BỨC THƯ GỬI NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA CHỒNG

Thứ bảy - 05/09/2020 00:07
Mẹ kính yêu!
Hôm nay đã là những ngày cuối tháng bảy, khi những bông hoa tặng mẹ cũng đang dần úa nhụy, hương thơm cũng đang dần ẩn mình trở về với mây ngàn gió núi, thì con mới đặt bút để giải bày nỗi lòng cùng với mẹ. Con biết món quà trong ngày lễ vu lan hôm nào không thể nói hết lòng con.
Mẹ ơi, mẹ và con là hai người phụ nữ, hai người đàn bà cùng yêu một người đàn ông. Tình yêu của mẹ là một tình yêu bao la cao cả, vị tha. Mẹ sẵn sàng trao núm ruột mà mình yêu quý nhất, chăm sóc, lo lắng nhất mà không một lần đòi hỏi, không một lời kêu ca cho con - một đứa con gái xa lạ, không hề quen biết. Riêng chỉ điều đó thôi đã thấy mẹ vĩ đại đến nhường nào. Còn tình yêu của con là một thứ tình yêu ích kỷ, chỉ muốn người đàn ông ấy là của riêng mình, là niềm vui là hạnh phúc là lẽ sống của đời mình. Ngoài mẹ ra thì con sẽ không chia sẻ, không cắt ra dù là một phần nhỏ tình cảm cho ai mẹ ạ! Con trai con đấy - là cháu của mẹ, khi chúng lớn lên không biết rồi con có làm được điều vĩ đại như mẹ hay không, cũng đang là một câu hỏi khó.
hn
Mẹ thương mến!
Đã bao lần chúng con bất đồng quan điểm dù cố giấu nhưng mẹ vẫn biết và thêm lần làm mẹ phiền lòng. Những lần ấy mẹ lại đứng về phía con, che chở cho con - người đàn bà xa lạ để rồi xót xa mắng con trai mình.
Mẹ à, con không mong được mẹ yêu thương con như con gái. Bởi cái khoảng cách giữa mẹ chồng nàng dâu đã có nếp rãnh từ bao đời; Có chăng ta chỉ cố gắng trồng thật nhiều những bông hoa yêu thương để xích lại gần nhau hơn. Mẹ biết không? Chắc cũng tại bởi bước đường con đi thênh thang rộng lớn, khi đôi chân mõi mệt, lòng con muộn phiền thì con cũng không thể nào sà vào lòng mẹ để rồi khóc lóc ỉ ôi như một người đã sinh ra mình. Dù mẹ yêu thương, luôn bênh vực và che chở cho con mỗi khi cơm chẳng lành canh chẳng ngọt thì con cũng không thể nào mà ôm mẹ để kể tội đứa con mẹ đứt ruột sinh ra.
Con thèm lắm sự giận hờn nũng nịu như một đứa con gái. Con khao khát lắm một vòng ôm lọt tỏm trong lòng của mẹ để dựa dẫm, nhổng nhẻo, tỉ tê chuyện vui buồn. Mẹ biết không? Con đã từng phát hờn với mấy đứa em khi được ngày ngày thủ thỉ, thậm chí là sỗ sàng bên mẹ. Nào con có thể chạy về mà xúc gạo, rồi chỉ cần nở một nụ cười trừ khi bị mắng như mọi đứa con gái vẫn thường làm với mẹ mình. Thậm chí con muốn được mẹ la, được mắng như các em - con gái của mẹ. Nhưng cái nề nếp gia phong đã ăn sâu vào nết nghĩ của mình nên lúc nào con cũng phải dè dặt trong từng bước đi đến lời ăn tiếng nói, để không phạm phải một sai lầm nào dù là nhỏ nhất. Có thế thì con cũng thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi được làm con dâu của mẹ.
Giờ đây con chỉ mong mẹ thật nhiều sức khỏe, mãi là ánh nắng chiều yên ả, sưởi ấm những làn gió lạnh ngày đông, hong khô màn sương chiều nhòe nhoẹt trong lòng chúng con. Là cây cổ thụ tỏa bóng râm che mát những nóng bức của cuộc đời. Là nơi bình yên để chúng con trở về sau những ngày vất vả.
Mẹ kính yêu! Giờ này con ngồi ngắm nắng hoàng hôn mà tràn ngập niềm xúc cảm. Nắng vàng dìu dịu như ánh mắt mẹ dẫn bước đường chúng con đi, giọng nói mẹ tựa làn gió ru mơn man những thanh âm yêu thương nồng ấm. Con cảm ơn mẹ đã cho con một nửa của đời mình. Cảm ơn đời đã ban mối nhân duyên với mẹ.

Huệ Nguyễn

Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây