. Chính nhờ vụ nuôi lợn này, ông chính thức đưa tôi vào hàng con rể tương lai. Vẫn như quy định, tối thứ bảy tôi lại có mặt khi loa truyền thanh bắt đầu “câu chuyện cảnh giác” nhưng dạo này tôi thấy hai bố con em Trinh đều tất bật. Ông bố thì ra vào thẫn thờ, còn em người yêu tôi có vẻ lúng túng. Nhà tập thể chưa đến 40 mét vuông, vậy mà nuôi một con lợn với hai bố con quả là bí bách. Nguyên cái phòng tắm bé xíu đã dành để nhốt lợn. Tôi biết lợn bé thì không sao, chỉ vài tháng nữa khi nó lớn, chỗ đó không đủ nuôi. Chắc phải nhường phòng ngủ cho nó là cái chắc.
Thời đó gạo bán theo tiêu chuẩn, người không có mà ăn, vậy lợn nuôi bằng gi. Ông tiến sĩ đã tìm mua đâu được mấy bao ngô và cám cho ăn dần. Nhưng vì nhanh đói, nên khi tôi ngồi tâm sự với em Trinh, lũ lợn réo điếc tai. Chưa kể mùi phân, mùi nước tiểu của nó xộc lên kinh khủng. Khu tập thể không có nước, muốn có nước sinh hoạt phải xuống xếp hàng tận máy nước công cộng dưới sân. Sức hai bố con xách được vài xô lên tầng bốn là oải. Chính vì vậy, từ ngày nuôi lợn, tôi thấy ông tiến sĩ mệt mỏi và chán không buồn giảng giải về triết lý cho tôi nghe nữa, quá tốt luôn. Tôi xung phong xuống xách nước cho gia đình, khỏi phải nói, ông mừng lắm, cả em Trinh cũng vậy.
Vì có mỗi cái buồng tắm bé xíu lợn lại chiếm mất, nên mỗi khi tắm giặt. Em Trinh người yêu của tôi phải chui vào tắm chung với lợn, cũng là bất đắc dĩ nhưng được cái tận dụng lúc tắm cho mình, lũ lợn được mát theo vì nước dùng đâu có đủ mà phung phí. Không dám nói ra, nhưng mấy lần ngồi gần em, tôi vẫn thấy thoảng mùi...phân lợn.
Thấy lợn nhanh đói, tôi hiến kế: "Bác xem xin thêm cuộng rau trộn với ngô, có vậy nó mới ăn no và nhanh lớn" Ông tiến sĩ rầu rĩ nói: "Bác đi ra chợ xin nhưng không ai cho, họ có mối hết rồi." Tưởng gì, việc đó bác để cháu." Nói là làm, tôi về nhà sai đứa em đi thu gom cuộng rau muống ngay. Nhà tôi ở làng Trung Tự, nên ao hồ để thả rau muống khá nhiều. Mỗi lần HTX nông nghiệp chở hàng xe đầy xơ rau để thả xuống hồ. Khi họ chất đống ở đó, tôi và thằng em chỉ việc ra lấy nhét đầy bao tải. Dù chưa đến thứ bảy, nhưng vì để xơ rau trong bao tải lâu dễ hỏng. Giữa trưa nắng chang chang, tôi gò lưng đạp xe chở bao tải xơ rau đến cho ông tiến sĩ. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bê được cái xe và bao tải lên tầng bốn cũng quá trưa rồi. Giờ này em Trinh cũng đang trên giảng đường. Tôi ngó vào thấy ông tiến sĩ đang đi quanh nhà, tay cầm một cái ca nhôm, vừa đi vừa lẩm bẩm gi đó, chốc lại dừng lại thò tay nhặt một hạt cho vào miệng. Ông mặc cái áo may ô và quần đùi rộng, thò ra là hai cẳng chân như hai thanh đũa cả, còm nhom ốm yếu đã thế lại phải mang đôi kính cận dày cộp trên mặt. Thấy tôi bê bao tải xơ rau vào, mắt ông sáng lên vội chạy ra đỡ hộ và nói: "Thế này là lũ lợn sẽ có cái ăn cả tuần rồi, quý hóa quá mà sao cháu kiếm đâu giỏi thế?". "Vâng, khi nào hết bác cứ nói cháu lại chở đến ngay. Cho lợn ăn ngô không tốn lắm, mà bác đang làm gì thế ạ?" Ông tiến sĩ hồ hởi nói: "Nhà nước đang vận động sáng tác Quốc ca thay cho bài Tiến Quân Ca. Bác ngồi từ hôm qua cũng làm được dăm bài rồi. Trưa nay có bát cơm, cái Trinh nó rang lên ăn và đi học. Bác cũng rang một chút ngô ăn thay cơm." Thì ra ông bố vợ tương lai của tôi, vì bận sáng tác nên rang ngô vốn dành cho lợn để ăn tạm. Khi ông hỏi ý kiến của tôi về bài quốc ca mà ông sáng tác, tôi nói: "Cháu nghe thấy nó lủng củng lắm, bác viết gì cũng được miễn là ai nghe qua cũng phải nhập tâm luôn." Ông đề nghị tôi cho ví dụ, tôi bèn hát luôn đoạn: "tôi đưa em sang sông/ trời mưa rơi âm thầm..." Ông tiến sĩ nhăn mặt, bài này không có tính tư tưởng. Chính tôi cũng không ngờ, trong lúc cao hứng hát một đoạn nhạc vàng về sau tình yêu của tôi nó diễn ra y chang vậy. Nhưng đó là chuyện của sau này, từ sau bữa chở cuộng rau đó, ông tiến sĩ đã bỏ quy định tôi chỉ được đến chơi vào tối thứ bảy. Thậm chí tôi có thể ngồi đến chương trình “đọc truyện đêm khuya” cũng không sao. Có hôm vừa tâm sự, vừa xách nước hộ, thậm chí đợi người yêu và lợn tắm xong cũng là lúc đài phát thanh phát chương trình “tiếng thơ”.
Vì được sự chấp thuận của ông bố, nên thỉnh thoảng tôi đèo người yêu ra Ngã Tư Sở xem phim ở xưởng Fafim. Nhiều hôm tôi còn chở em Trinh lên tận vườn Hồng tâm sự, có nhiều tối lại lên dốc Thanh Niên ăn kem và hóng gió Hồ Tây. Do chủ thầu nhận được công trình xây dựng ngay làng Phùng Khoang, nên tầm trưa tôi lại ghé vào trường tổng hợp rủ em Trinh ra căng tin ăn trưa, hoặc ra ngoài khu chợ xanh mua sắm hay đi dạo trong khuôn viên rợp bóng cây của trường. Nói chung yêu sinh viên vẫn có sự lãng mạn riêng mà trước đây tôi chưa từng được nếm trải.
***
Tối nay tôi đến chơi như mọi lần, thấy cả hai bố con nét mặt buồn bã. Nhà mình có việc gi vậy bác, tôi khẽ hỏi? Lo qua cháu ơi, lợn đang lớn mà bỏ ăn hai ngày rồi, ông bố vợ tương lai trả lời mà đôi mắt ngấn lệ sau cặp kính cận. Tôi biết, bao công to việc lớn đều trông vào con lợn chết tiệt này. Nếu chúng nó có mệnh hệ nào thì, quả thật là tôi cũng chả dám nghĩ đến.
Tôi nói; bác để cháu xem như thế nào. Bước vào buồng tắm tôi ngó vào chậu cám còn nguyên, trong khi con lợn vẫn gào réo inh ỏi. Khoắng tay vào chậu cám lõng bõng tôi quyết định, để cháu thử cách này xem sao.
Chạy xuống tiệm tạp hóa ngay dưới chân cầu thang tầng một, tôi mua bát mắm tôm đặc sản Thanh Hóa bốc mùi kinh khủng. Bê bát mắm tôm vào nhà, trước sự kinh ngạc của cả hai bố con, tôi múc 2 thìa to cho vào chậu cám và khoắng. Chưa đầy 5 phút, con lợn đói lao vào chén sạch nồi cám.
Ông bố vợ tương lai vui mừng hỏi: Sao cháu lại biết hay vậy? Gớm, cụ cứ bớt đọc sách đi là giỏi ngay, nghĩ vậy thôi, nhưng tôi vẫn dặn ông bố vợ tương lai: "Lần sau, bác cứ cho một thìa mắm tôm và khoắng đều là lợn ăn ngay. Chúng thiếu đạm, cũng như mình thèm thịt vậy thôi." Khỏi phải nói, hai bố con em Trinh rất ngưỡng mộ trước kiến thức chăn nuôi của tôi. Dù tối hôm đó tay vẫn còn vương mùi mắm tôm, nhưng lúc ra về tôi đã dám đưa tay xoa mái tóc em.
Lợn đã đến ngày xuất chuồng, ông bố vợ tương lai vui mừng khôn xiết. Ngay từ tối hôm trước, ông phá lệ bắt tôi ngủ lại để sáng mai đúng 4h30 hàng thịt sẽ đến cân lợn. Do không quen với việc mặc cả và mua bán, nên mọi việc ông cậy nhờ ở thằng con rể tương lai, theo cách gọi của ông.
Sáng hôm đó cân lợn xong, hàng thịt có để lại cho nhà chủ 3kg thịt và bộ lòng, vậy là mấy bố con làm bữa cháo lòng tưng bừng. Lần đầu tiên, ông lôi trong cái tủ lạnh Saratov chả mấy khi có điện ra một chai Sâm banh uống dở từ năm ngoái để mời tôi.
Vừa cụng ly với tôi, ông vừa nói một câu mang đầy tính triết lý:
- Hóa ra bây giờ lũ lợn nó nuôi mình cháu ơi. Nhâm nhi cốc rượu chua loét, vì không bảo quản đúng cách, tôi khẽ trả lời, cháu thấy bác nói gì cũng đúng.
Thế đó, chỉ nhờ vào thực tiễn cuộc sống mà mình từng trải qua.Tôi đã chinh phục trọn vẹn con tim và khối óc của cả hai bố con em Trinh.
Khi trở thành chỗ thân quen rồi, ông bố vợ tương lai cũng bắt đầu mở lòng và hay tâm sự với tôi; là người yêu nước Nga cuồng nhiệt ông đã lấy tên dòng sông Volga nổi tiếng để làm tên đệm cho con gái mình. Ông cũng hay ngâm nga câu thơ mà trong lúc cao hứng, một ông nhà thơ nào đó đã tuyên ngôn mang tính khẳng định “tôi cam đoan rằng trăng Trung Hoa tròn hơn trăng nước Mỹ.... đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ”
Tình yêu dòng sông Volga của ông thì tôi hiểu, dù chưa đến nước Nga bao giờ. Nhưng tôi biết chắc, nó không giống như sông Kim Ngưu hay sông Tô Lịch mà tôi từng nhiều lần tham gia xây nhà ở đó. Nghe ông nói nhiều quá làm tôi cũng mê đồ Liên Xô. Dành dụm mất vài tháng tôi cũng tậu được con đồng hồ Poljot của Liên Xô với dòng chữ CCCP ngay trên mặt. Ác một nỗi, chiếc đồng hồ tôi mua, ngày nào cũng chậm mất 1 tiếng so với thời gian thực. Vậy là khi đeo đồng hồ và đạp xe đi chơi, hễ thấy nhà nào có đồng hồ treo trên tường, tôi lại ngó vào và dừng xe vặn nút căn chỉnh cho đúng giờ. Chưa hết, khi đeo liên tục trong vài giờ, mặt đồng hồ lại mờ tịt vì hơi nước. Báo hại tôi phải tháo đồng hồ và áp mặt kính vào áo để xoa cho nóng lên, mất 15 phút hơi nước mới tan hết. Quả là vô cùng phiền toái.
Dạo này em Trinh bận học suốt ngày nên tôi ít gặp. Nhiều hôm hẹn đi chơi rồi đành hủy, vì em nói phải lên thư viện tìm tài liệu. Thông cảm với tôi, lần nào ông bố vợ cũng pha ấm trà và cả hai vừa uống vừa nói chuyện. Phải thú thật, tôi rất nể vốn kiến thức uyên bác của ông. Vừa tham gia nuôi lợn thôi mà bây giờ ông biết từng loại bệnh của lợn tương ứng với việc dùng loại thuốc nào, các bệnh tiêu chảy hay tụ huyết trùng vào tay ông đều có cách xử lý ngon lành. Hôm thứ sáu vừa rồi, tôi vừa đạp xe chở bao tải xơ rau đến, bỗng nghe tiếng kêu thất thanh. Vội vứt xe chạy lên, tôi thấy bố vợ tương lai đang nằm ngay giữa nhà còn em Trinh đang khóc lóc và cuống lên. Chạy sang nhà hàng xóm, tôi nhờ được một bác hàng xóm cùng khiêng ông xuống tầng một để đưa ra viện. Tầm đó không tìm đâu ra một xe xích lô để chở người bệnh. Trong lúc cấp bách đó, tôi chạy đi mượn được một xe cải tiến rồi kéo về. Rải manh chiếu cũ ở dưới, tôi bế ông lên xe và kéo thẳng ra trạm xá Thanh Xuân. Em Trinh vừa đi sau vừa che ô cho khỏi nắng chiếu vào. Đến trạm xá được thăm khám và truyền dịch, ông bố vợ tương lai cũng dần tỉnh. Mở mắt nhìn tôi, ông cảm động nắm tay và khẽ thều thào; bố rất may có con ở bên cạnh. Tôi cũng xúc động an ủi ông mau chóng khỏi bệnh để còn lo nhiều việc.
Nằm viện 1 tuần thì ông được xuất viện, vì còn yếu nên nhà trường cho ông nghỉ ốm kết hợp với phép năm đến hết tháng. Thấy ông yếu vậy. Hầu như ngày nào tôi cũng ghé qua giúp ông tắm cho lợn và xách nước lên tầng. Tình yêu của tôi thì đang bận học nên cũng không mấy khi rảnh.
Trưa nay vừa đổ trần tầng một cho nhà chủ bên phố Lò Đúc xong, chúng tôi được thết đãi cơm rượu no say. Ăn xong cả lũ chui vào lán ngủ vì chiều được nghỉ. Đang thiếp đi bỗng tôi nghe tiếng réo tên mình ầm ĩ cộng thêm tiếng xa máy nổ phành phạch ngay bên ngoài, ngó ra tôi thấy thằng Hải bạn tôi. Không biết nó mượn đâu được con xe Honda cub 79 cũ đang nhả khói mù mịt, thấy tôi nó vẫy ngay ra và hỏi:
- Con người yêu mày đi với thằng khác rồi mà mày không biết sao?
- Đi đâu, sao tao không biết? - Tôi hỏi lại.
Thằng Hải mắng tôi, mày chỉ mải chăm lợn cho lắm vào, người yêu mày để thằng khác chăm lâu rồi, giờ tính sao? Có cần tao đi cùng cho nó một trận không. Thôi mày để tao tự xử lý cũng được, tôi trả lời mà cổ họng nghẹn đắng. Ngay chiều hôm đó tôi đạp xe vào trường tổng hợp và ngồi đợi em.
Khi tan học, tôi thấy em đi ra với một tên cao và gầy, lưng hơi gù còn mắt đeo kính cận, tên đó có mái tóc chải bồng bềnh như nghệ sĩ vậy. Cả hai vừa đi vừa cười nói rất tình cảm. Nhìn vậy là tôi biết dòng sông Volga của tôi đã bị thằng kia chiếm mất rồi. Sau này bình tâm lại, tôi thấy cũng không có gi đáng trách, có lẽ tôi và em Trinh không có nhiều điểm chung. Cái em cần chia sẻ thì tôi không đủ trình độ để tham gia góp ý, cái tôi cần chia sẻ thì em cũng không mấy quan tâm. Tình yêu đâu chỉ đi xem phim một tháng đôi lần và cùng nhau chăm mấy con lợn. Thằng Hải bạn tôi cũng điều tra được, tên này là sinh viên năm thứ tư khoa văn. Có tài làm thơ nên được nhiều em ngưỡng mộ. Hễ đi dự sinh nhật em nào, nó tự làm thơ và viết trên giấy trắng với nét chữ bay bướm. Ngoài ra nó còn tự vẽ được mấy bông hoa và tô xanh đỏ như tranh bờ hồ vậy. Chưa hết tên đó còn hát hay và biết chơi đàn nữa mới ác, dù nó không có sức xách nước lên tận tầng bốn cho em Trinh và lợn cùng tắm, dù nó không xốc vác như tôi. Trong cuộc chiến tình cảm, tôi đã thua thằng sinh viên văn khoa bẻm mép này.
Mấy hôm sau tôi và em Trinh đã có buổi nói chuyện khá nặng nề, dù em có thanh minh rất nhiều nhưng tôi biết chuyện tình cảm giữa hai đứa đã đến hồi kết. Vào ngày cuối tuần, tôi ghé lại nhà em lần cuối. Ông bố vợ tương lai mà tôi biết chắc sẽ thành bố vợ hụt đang tắm cho lợn. Thấy tôi, ông thò mặt ra nói: "Cháu uống nước đi, chè bác vừa pha xong đấy."
Vừa nhấp từng ngum chè, tôi vừa nghĩ đến cảnh hai đứa đang tình tứ, âu yếm bên nhau khiến cơn ghen trong lòng bốc lên ngùn ngụt. Ngó ra cửa thấy đám quần áo lót xanh đỏ của em Trinh bay phấp phới trong gió như trêu ngươi. Điên tiết, tôi vớ ngay lấy cái kéo trên mặt bàn đi ra ngay chỗ phơi đồ;
Này thì Volga, này thì sinh viên văn khoa; cứ mỗi câu lẩm bẩm, tôi cắt xoẹt một phát. Chưa đầy 5 phút sau, toàn bộ số phụ kiện của em Trinh đã bị cắt xong. Với tâm trạng buồn bực, tôi bỏ về mà không chào ông bố vợ hụt câu nào. Khi bước chân ra cửa, tôi biết sẽ không bao giờ quay lại căn hộ này được nữa. Dù sao tôi cũng gắn bó với căn hộ của hai bố con em Trinh hơn một năm, với khá nhiều kỉ niệm đáng nhớ.
Dù sau này tôi vẫn tự an ủi, mình thua trên thế thắng. Buổi tối đang nằm nhà, thằng em họ lại vác sang một bao xơ rau muống, tôi phẩy tay nói: Mày mang cho nhà khác đi, từ bây giờ anh không nuôi lợn nữa.
Khóc một giòng sông, tôi đã khóc một dòng sông.
Một dòng sông dài, những chiều mưa tôi khóc.
Khóc một dòng sông.
***

Tiếng loa nhà tang lễ vang lên, tôi đi ké theo đoàn cán bộ giảng viên của trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn mà tiền thân chính là trường đại học Tổng hợp, khi chào đáp lễ dòng người đến viếng. Em Trinh, người yêu cũ của tôi thoáng giật mình thảng thốt khi nhìn thấy tôi. Gần hai mươi đã qua, dấu ấn thời gian in hằn lên khuôn mặt cả em và tôi.
Ra khỏi nhà tang lễ, tôi phóng xe đi kiếm khách với tâm trạng khá thoải mái.
Đơn giản vì chồng của em Trinh không phải là cái thằng khoa văn bẻm mép ngày nào.
Thôi thế cũng được.
Mình thua trên thế thắng.

Bùi Ngọc Phúc
 

Tổng số điểm của bài viết là: 48 trong 14 đánh giá

Xếp hạng: 3.4 - 14 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Hôm nay1,249
  • Tháng hiện tại1,249
  • Tổng lượt truy cập2,500,034
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
quan chieu van
quan chieu van
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây