BÓNG MA TRÊN ĐỈNH PU NHÌ - Tác giả: Thanh Huyền

Chủ nhật - 30/08/2020 23:03



117893976 2758162934425675 2876534334823141958 n
Đề tài viết về miền núi luôn hấp dẫn người đọc, chính vì vậy nhiều tác giả đã khai thác dưới các góc nhìn khác nhau. QCV trân trọng giới thiệu tác phẩm BÓNG MA TRÊN ĐỈNH PU NHÌ của tác giả Thanh Huyền. Đây là tác phẩm giành giải Ba trong cuộc thi viết về Cách mạng tháng tám và Quốc Khánh 2.9 do QCV tổ chức.
-------


Cô ta đang đứng bên rìa lối mòn như thể chờ Día. Rồi cả hai cùng bước đi bên nhau. Día nhận ra mình cũng giống cô gái áo trắng, cũng vừa đi vừa gọi tên ai đó. Lên đến đỉnh Pu Nhì, Día lại thấy bóng dáng ai quen quen. Día nhìn họ, họ nhìn Día. Cười rú lên và khen nhau đẹp. Día nhìn lại mình, Día nhận ra mình cũng đã trở thành một bóng ma. Tay Día đang với với lấy tay họ. Cả đám bóng trắng trực kéo Día về phía những cây ngón.
- Día! Em không được làm vậy! Em không nghe lời thầy phải không? Tại sao chứ? Tại sao chứ?
Tiếng của thầy giáo Thức làm Día giật mình tỉnh dậy. Thì ra là một giấc mơ. Người Día run lên tựa như ngọn cỏ trước cơn bão. Nước mắt đã ứa ra tự lúc nào. Nhúm muối và chín cái lá ngón non trong lòng tay Día đã bị nhàu lại. Một giọt. Hai giọt. Long lanh. Rơi xuống nắm lá.
Día ngước lên. Đôi mắt u buồn, thăm thẳm như đựng cả ngàn mây trên đỉnh Pu Nhì mùa ngâu. Nắm lá ngón đã được thầy vứt đi thật xa Día. Biết lòng học trò đang âu sầu, thầy chỉ ngồi xuống tảng đá chờ trong im lặng. Hai thầy trò ngồi như vậy cho đến khi những đám mây mù từ trên đỉnh tuột dần xuống, quẩn bám vào mênh mông cỏ xanh dưới chân dốc. Trí nghĩ của Día cứ miên man trôi tuột theo những đám mây ấy.
*
Día nghĩ lại. Hồi còn nhỏ, một ngày nắng đẹp, Día được cha đặt vào chiếc quẩy tấu trên lưng. Theo nhịp bước chân cha, Día nhấp nhô, lắc lẻo dưới cái nắng chói chang mà đôi mắt trong veo vẫn lạ lẫm dõi về phía trước. Cả một thế giới mới sôi động mở ra trước mắt. Nó khác với bản Pu Nhì của Día. Con đường bằng phẳng và sạch sẽ, có cờ, có hoa, có nhiều người mặc quần áo đẹp, lúng liếng những chiếc xà tích lấp lánh dưới nắng, ánh mắt, nụ cười như mời gọi tâm tình…Chao ôi! Día thấy thích quá! Mẹ đi theo sau, cũng váy áo xúng xính nhưng là mẹ tự khâu bằng tấm vải cũ, lại chưa có mũ và xà tích nên nhìn không nổi bật. Từ trên, Día thấy rõ chiếc khăn len hồng mẹ quàng trên đầu đã bợt ở các li gấp. Lúc ấy, Día mới bảy tuổi. Sau này, Día hỏi, mẹ bảo đó là ngày tết Độc lập đầu tiên cả nhà mình cùng nhau xuống thị trấn.
Từ ngày mẹ sinh thêm hai em trai, nhà khó khăn chồng thêm khó khăn. Mấy cái nương cha sớm tối cuốc cày mà vụ mùa nào cũng chẳng đủ ăn. Măng khan hiếm dần vì rừng bị phá. Día đến lớp học nhưng đến mùa dứa là nghỉ cả tuần để sang bản bên chặt dứa thuê kiếm mấy đồng giúp mẹ. Có lần Día đi bộ về, Pừ cũng đi theo đến tận nhà. Día không muốn thấy mặt Pừ. Día sợ Pừ bắt. Nhưng chẳng hiểu sao, cha lại đồng ý gả Día cho Pừ. Nhìn Día khóc, nghe Día trách, cha chỉ lẳng lặng cầm chai rượu tu. Día hết khóc, hết buông lời trách. Cha mới nói:
- Mày có muốn mẹ mày, các em mày chết đói không? Mày học thầy giáo Thức giỏi thì có mang gạo về cho nhà này được không? Tao cũng không có tiền cho mày lên thị trấn học. Mày đã học lớp bảy rồi! Lấy chồng được rồi. Thằng Pừ nó được việc lắm! Có nó nhà này sẽ đỡ khổ!
Día chưa hiểu hết được lời cha. Nhưng với Día và mẹ, cha luôn thương yêu. Día không cãi cha nữa. Día sợ nhìn vào đôi mắt đã phai màu tro của cha, sợ thấy cha uống rượu và ngắm trăng lững thững buồn trôi về đỉnh Pu Nhì mỗi đêm. Một ngày kia, cha mách cho Pừ đến bắt Día. Thế là Día thành vợ Pừ.
Nhà Pừ ở phía cuối của dãy núi. Cha mẹ mất hồi đi buôn ma túy bên mạn biên giới, chỉ còn lại người chị gái đã có hai con. Chị thỉnh thoảng cũng dắt con lên nương ở đỉnh Pu Nhì, buông tiếng thở dài nhìn về phía Tây. Bóng chị thườn thượt, chơi vơi nơi đầu vách núi. Pừ bảo, chị ngóng chờ chồng mãn hạn tù trở về. Pừ hiền lành, lẹ như con sóc trên rừng, cha nói gì Pừ cũng nghe theo. Día không chịu về ở hẳn nhà Pừ. Día nói mình chưa đủ tuổi nên chỉ ở nhà cha mẹ thôi. Pừ đồng ý. Tâm hồn Día cũng dần quen với sự có mặt của Pừ như quen với cỏ cây, lau sậy núi Pu Nhì. Nhưng tại sao mới có ba mùa trăng tròn, Día đã không thấy cả cha lẫn Pừ trở về sau những ngày đi lên biên giới. Ngóng hoài từ đỉnh Pu Nhì đến ngày thứ năm hai thì xã báo về, cả hai đều bị tử hình vì tội buôn bán thuốc phiện. Cha đi xa rồi, Pừ cũng đi theo cha. Día chẳng biết họ đi như thế nào, có đau đớn như người ăn lá ngón không?
Mẹ ngày ngày vẫn lên núi làm rẫy. Nắng rừng rực rội vào tấm lưng còm cõi, rơi xuống lớp đất khô khốc mẹ cuốc. Khi bóng núi ngả vào vai, mẹ khoác quẩy tấu leo lên chỗ cao nhất của núi Pu Nhì, đứng nhìn ra thật xa. Mẹ ngóng bóng cha. Mòn mỏi. Héo hon. Bàn chân chai sần được bọc bởi đôi giày cha mua tặng, như bám riết lấy đất núi, như thử độ cứng với đá. Cứ thế. Khi vài giọt nắng quái len lét thu mình lại để tắt nghỉm sau lưng núi, rồi những đám mây nặng chịch lại sà xuống, vờn mái tóc còn xanh, đem cả khí ẩm của khe núi ra thấm ướt chiếc khăn thổ cẩm của mẹ. Mẹ cũng chưa về. Chỉ khi trăng chênh chếch mệt nhoài sau trò trốn tìm, muốn phiêu du với bầu trời, nhả vài ánh vàng dịu dàng hôn lên bóng mẹ đã thẫm một màu. Và gió cuộn thổi rên u oa. Xoa xoa. Vỗ về. Thổn thức. Mẹ mới giật mình trở về nhà.
Người ta vẫn đồn thổi, đỉnh Pu Nhì có ma. Con ma đó, cứ chờ mặt trời khuất núi, bóng tối tràn lên vạn vật, thì nó mới xuống bản bắt người. Thế nên, người ở bản mới lần lượt ra đi, nhất là cánh đàn ông. Người chết trong tù, người chết vì sốc ma túy, người chết vì ăn lá ngón, người băng qua đại không thấy trở về…Và đêm đến, toàn đám đàn bà với nhau, không ai dám bước ra ngoài xem hư thực.
Trước đây, Día không dám ở trên đỉnh Pu Nhì khi mặt trời lặn. Người ta kể, ở đó, bên những bụi cây ngón, đêm đêm những vong hồn oan khuất vẫn rên rỉ, kêu la, khóc thét. Vì thế, Día chỉ lên khi còn nhìn thấy cái lá xanh, bông hoa vàng của cây ngón. Nhưng từ khi ngóng Pừ, ngóng cha, Día cũng quên mất cả khi bóng núi thẫm đỏ một màu máu rồi buông tấm màn nhung phủ kín đỉnh Pu Nhì. Và Día nhận ra, mình cũng giống mẹ, giống chị, cũng như một bóng ma giữa đỉnh Pu Nhì. Chân Día đã mỏi tự bao tháng nay rồi. Día cũng đã nghĩ, khi con mình sinh ra, Día sẽ bồng con mà ngóng ra mãi dải núi chạy tít tắp phía chân trời kia xem có bóng Pừ không… Nay Pừ không về được nữa thật rồi. Đôi mắt Día trũng lại. Día cũng như bao cô gái khác thôi, con ma lá ngón có thể dang tay đón bất cứ lúc nào. Chết thì dễ lắm. Sống mới khó. Người ta đang xỉa xói nhà Día. Mẹ cũng như ma. Con cũng như ma. Dọa đuổi chồng đi. Día lùa bàn tay sờ bụng. Día chẳng thiết sống. Con của Día ra đời, không có cha. Nó còn khổ hơn Día.
*
Thầy giáo Thức đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Día. Tiếng của thầy phá tan sự im lặng của Día, của cả đỉnh núi Pu Nhì.
- Día! Em có biết, khi em chết thì những người thân xung quanh em sẽ thế nào không? Mẹ em, hai em của em, các bạn ở lớp...và cả thầy nữa. Việc em lập gia đình với Pừ thầy rất bất ngờ. Thầy dạy em, chỉ mong em khôn lớn, trưởng thành. Mai này về giúp dân bản, giúp quê hương thoát khỏi những hủ tục lạc hậu, thoát khỏi cuộc sống đói nghèo. Đó cũng chính là mong muốn của em. Đúng không Día?
Lời thầy tựa mũi dao sắc nhọn, đâm vào lòng Día. Día bật khóc, chạy về phía dốc. Thầy giáo Thức cầm vội chiếc quẩy tấu còn vương mấy nhành rau dớn và chạy theo. Día về đến nhà, chưa dứt tiếng khóc nức nở, một cảnh tượng khủng khiếp đã hiện ra trước mắt. Lão Sọ đang cầm chiếc đầu lâu hứng rượu từ tay mẹ Día rót và máu từ ngón tay hai em của Día. Lão lấy hai ngón tay khuấy cho nước đỏ đều. Mùi tanh của máu hòa với mùi thơm của rượu. Tiếng lầm rầm khấn. Phía trên bàn, hai con gà trống bị buộc chặt ở chân, cánh bị cắt cụt gần da, vài giọt máu vẫn còn đọng đông lại. Hai con gà mái treo ngược ở phía bên phải, cánh cũng bị cắt cụt lủn. Mỏ chắc cũng bị bịt nên không thấy chúng kêu quang quác. Đoạn lão lấy roi đánh hai con gà mái, đánh mạnh dần. Lông gà rụng tả tơi xuống đất thành tấm thảm hoa đốm trắng, điểm xuyết vài đốm nâu sậm của tiết gà, chiếc mào nho nhỏ chuyển từ đỏ sang tím thẫm. Lão Sọ rít lên:
- Không chết! Chỉ là trừng phạt! Trừng phạt con ma nữ nhà này. Đuổi nó đi! Lão sẽ đuổi vào rừng hộ cho nhà bà nhá! Từ giờ không phải lo!
Nói rồi, lão nhét hai con gà mái vào cái túi vải của lão. Lão bắt mẹ Día uống rượu máu để con ma đủ khát thèm sẽ không nhập vào người bà nữa.
Día chạy vội lại, kêu lên:
- Mẹ! Đó là máu của em con! Sao mẹ lại uống?
Đôi mắt mẹ vô hồn nhìn Día. Mẹ không nói. Lão Sọ liếc nhìn thầy giáo Thức, khua nhanh đồ nghề và cáo lui trong nháy mắt. Làn hương khói nghi ngút bay theo bóng lão ra tận ngoài đường. Día ném ánh mắt tức giận nhìn về phía lão rồi quay lại mẹ. Día thấy thương mẹ quá! Đã lâu rồi Día không cầm đôi bàn tay mẹ. Hôm nay, Día mới được biết nó đã cộm lên bao vết sẹo dọc ngang. Thế mà sao cái ôm của mẹ lạidịu dàng, ấm áp quá đỗi. Trong lòng mẹ, Día như hồi mới bảy tuổi, mẹ dắt tay và bế bồng chạy chơi ngày tết Độc lập ở ngoài thị trấn.
*
- Día ơi! Ra cho con bú này! Nó đói, quấy quá!
Mẹ gọi với vào lớp. Día xin thầy giáo Thức ra ngoài. Ngồi dưới tán cây cho con bú. Día nhắc mẹ:
- Sáng mai, mẹ nhớ nấu cháo, gạn nước cái cho cháu uống giúp con nhé! Chỉ còn một buổi ôn tập nữa là con thi rồi. Con muốn học cho nghiêm túc, kẻo lại phiền thầy giáo, phiền các bạn.
Mẹ cũng đáp lại:
- Mày nói thế cũng đúng! Mẹ nhớ rồi!
Vài tia nắng lách mình qua kẽ lá, đậu xuống vai Día. Mái tóc mai vàng vọt, lơ thơ vì rãi nắng chẳng thể che được khuôn mặt trẻ thơ và xinh đẹp của Día. Día nựng yêu con đầy âu yếm. Trong lòng Día đang nghĩ, mình phải quyết tâm đạt kết quả cao trong kì thi để có được phần thưởng tốt nhất. Día sẽ có quà cho con, cho em. Ngôi trường đầy mến yêu đã cho Día được học, được trợ cấp hàng tháng. Thầy giáo Thức lại luôn tìm sách hay cho Día, động viên Día tiếp tục học, sao Día có thể làm thầy buồn nữa được chứ.
*
Ngày Quốc khánh 2-9 đã đến. Với người Mông, ngày này được gọi là ngày tết Độc lập. Ai lấy đều mặc bộ trang phục dân tộc mình kì công chuẩn bị cả năm, trang điểm thật đẹp để đi chơi hội. Mùng 1, Día bồng con lên núi Pu Nhì. Lên gần đến đỉnh, Día đã thấy mẹ đứng đó tự khi nào. Im lặng. Xa xôi. Vời vợi một nỗi buồn đìu hiu như những ngọn lau xám xịt mùa hanh haonối nhau tới tận chân trời. Sương gió mùa thu của núi thổi táp vào mặt mẹ lạnh ngắt, mẹ vẫn lặng im, tựa đá ngàn năm giữa mây núi Pu Nhì. Día không dám phá tan nỗi cô đơn trong lòng mẹ. Càng không dám xua đi ngay nỗi buồn trên gương mặt ấy. Có những lúc, con người cũng cần có khoảng riêng của u buồn, khổ đau. Día biết, mẹ vẫn rất kiên cường. Día cũng lặng lẽ bồng con nhìn ra thật xa, xem có nhiều hay ít bóng váy áo sặc sỡ đang bước trên đường bản đi về phía phồn hoa.
- Día ơi! Día có ở trên đỉnh Pu Nhì không?
Tiếng của Sía Mai và A Khứ. Nghe như còn tiếng của thầy giáo Thức nữa.
- Día ơi! Có xe về thành phốtrở sách. Thầy xin nhà trường cho ba bạn học giỏi nhất lớp đi lấy sách, tiện đi chơi tết Độc lập luôn. Día đi nhé!
Día không dám cất tiếng trả lời, nhưng mẹ đã biết Día ở ngay phía sau mình một quãng gần. Mẹ chạy về phía Día, nở nụ cười trên môi. Đã lâu rồi, kể từ khi cha mất, Día không thấy mẹ cười. Nhìn mẹ thật đẹp và tươi tắn. Sao có thể là ma trên đỉnh Pu Nhì như người ta đồn thổi được? Día cũng nhận ra, người ta có thể buồn, có thể đau khổ, nhưng nhất định ngày tết Độc lập của quê hương, đất nước, của dân tộc mình thì phải vui. Dù cho nụ cười ấy, ánh mắt ấy chỉ thoảng qua như gió rừng hoàng hôn. Mẹ mong Día được ra thành phố ngắm hội, điều mà mẹ vẫn tự hứa…nhưng thật khó thực hiện. Mẹ rất tin tưởng thầy giáo Thức, lại có hai bạn đi cùng, Día được mẹ ủn đẩy đến là khéo.
*
Thành phố là một vùng lòng chảo rộng lớn. Cờ hoa bay phấp phới, rực rỡ các con đường. Người ở các bản xa kéo về tụ hội đông như mắc cửi. Día và các bạn được thầy giáo Thức đưa đi thắp hương bên tượng Bác Hồ. Thầy đọc vanh vách lời bản Tuyên ngôn Độc lập mà Bác Hồ đọc ngày 2.9.1945 khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Thầy nói với Día:
- Día vẫn tiếp tục đi học nhé! Lên cấp ba, thầy sẽ dạy Día hiểu hơn về tác phẩm Tuyên ngôn Độc lập.
Đi về phía quảng trường, tiếng những đôi trai gái gọi nhau ném pa pao nghe quen thuộc quá. Chía Mai chạy lại kéo tay Día hòa vào cuộc vui. A Khứ thì có sẵn chiếc khèn, cũng mang ra thổi. Día chỉ nghe mẹ kể, giờ được sống thật với cảm giác của ngày hội, với những trò chơi dân gian của chính dân tộc mình, nhìn người người vui tươi, lòng Día xúc động lạ. Día chợt hiểu ra, tại sao mẹ lại mong có ngày Día được về thành phố vui chơi tết Độc lập và tại sao có biết bao người dân tộc ở các bản xa lại bỏ công việc mà xuống phố ngày này. Ánh mắt Día sáng lên, Día mỉm cười nhìn lá cờ đỏ sao vàng bay phần phật giữa quảng trường trong gió trời xanh biếc. Rực rỡ như những điều Día đang nghĩ về bản Pu Nhì của Día trong tương lai./.
Thanh Huyền


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Hôm nay2,401
  • Tháng hiện tại29,088
  • Tổng lượt truy cập2,709,008
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây