BỨC TRANH TỪ KÝ ỨC -  Tác giả: Tịnh Bảo

Thứ tư - 01/07/2020 04:58

 

Diệp lưỡng lự đứng trước Gallery có cánh cửa kính trong suốt, sạch bóng không hạt bụi. Con đường Trần Phú nổi tiếng là phố hội họa với dân mỹ thuật. Hàng trăm gallery hai bên đường, nhìn từ bên ngoài cứ giống nhau đến lạ lùng. Diệp đẩy cánh cửa bước vào trong. Cô đưa mắt nhìn một lượt những bức tranh treo dày đặc trên hai bên vách và nhiều lớp xếp ngả vào nhau chạy dọc hai bên chân tường. Trong góc phòng, cậu họa sĩ trẻ đang chăm chú chép lại bức tranh khách đặt từ một tác phẩm nổi tiếng. Nghe tiếng giày cao gót gõ nhẹ xuống nền nhà, cậu ngước lên nhìn, vội vàng buông cọ rồi nhanh nhẹn kéo ghế mời Diệp ngồi.
Diệp nhỏ tiếng cảm ơn cậu ta. Cậu thanh niên vui vẻ bắt chuyện.
_ Chị đến mua tranh hay muốn đặt vẽ?
Diệp thoáng bối rối.
_ Cậu là … chủ phòng tranh?
Cậu thanh niên có làn da trắng nở rộng nụ cười, gật đầu, lộ ra chiếc răng khểnh nhìn xinh như con gái.
_ Dạ đúng. Chị cần gì cứ nói.
_ Tôi muốn … hỏi thăm thông tin về người chủ cũ của phòng tranh này. Không biết cậu có biết tin tức gì không?
Cậu thanh niên hơi nhíu mày như đang cố nhớ xem chủ cũ phòng tranh này là ai kèm theo cả chút thất vọng vì đoán chắc vị khách này sẽ không mang đến cho cậu một đơn hàng nào cả.
_ Chủ cũ hình như là một cô tuổi trung niên. Em mới sang lại phòng tranh cách đây mấy tháng. Trước đó … thì em … có lẽ là không thể giúp chị được.
Cậu ta nhăn mặt, gãi tai. Diệp nén tiếng thở dài. Suốt mấy năm nay, mỗi khi phòng tranh đổi chủ là cô lại đến dò hỏi xem liệu có phải Vũ đã trở về. Vậy nhưng những hy vọng nhớ nhung của Diệp cũng như những cánh dầu gió đang xoay tròn trong không trung ngoài kia, chơi vơi, vô định, chập chờn trong những làn mưa.
Diệp chào cậu thanh niên ra về kèm lời nhắn nếu có một người chủ cũ tên Vũ quay lại thì nhờ cậu ta liên lạc lại với cô. Cậu thanh niên dạ vâng chiếu lệ rồi lập tức quay lại công việc đang dang dở.

***
Diệp xoay chiếc nhẫn mảnh trên ngón tay. Hình ảnh căn phòng bừa bộn những khung tranh còn bọc trong giấy, những hũ sơn và dây nhợ ngổn ngang trên mặt sàn. Vũ với khuôn mặt lấm lem sơn trắng đang tươi rói cầm ổ bánh mì mà Diệp mua vội cho anh trên đường đi phụ tá một lớp dạy vẽ về. Cô sợ một mình anh phải chuẩn bị cho phòng tranh kịp ngày khai trương sẽ vất vả. Cô tranh thủ mọi thời gian rảnh để về phụ anh. Bù lại tình cảm của Diệp, những gì Vũ trao cho cô, có lẽ với suy nghĩ của cô về mối tình đầu sâu nặng này … cũng sẽ là đẹp nhất và duy nhất.
Vũ cùng Diệp nằm ngả lưng ra giữa sàn nhà, nhìn lên trần nhà trống trơn, anh nói với Diệp.
_ Sau này anh không muốn ở lại thành phố, anh muốn lên Đà Lạt, xây một căn nhà nhỏ bên sườn đồi. Cạnh nhà anh sẽ trồng mấy luống oải hương, thêm những loài hoa Diệp thích, con đường xuống đồi sẽ là những luống rau xanh và đàn gà con mà cả hai chăm sóc. Sáng sáng cùng nhau thức dậy, cùng nhau uống trà, trồng trọt, vẽ tranh cho khách và kể cho nhau nghe về một vài người khách khó tính hay cực kì đáng yêu.
Nghe xong dự định đó Diệp chỉ phì cười.
_ Trời ơi. Gì mà sến dữ vậy trời.
Vũ liếc nhìn Diệp, giơ tay chọt liên tục vào hông Diệp khiến cô cười rũ rượi. Cả hai đùa vui như những đứa trẻ, cười không thể ngừng. Đợi một lúc cho không khí lắng lại, Vũ nói Diệp đưa tay cho anh. Diệp hơi lưỡng lự không hiểu Vũ muốn làm gì. Anh chép miệng nói.
_ Cứ đưa tay cho anh.
Diệp giơ bàn tay lên cao, Vũ liền lồng vào tay cô chiếc nhẫn. Bên dưới ánh đèn, chiếc nhẫn khắc hai chữ cái “V & D” lấp lánh sáng lên như nụ cười của Diệp.

105618000 144398943924688 560893055999258957 n

***
Diệp đến phòng tranh thay ca cho Vũ thì thấy mọi người tụ tập đông nghẹt trước cửa. Người ta đưa anh từ phòng tranh ra xe cấp cứu trên chiếc cáng trắng. Diệp chỉ kịp dừng xe trước cửa, định lao theo lên xe cấp cứu thì bị một người đàn ông và một người phụ nữ trung niên có dáng vẻ sang trọng chặn lại. Họ nói họ là ba mẹ của Vũ.
Những ngày Vũ nằm bệnh viện. Qua lời bác sĩ Diệp chỉ được biết sơ qua Vũ bị một khối u trong đầu. Dù đã được chuẩn đoán lành tính từ mấy năm trước nhưng vẫn có khả năng chuyển ác tính bất cứ khi nào. Đó cũng chính là lý do tại sao khả năng hội họa của anh đột ngột bộc phát. Khi đó, anh chuẩn bị kết thúc năm ba đại học Kinh tế, với anh chỉ có những con số, những công thức tính toán khô khan mới thực sự đủ quyến rũ và có ma lực hấp dẫn anh khám phá. Mọi người ngỡ ngàng trước sở thích đảo lộn của Vũ, ba mẹ cấm cản không cho anh bỏ ngang kinh tế để thi vào mĩ thuật. Họ lo cho cái khối u xuất hiện không đúng lúc trong đầu anh hơn là việc anh sẽ theo ngành gì. Họ sợ nó sẽ từ lành tính trở chứng ác tính bất cứ lúc nào, họ khuyên anh chấp nhận phẫu thuật.
Vũ nhất quyết không nghe. Cái lý lẽ anh đưa ra là vì không biết khối u trở chứng ác tính khi nào nên trước khi chuyện đó sảy đến anh sẽ làm những gì mình muốn. Ba mẹ anh khuyên can không được thì dùng cách gây áp lực. Vũ không chút do dự dọn ra khỏi nhà. Anh muốn tự do khi còn có thể và một phần cũng vì Diệp, anh muốn được vào học cùng ngôi trường với Diệp. Và Diệp khi đó, cô sinh viên từ miền cao nguyên xuống thành phố trọ học cũng vẫn đinh ninh Vũ là một chàng trai miền tây quá tuổi, chất phát thật thà vượt khó để theo học đại học.

Ngày Vũ xuất viện Diệp không hề được báo trước. Cũng đột ngột như việc Vũ tỉnh dậy trong sự ngỡ ngàng của các bác sĩ sau thời gian dài chờ đợi kết quả phẫu thuật. Diệp cố liên lạc với Vũ nhưng mọi manh mối đều mù mịt. Cô không biết nhà Vũ ở đâu. Bốn năm yêu nhau là những quẩn quanh trong vòng tròn giữa hai căn nhà trọ và phòng tranh mà Vũ nói anh dành dụm được từ tiền làm thêm và vay mượn bạn bè để dựng lên. Phòng tranh đóng cửa, số điện thoại bị cắt, bạn bè của Vũ ở trường cũng chỉ biết anh thuê một căn nhà nhỏ ở trọ. Họ không biết gia thế của anh, không biết về căn bệnh của anh. Diệp thấy khổ sở và bất lực. Cứ như thể Vũ bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới, như chưa từng xuất hiện trong cuộc sống này. Diệp quay cuồng trong nỗi nhớ và kiếm tìm vô vọng.

***
Thành phố dạo này hay đắm chìm vào những cơn mưa ngẫu hứng. Đường phố đã lên đèn, trời nhá nhem tối. Dòng xe cộ bị ứ lại ở những ngã tư các trục đường chính. Người đàn ông độ tuổi ba mươi ngồi trong xe hết nhìn dòng người đang cố nhích từng centimet phía trước một cách ngao ngán lại thấp thỏm nhìn đồng hồ trên tay. Đứa bé chưa đầy tuổi ngồi trong ghế dành cho trẻ sơ sinh bắt đầu bập bẹ mấy tiếng “ pa .. pa…”. Ngồi cạnh đứa bé là một thiếu phụ trẻ trung xinh đẹp có thân hình như người mẫu. Cô nựng nịu má con.
_ Baby ngoan. Để ba lái xe nghen. Mình sắp tới nhà ông bà nội rồi.
Người đàn ông giãn nét mặt, ngoái đầu ra sau nhìn cả hai cười hạnh phúc.
_ Baby quậy quá. Lát nữa papa méc bà nội cho coi.
Cô vợ cong môi liếc chồng.
_ Ừa. Papa méc bà nội thử đi, coi bà nội bênh ai ... Hen baby
Đứa bé híp hai mắt cười khanh khách, vung hai tay vỗ vào nhau “ pa … pa”.
Màn đêm tràn xuống. Mưa rỉ rả giăng ngang và những nỗi niềm của mỗi một người trên ngã tư này đều đang mang một màu sắc khác.

***
Diêp chuẩn bị đóng gói bức tranh sơn dầu khổ 90 x 150 cm vừa hoàn thành. Cô mở điện thoại lục tìm thông tin của khách, gọi và báo thời gian giao tranh. Cô xin lỗi vì bức tranh phải chờ khô dầu lâu hơn cô nghĩ. Cô cam đoan búc tranh sẽ đến kịp trước ngày tân gia nhà mới của khách. Vị khách giàu có có vẻ khá dễ tính và vui vẻ. Diệp cúp điện thoại trong tâm trạng nhẹ nhõm.

Cô nhìn lại một lượt bức tranh để bảo đảm không còn sơ sót gì. Bức tranh vẽ một ngôi nhà bên đồi, cạnh bên hiên nhà là những vạt hoa oải hương, lối mòn dẫn xuống những triền đồi thoai thoải đang vàng rực hoa dã quỳ. Lúc người khách trao đổi với cô qua điện thoại, cô hơi ngỡ ngàng về yêu cầu của cô ta. Nhưng những ý tưởng của khách lại tràn đến nhanh như tên bắn trong đầu cô khiến Diệp ngay cả ý nghĩa lưỡng lự cũng không kịp xuất hiện. Cô tìm thấy quá nhiều điểm chung cho bức tranh của người khách và căn nhà mà trước kia Vũ từng cùng cô xây lên trong tưởng tượng. Nếu người khách đó không phải là một phụ nữ, có khi Diệp đã mừng rỡ cam đoan đó là Vũ và cô sẽ không ngần ngại mà hẹn gặp anh ta ngay tức khắc. Để xem có đúng là Vũ không, để hỏi cho ra lẽ cái sự đột ngột mất tích của anh.
Diệp thở phào khi xong một phần công việc. Cô ngồi dựa lưng vào chiếc ghế tựa rồi nhìn vô định lêm mặt bàn trước mặt. Ánh mắt cô chạm đến chiếc điện thoại cũ. Diệp với tay cầm lấy, mở nguồn.
Như hàng trăm lần mở điện thoại trước đó. Cô giữ lại số điện thoại cũ với hy vọng một ngày nào đó Vũ sẽ bất ngờ gọi lại, hoặc chí ít là nhắn tin cho cô. Cô lướt một lượt những tin nhắn cuối cùng của Vũ. Tất cả vẫn không khác đi một câu một chữ của bốn năm trước. Những lời lẽ ngọt ngào yêu thương mà Vũ dành cho Diệp. Quá nhiều để cô không thể quên, để cô phải ghi nhớ, thuộc làu như đã chạm khắc vào tâm khảm. Và tất cả của hiện tại cũng vậy, cũng vẫn là sự lặng im, vô vọng không hề thấy đổi.

***

Taxi dừng trước căn nhà khang trang nằm trên con đường đắt đỏ nhất thành phố. Lối kiến trúc ngay trên hai cánh cổng đã ngầm thể hiện chủ nhân là một người rất tinh tế và giàu có.
Đón tiếp Diệp là một phụ nữ trẻ có dáng người mảnh dẻ cao ráo như người mẫu. Cô giới thiệu cô chính là người đặt tranh và trao đổi với Diệp thời gian qua. Cô nhìn Diệp giữ bức tranh được gói cẩn thận trong tay đầy thiện cảm.
Phòng khách xa hoa khiến Diệp hơi choáng ngợp. Không khác những lần cô có dịp đến những biệt thự, những khách sạn cao cấp hoặc trung tâm thương mại bậc nhất để giao tranh. Diệp hít thở nhẹ nhàng rồi mở tranh cho khách xem một cách cẩn thận. Bức tranh hiện ra khiến cô gái ngay lập tức cười rạng rỡ.
_ Wow. Còn đẹp hơn trên hình chị gửi nữa. Em không ngờ chị vẽ ra được tất cả những gì mà chồng em mong muốn. Hôm qua anh ấy xem tranh qua hình chụp có nói nếu như chỉnh góc này nhiều màu xanh hơn một chút nữa là hoàn toàn tuyệt mĩ. Không biết giờ còn sửa được không chị?
Diệp cười nhẹ nhàng.
_ Được mà. Giờ chị sửa luôn cho. Nhưng … sao em lại có ý tưởng về ngôi nhà bên đồi như vậy?
_ Thực ra là ý của chồng em. Anh ấy thỉnh thoảng trong lúc lẩn thẩn hay nói vu vơ về một ngôi nhà mà anh ấy muốn dựng lên, ở một nơi thơ mộng. Em cứ nghĩ anh ấy chỉ nói chơi, nhưng nhiều lần như vậy thì em biết đó là điều anh ấy thực sự muốn. Mà sau khi chị dựng hình xong gửi em thì em cũng thấy đây là một căn nhà rất đẹp, làm em cũng muốn sẽ cùng chồng về sống ở một nơi như vậy.

Những lời nói với âm vực trong trẻo nhẹ nhàng như có vô số mũi kim nhọn châm chích vào tim hạ. Bóp nghẹt cuống họng cô. Đôi mắt cảm giác bỏng rát. Cô biết mình sắp khóc. Cũng như vị khách này, cô cũng có tất cả những cung bậc cảm xúc ấy khi nghe Vũ tả về ngôi nhà bên đồi khi xưa, cũng cười anh sến súa, cũng nghĩ nó không thực tế. Nhưng rồi cũng yêu thích và mê say sau khi dựng hình và trong suốt quá trình thực hiện bức tranh thậm chí có khi Diệp đột ngột dừng cọ và nghĩ “ Tại sao trước đây mình chưa từng nghĩ về việc vẽ lại và giữ ngôi nhà đó cho riêng mình và Vũ?” Góc xanh cần tô đậm kia chính là Diệp cố tình thay bằng một mảng cầm tú cầu sắc tím. Cô không muốn thừa nhận là cô đang cố thay đổi khác đi căn nhà dành cho người khác. Cô muốn nó chỉ thuộc về cô và Vũ trọn vẹn như trong mường tượng của cô.
Diệp giật mình, cắt đứt suy nghĩ lệch hướng khi cô giúp việc bế đứa bé con từ trên lầu xuống trao cho cô gái. Đứa bé tinh nghịch quơ tay làm rớt khung hình trên kệ tam cấp. Cô gái vội chạy lại nhặt lên. Diệp lướt mắt qua khung hình, tức khắc chết đứng khi nhận ra người đàn ông trong hình là Vũ. Đây là nhà của Vũ, vợ con của Vũ, và cả bức tranh … Diệp vẽ lại giấc mơ của Vũ?
Khuôn mặt Diệp bất động như chưa thể tin nổi sự thật trớ trêu trước mắt. Kinh nghiệm giao tiếp với khách đặt tranh lâu nay giúp cô che giấu mọi cảm xúc trên khuôn mặt. Diệp đã cố gắng kìm nén không lao vào giật lấy bức ảnh gia đình có Vũ đang đảo lộn giữa hàng tá nghi ngờ về sự phản bội của anh. Diệp sắp vượt quá mức chịu đựng thì cô gái ... giờ là vợ Vũ nghiêng khung hình cho Diệp xem và lên tiếng.
_ Trước chồng em cũng học qua mĩ thuật mấy năm đó chị. Ảnh vẽ rất đẹp. Nhưng sau lần phẫu thuật khối u vào sáu năm trước thì ảnh quên hoàn toàn những gì liên quan đến hội họa. Mọi người đã rất cố gắng để ảnh có thể nhớ lại những gì sảy ra. Nhưng ảnh chỉ có thể nhớ lại những ký ức trước khi khối u hình thành. Má chồng em nói như vậy là điều tốt. Má nói có những khoản thời gian, những mối quan hệ cần cắt bỏ. ... Em không hiểu ý đó. Nhưng em nghĩ chồng em là một người đàn ông tốt. Nên những chuyện trước kia có nhớ lại hay không cũng không còn quan trọng.
Diệp bối rối cố phân tán ánh nhìn của vợ Vũ bằng việc lục tìm họa cụ trong balo để sửa lại mảng màu. Bàn tay cô bắt đầu những thao tác quen thuộc trong vô thức, giữa lúc những suy nghĩ hỗn loạn nhảy múa. Hóa ra lý do anh biến mất là vì anh đã hoàn toàn quên cô sau khi tỉnh lại. Quên những gì đẹp đẽ sảy ra trong khoản thời gian cái khối u kia hình thành và tồn tại. Khi khối u bị cắt bỏ, những ký ức giữa hai người cũng lập tức bị cắt đi.

Bức tranh được sửa lại nhanh chóng theo ý chủ nhân. Diệp vội vã thu dọn họa cụ. Cô muốn rời khỏi nơi đây thật nhanh. Cô lấy lý do phải về hoàn thành một búc tranh khác, cô từ chối lời mời bữa cơm của vợ Vũ bởi lý do sự cảm thụ của Diệp gần như đồng điệu với cô và chồng cô.
Diệp vội vã từ biệt rồi đi nhanh ra cửa.
Đúng lúc người đàn ông đi vào. Diệp nhận ngay ra Vũ sau sáu năm xa cách. Cả hai chạm mặt, chân Diệp bủn rủn. Diệp chỉ ước sao mình có thể mọc ra đôi cánh bay nhanh ra bên ngoài cánh cổng, mắt cô muốn nhắm chặt để không nhìn thấy anh. Nhưng Vũ đã nở nụ cười rạng rỡ với cô khi nghe vợ mình giới thiệu.
_ Chị ấy là họa sĩ vẽ bức tranh ngôi nhà bên đồi mà em hay nhắc.
Vũ chìa bàn tay ra lịch thiệp, Diệp miễn cưỡng chạm vào bàn tay Vũ bắt lại.
_ Thật cảm ơn cô đã vẽ một bức tranh đúng với mô tả của chúng tôi. Tôi đã xem hình chụp cô gửi. Bức tranh đẹp ngoài tưởng tượng của tôi.
Những lời nói từ đôi môi Vũ cứ vậy nhòe đi, ù ù bên tai như đàn ong đang hoảng loạn vỗ cánh. Diệp cố nở nụ cười méo xệch, hoàn toàn khuất phục, thừa nhận sự thật Vũ không còn nhớ gì về cô và đã có một gia đình hạnh phúc. Diệp vội vã cất tiếng cáo từ và ra khỏi ngôi nhà. Sau lưng cô, đứa bé chồm từ mẹ sang người Vũ ôm cổ, miệng bập bẹ liên tục hai tiếng “ pa … pa”.

HẾT.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập20
  • Máy chủ tìm kiếm7
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay2,401
  • Tháng hiện tại29,116
  • Tổng lượt truy cập2,709,036
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây