BỐ VỢ - Tác giả: Lê Minh

Chủ nhật - 23/08/2020 21:29

Bố VợMột câu chuyện thấm đẫm tình người được tác giả thể hiện bằng bút pháp khéo léo, nó khiến cho người đọc cảm thấy tin yêu và trân trọng hơn những gì mình đang có. QCV xin giới thiệu truyện ngắn BỐ VỢ của tác giả Lê Minh đến bạn đọc. 
 

Thành vừa đi khỏi, bà Phương khẽ chép miệng quay ra nói với chồng. Giọng bà không mấy hài lòng. Ông này, tôi thấy thằng Thành trông nó cũng cao ráo, ngoan ngoãn lễ phép đấy, nhưng khổ nỗi nghề nghiệp thì chưa đâu vào đâu cả, học hành thì vẫn còn dở dang, tốt nghiệp cũng chưa nốt. Giọng bà Phương phàn nàn, kéo dài ra. Chúng nó ở tít bên Đức, mình không đồng ý cho nó lấy con Hoa cũng không được. Càng cấm thì càng hỏng chuyện, đồng ý cho hai đứa nó lấy nhau thì trong lòng rấm ra rấm rứt không yên. Thế nào mà mình lại đồng ý cho hai đứa lấy nhau nhỉ?! Bà Phương tự trách mình.

Gia cảnh nhà thằng Thành ông biết đấy, bố bộ đội, nghèo, mẹ thì công nhân viên chức. Tôi thấy chẳng môn đăng hộ đối gì cả, không nghĩ thì thôi, nghĩ đến cứ sao sao ấy, không yên.

Ông Hùng thấy vợ chê bai gia đình Thành, khẽ chau mày nhìn bà Phương nói. Bà ạ, đừng nhìn gia đình người ta nghèo khó mà vội chê bai họ. “Sông có khúc người có lúc”. Chẳng ai giàu hay nghèo mãi đâu. Cậu Thành ngoan, lễ phép, thông minh, hơn nữa tôi tin sau này tương lai hai đứa sẽ tốt đẹp. Tôi ít khi nhìn nhầm người lắm. Nó là đứa có hiếu, có chí, tự lập từ bé đấy bà ạ. Bà Phương cắt lời chồng. Chả biết thế nào, tôi chưa thấy thì chưa yên tâm. Hơn nữa con Hoa nhà mình xinh đẹp, ngoan ngoãn học giỏi. Hai năm nữa thôi là tốt nghiệp khoa ngôn ngữ. Lúc đấy về nước thì thiếu gì công việc ngon lành chờ nó. Bạn bè đồng nghiệp ở trường ĐHSP muốn con cái họ lấy con Hoa nhà mình. Công việc ổn định, toàn kỹ sư bác sỹ cả, hơn nữa ông biết đấy, thằng Dũng bác sỹ nha khoa, có phòng khám riêng hẳn hoi, nó chỉ hơn con gái mình 5 tuổi mà chết mê chết mệt con Hoa. Lần nào con Hoa về phép cậu Dũng cũng tìm cách sang chơi, hỏi thăm, tán tỉnh con bé.

Đúng là trong nhà này, chỉ có ông và cái Hoa là mới không đồng ý nó thôi. Với tay lấy chén nước chè khẽ nhấp một ngụm, ông Hùng thở dài. Thôi đi bà ơi..! Đã đồng ý cho con người ta lấy con nhà mình, đám hỏi mới làm xong được hai tuần, còn một tháng nữa là làm đám cưới cho chúng nó, bà đừng bàn ra nữa! Bà Phương giọng gắt gỏng nói, nhưng ông biết không? Mấy bà bạn của tôi vừa rồi hỏi. Con rể tương lai của chị làm nghề gì thế? Tôi trả lời là kỹ sư điện, đang làm việc ở bên Đức! Không lẽ trả lời, nó đang học, chưa tốt nghiệp. Chán thật! Con rể người ta thì có chức, có quyền, xe đưa xe đón, lúc nào cũng muốn khoe!
Ông Hùng giận dữ nhìn bà Phương đứng phắt dậy. Thôi, bà cũng đi ngủ đi, muộn rồi, không nói nữa! Nói đoạn ông đi nhanh lên cầu thang trên gác rồi tiến tới phòng ngủ của mình.

Cái nóng ngày cuối hạ vẫn hầm hập, dường như đang muốn len vào khe cửa hẹp. Cơn mưa chiều giăng ngang qua mà vẫn không đủ làm vơi đi sự oi bức, đêm cũng đã buông xuống từ lâu...Trong phòng ngủ máy điều hoà vẫn bật, ông Hùng cảm thấy hơi nóng ấy vẫn còn lẩn quất ở đâu đây. Khẽ nằm xuống giường, ông nghĩ, tại sao lại có những người chỉ lấy vật chất, của cải ra làm trọng thay cho tính cách, phẩm chất con người? Vợ ông cũng là một trong số đấy. Lắc nhẹ cái đầu, ông cố nhắm mắt lại, muốn mình được chìm ngay vào giấc ngủ.

Bà Phương vẫn ngồi ở phòng khách, có lúc nhìn trân trân lên trần nhà, lúc lại chép miệng thở dài. Bà muốn rít lên, gào lên cho hả cơn giận. Sao con gái bà, chồng bà không nghe bà gả cho thằng Dũng? Lấy nó thì bà chẳng phải lo nghĩ gì nữa. Bà sẽ nở mày nở mặt, có cậu con rể bác sỹ giàu có. Xe đưa xe đón nếu như bà muốn đi đâu Dũng chắc chắn sẽ chở bà đi. Nghĩ đến đó bà Phương tiếc đứt ruột. Khổ sướng gì chứ, nghèo mà chỉ có tốt thôi cũng chẳng đủ, sao bố con các ông không nghĩ? Thấy nó lễ phép, thấy nó ngoan mà đủ à, trời ơi là trời!

Hậm hực mãi trong lòng, bà Phương chẳng thể ngủ được, ngồi thừ ra nghĩ ngợi. Một lúc thì bà Phương chầm chậm đi lên gác. Thấy chân ông Hùng thò ra nơi mép giường, vẫn còn bực tức, bà hừm lên một tiếng rồi giơ tay đập nhẹ vào bàn chân của ông. Giật mình ông Hùng co chân lại, giọng lầm bầm không rõ ông nói gì.

Đêm trôi qua, một ngày mới bắt đầu khi ánh nắng yếu ớt chiếu xiên qua tán cây, làn gió khẽ ùa nhẹ vào phòng. Tiếng chim sẻ ríu ran, lúc lại chảnh choẹ ngoài song cửa. Có lúc nghe thấy cả tiếng đập cánh loạn xạ của chúng khi vù bay lên...

Ngày tổ chức hôn lễ của Thành và Hoa cũng đến. Hôm đó bà Phương cứ phải mỉm cười khi họ hàng và bạn bè đến chúc mừng . Chỉ có ông Hùng là vui ra mặt. Ông cảm ơn, bắt tay từng người đến chúc mừng lễ cưới con gái mình. Trong sâu thẳm ông yên tâm gả con gái cho Thành. Bởi ông nhìn được cậu con rể là người đàn ông rất có trách nhiệm với gia đình, với người thân.

Bố mẹ Thành thì vui lắm. Ông Thanh ôn tồn dặn dò Thành ngay khi chứng kiến con trai của mình trao nhẫn cưới cho Hoa. Con à, bây giờ con đã có vợ rồi, sống sao cho tốt, yêu thương, chăm chỉ và trách nhiệm với gia đình con nhé! Bà Thảo thì tấm tắc khen, con dâu xinh xắn nhỉ, chúc mừng các con của mẹ trăm năm hạnh phúc!

Hoa đưa bàn tay mình ra để Thành đeo nhẫn cưới. Khẽ nhìn vào đôi mắt Thành, lòng cô ngời hạnh phúc. Đeo nhẫn cưới xong cho cô dâu, Thành lại đưa tay ra để Hoa đeo vào. Một tràng vỗ tay thật lớn lẫn tiếng reo hò của bao người vang lên, chứng kiến, vây quanh chúc mừng.

Tiếng hát từ cặp loa rất to trong khán phòng tổ chức hôn lễ phát ra “Em...Anh muốn yêu em dài lâu...em...anh muốn yêu em đậm sâu...” lại càng tăng thêm sự lãng mạn cũng như không khí ấm cúng của buổi hôn lễ.

Không ai bảo ai, Thành và Hoa cùng hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, cảm nhận hạnh phúc thật rõ ràng, không còn là mơ hồ. Được cả bố mẹ hai bên và tất cả mọi người có mặt trong ngày cưới chứng dám. Hoa ngước nhìn chồng, cô khẽ cười thầm trong lòng khi nhớ lại lúc hai người còn tán tỉnh nhau. Lúc đấy cô thật bạo, chủ động để tiếp cận, nói chuyện với Thành. Nếu Thành mà biết được chắc cô ngượng lắm. Có lần Hoa từng nói với một bạn gái rất thân của mình.” Chị Hồng ạ, nhất định em phải lấy cậu này làm chồng chị à, cậu ấy rất thông minh, tốt, có trách nhiệm với gia đình, lại đẹp trai nữa chứ. Thành kém em hai tuổi nhưng lại già dặn, bằng mọi cách em cũng phải lấy được cậu ấy làm chồng chị ạ.” Bây giờ đã là sự thật, Hoa nghĩ lại cô càng buồn cười khi thấy mình có phần ghê gớm. Thời đại này đâu phải cứ chờ trâu đi tìm cọc. Cô nghĩ vậy, phụ nữ bây giờ cũng có thể dành quyền chủ động mà lo cho tương lai của mình. Con người Thành hiền, anh hay cười, là người thích làm hơn nói, Thành rất kiệm lời. Thành và Hoa đang thì thầm nói với nhau về đám cưới của mình thì đột nhiên cô Thu em bố vợ anh đi đến. Giọng cô không mấy thiện cảm với anh nói. Thế đám cưới xong thì cháu làm gì để nuôi vợ? Hai đứa sẽ ở đâu? Cô cũng chẳng hiểu tại sao bố mẹ vợ cháu đã sớm đồng ý cho hai đứa tổ chức hôn lễ. Nếu là cô thì phải xem đã, chưa có việc làm ổn định thì cưới xin gì! Mà Hoa cháu cô, nó được sung sướng từ nhỏ, chưa chịu khổ bao giờ, chẳng biết lấy chồng vào thì ra làm sao. Cô Thu vừa nói vừa thở dài lắc đầu nhìn Thành. Tự nhiên mặt Thành nóng bừng lên, mồ hôi anh khẽ rịn ra, anh không ngờ cô Thu lại nói với anh những lời như vậy. Hoa đứng bên cạnh bênh chồng, cô à, sao cô nói anh ấy thế? Bố mẹ cháu đồng ý, có nói gì chúng cháu đâu. Thành lại nhớ lúc nãy nghe được lời chúc tụng từ bạn bè mẹ vợ anh. Thấy mẹ vợ anh nói với bạn, anh là kỹ sư điện. Lòng anh thật buồn. Lấy can đảm anh nói với cô Thu, thưa cô! Cháu có tuổi trẻ, cháu còn trẻ, cháu tin là mình làm được, cháu sẽ mang hạnh phúc đến cho em Hoa.

Sau đám cưới một tuần, ông Hùng chở Thành bằng xe máy đi qua mấy con phố bán hàng ăn rất sầm uất ở Hà Nội. Vừa đi ông vừa nói, giọng ông rất ân cần. Trong một xã hội con ạ, khi ta muốn kinh doanh, hàng ăn và tiệm cắt tóc, dù có phải trải qua thời kỳ khó khăn nào của xã hội đi nữa cũng không đáng lo ngại. Bởi đó là nhu cầu tối thiểu của một con người trong cuộc sống.Tóc đến ngày mọc dài thì phải cắt, đói đến bữa ta phải ăn. Nếu con muốn kinh doanh một ngành nghề nào cho mình thì hai nghề này nên để ý hơn con ạ. Kinh doanh thực sự phát triển sẽ là cái đà để có thể nghĩ tới những gì lớn lao hơn.

Thành ngoái đầu nhìn những cửa hàng ăn cứ nườm nượp khách và đáp tiếng dạ rất khẽ khi nghe bố vợ nói. Anh ngạc nhiên lắm, bố vợ Thành là người nghiên cứu khoa học, ông đang làm việc cho một nhà máy luyện kim. Học đại học bách khoa, sau khi tốt nghiệp ông sang Nga tiếp tục học nâng cao và làm luận án phó tiến sĩ rồi hàm vị tiến sĩ ở bên đó. Trở về nước Ông đã có những công trình sáng chế rất ưu việt cho ngành luyện kim được nhà nước VN công nhận. Không những thế bố vợ anh còn am hiểu nghành kinh doanh ẩm thực. Điều đó làm anh rất ngưỡng mộ người bố vợ của mình.

Trở lại bên Đức anh bắt đầu tạo dựng kinh doanh ngành hàng ăn cho mình. Dần dà công việc làm ăn của Thành đi vào ổn định và rất suôn sẻ.
Ngày bố mẹ vợ sang Đức thăm anh có lẽ là ngày ông Hùng thực sự rất vui khi nhìn thấy thành quả của vợ chồng anh. Ông vẫn nhớ tới lời mình nói với bà Phương vợ ông. Ông tin Thành và những suy nghĩ về cậu con rể đã khiến ông không thất vọng. Khỏi phải nói bà Phương vui thế nào khi con rể chở bà đi chơi xa bằng ô tô, chiếc xe mà bà luôn ao ước được ngồi vào đấy.

Nhưng niềm vui của hai ông bà chẳng được bao lâu. Chỉ sau một năm ông Hùng thấy mình hay bị chóng mặt. Đi khám bệnh ông mới biết là mình mắc bệnh hiểm nghèo. Ông bị ung thư tuỷ, thứ bệnh mà người ta hay gọi là bệnh máu trắng. Nguyên nhân gây ra căn bệnh này chính là suốt một thời gian dài ông tiếp xúc với kim loại nặng khi nghiên cứu và thí nghiệm.

Ông Hùng muốn trở lại nước Đức để điều trị bệnh tình của mình. Trước đây ông đã từng có hai năm công tác ở bên Đức nên việc lưu trú tạm thời để chữa trị bệnh được nhà nước Đức cho phép và chấp nhận.

Hai năm sống cùng với các con ở nước ngoài chữa bệnh là những ngày tháng ông thêm hiểu cậu con rể của mình. Ông coi Thành như đứa con trai của ông vậy. Thấy các con ông bận bịu suốt ngày với công việc, ngoài lúc ông quá mệt khi cơn đau dâng lên hành hạ, hay lúc phải nằm trong phòng cấp cứu. Ông Hùng muốn tự mình làm mọi việc trong nhà, nấu cơm, giặt giũ quần áo đỡ đần cho các con.

Mỗi buổi sáng thức giấc Thành nghe thấy từ phòng bên vẳng ra tiếng nhạc, lúc thì một bài hát tiếng Anh đang vang lên, thêm vào đó là giọng hát của bố vợ anh cũng đang hát theo nhạc. Có đôi lúc giọng hát run run... Ngắt quãng...Ông Hùng hát với bình minh khi thức giấc. Tiếng hát ấy như để Thành mỗi ngày cảm nhận... Bố anh đã sống được thêm một ngày nữa ...Thành tự nhủ.

Ông Hùng đối diện với bệnh tình của mình một cách lạc quan và yêu đời. Có những lúc rất đau ông vẫn mỉm cười, ông không muốn để cho người thân biết sự đau đớn của mình. Có lúc mắt Thành nhoè đi vì cảm động, ấy là lúc chiều tối đi làm về nhìn thấy bố vợ giặt quần áo cho Thành.
Giấu giọt nước mắt đang chực rơi xuống vì xúc động, thương bố vợ. Thành khẽ nói, bố à ...Bố không phải làm những việc đó đâu ... bố giữ gìn sức khỏe của mình cho tốt bố ạ , bố đã đau yếu lắm rồi mà...!
Ông Hùng nở nụ cười vui vẻ nói. Tớ thích làm cho cậu, cậu yên tâm, tớ vẫn làm được mà! Ông hay xưng hô với Thành như vậy, khiến những từ bố vợ và con rể gần như biến mất, giữa ông và Thành gần như không có khoảng cách, rất đỗi gần gũi.
Được bệnh viện và bác sỹ tận tình cứu chữa, sức khoẻ của ông Hùng được cải thiện. Vợ chồng Thành vui lắm, muốn chở bố đi chơi, đi về vùng Thüringen nơi mà ngày xưa ông đã từng công tác ở đó.
Buổi sáng hôm đấy tiết trời mát mẻ, dễ chịu. Mùa hè ở châu Âu luôn khiến người ta phải ngạc nhiên, không gian ngập tràn nắng vàng, màu xanh mát mắt của ngàn cây ven đường, không oi bức, gió mát lành, mềm mại dìu dịu thổi...

Xe đi được một lúc, ông Hùng quay ra hỏi Thành, cậu có mệt không, tớ lấy nước cho cậu uống nhé?
Đáp lời bố, Thành vui vẻ nói, con không mệt bố ạ! Nếu mệt con sẽ dừng xe nghỉ ngay, bố yên tâm nhé! Thành nói tiếp. Nói đoạn đã thấy ông Hùng lấy quả quýt từ trong túi ni lông bóc ra mời Thành ăn. Nhìn thấy bố mình lấy túi hoa quả ra. Hoa ngồi ở ghế sau khẽ lên tiếng, bố để con bóc cho ạ! Thôi, tôi bóc được, cô cứ ngồi đấy thôi, đừng nhoài người lên, đi ô tô sẽ chóng mặt đấy.
Chưa kịp nói Thành đã thấy bố vợ đưa múi quýt vào miệng của mình.
Giọng ông vui vẻ, cậu ăn đi! Cậu đang bận lái xe mà, để tớ bóc tiếp cho, ăn nhiều hoa quả cho đỡ mệt!Thành quay sang nhìn vào mắt bố vợ, lòng dâng trào xúc động. Thành cảm nhận được bố vợ quý mình biết nhường nào.

Ông Hùng nhìn qua cửa kính xe giọng trầm trồ. Mùa hè ở Đức đẹp thật, cảnh làng quê thanh bình, yên ả, màu sắc từ những hoa màu họ trồng sao đẹp thế!

Ông Hùng muốn trở về Việt Nam khi bệnh tình ổn định được một chút.Bởi ông biết thời gian của mình không còn được bao lâu nữa. Ông muốn dành chút thời gian còn lại của mình để làm xong công việc mà ông đang nghiên cứu, theo đuổi.

Đưa bố ra sân bay, Thành choàng tay qua người ôm, trong lòng nghĩ, không biết còn bao nhiêu lần gặp lại bố vợ mình nữa? Bất giác Thành cảm thấy lồng ngực mình khẽ đầy lên.

Về Việt Nam chỉ một thời gian ngắn sau đó thì ông Hùng mất. Ông mất vào một buổi chiều cuối thu. Ngày ông mất anh Thành đã kịp về để nhìn mặt bố vợ của mình lần cuối, dù anh chỉ về phép đột xuất bốn ngày.
Trước hai ngày, Thành gọi điện về. Bố vợ anh nói trong thều thào, bố ho lắm Thành à ... con cứ nói ... Bố sẽ chỉ ừ được thôi con nhé ...!
Ngày hôm sau nữa thì ông Hùng vĩnh viễn ra đi ... Ông mất trong niềm tiếc nuối vô hạn của người thân trong gia đình và bạn bè.
Những ngày cuối đời dù bệnh nặng ông vẫn làm việc, vẫn ra đề thi tiếng Anh cho trường đại học ngoại ngữ. Ngoài công việc nghiên cứu khoa học thì ông Hùng rất giỏi tiếng Anh. Ông miệt mài làm việc, cống hiến hết mình cho khoa học, cho công việc mặc dù cuộc sống chỉ còn tính từng ngày, từng giờ ...
Anh Thành nhủ thầm trong lòng, bố vợ anh là một người có nhân cách lớn. Sự hẫng hụt khi anh không còn được chia sẻ hay kể những gì làm được, chưa làm được. Một người rất hiểu anh, coi anh như con trai của mình, một người mà anh ngưỡng mộ và kính trọng. Bố vợ anh vô hình đã tiếp thêm năng lượng rất tích cực từ cuộc sống cho anh, không gục ngã trước mọi hoàn cảnh, cho dù là thế nào đi nữa.
Sống một cuộc sống ý nghĩa, sống đẹp, đó là điều mà anh cảm nhận được từ bố vợ của mình.

Chiều dần tắt, nhìn chiếc lá úa vàng, khẽ khàng lặng lẽ cuốn vào chiều, Bất giác Thành tự hỏi, liệu lá đã sống trọn một đời lá, đã nhớ mình đã sống.

23/8/2020
Lê Minh

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Hôm nay1,271
  • Tháng hiện tại30,288
  • Tổng lượt truy cập2,634,810
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây