BỨC TƯỜNG

Thứ năm - 03/12/2020 04:12
Truyện ngắn của Nguyễn Thanh Hải

Lão tần ngần đứng trước bức tường chia ranh giới giữa nhà mình và nhà hàng xóm.
Tần ngần mãi rồi cất tiếng nhỏ nhẹ, lão cảm thấy giọng như bị thiếu hơi :
- Chú Dương này!
- Dạ!
Người hàng xóm dừng tay quẳng viên gạch xuống đất rồi nắn nót gọt những mảng vữa lởm chởm chỗ viên gạch vừa bị gỡ.
- Chú cho phép tôi gỡ một lượt hàng gạch này để trả lại mấy chục phân đất cho nhà chú...
Cuối cùng lão cũng thốt lên như vậy và nhìn cái "hàng rào" chạy dài hơn chục mét cao khoảng hơn hai chục phân đang án ngữ giữa hai người.
Dương cười tủm xoa hai bàn tay dính vữa khô vào nhau, bụi bay lả tả. Làm vậy cho lão có đủ thời gian lấy lại tự tin.
- Cái đoạn tường này em xây lùi lại chứ bác có lỗi gì đâu. Nó cao thế này vì cứ phải đập đi xây lại mãi...
Những câu cuối cùng Dương nói cứ như gió thoang thoảng qua bên tai. Lão muốn nói rằng lão hiểu những việc Dương làm lắm. Lão biết mình sai hay là đúng lúc nào. Lão nghĩ lại những chuyện xấu xa cha con lão đã từng làm, Dương biết cả mà không một lời ca thán.
Nhưng cũng vì thế mà lão đã phải âm thầm tự vấn mỗi khi đối diện với những viên gạch vô tri.
Ở cái thị trấn nhỏ này ai mà chẳng biết đến cha con lão với những thành tích bất hảo vào tù ra tội. Mấy người đã phải bán đất bán nhà đi nơi khác vì không muốn va chạm với cha con lão. Lão ngang tàng hùng hổ đến mức giỡn mặt cả với chính quyền.
Cái ngày vợ chồng Dương về gần, vài người nhắc nhở. Vợ Dương lo lắng. Anh chỉ cười.
Tối đó dù rất bận, Dương vẫn thu xếp sang hỏi thăm chòm xóm trong đó có nhà lão. Lão cười nhạt thếch chẳng ra đồng tình chẳng ra phản đối.
Bản chất con người được đánh giá một phần do thói quen. Có lẽ thế!
Ngay hôm sau, lão và mấy đứa con đã bắt đầu giở thói côn đồ gây gổ với hàng xóm mới. Là giáo viên, anh chị nghiêm khắc với học trò ở trên lớp, về nhà phải nhẫn nhục chịu đựng.
Nhưng đó không phải là giải pháp.
Một sáng, Dương mua một chiếc cuốc một con dao xây, một công nông gạch cát về đổ trước sân. Cha con nhà hàng xóm hết nhìn ngó lại phán đoán xem Dương sẽ làm gì với những thứ ấy.
Cái mảnh sân nhà lão đã được xây bao bằng bờ tường trang trí cao ngang bụng, đặt những cây bonsai trên đó. Vừa đủ thoáng để có thể nhìn sang nhà hàng xóm.
Sau khi nhận ra con chó Vàng nhà mình mất tích, Dương bảo cô giáo cứ vui vẻ bình thường. Anh trộn một đám vữa nhỏ, đào một đoạn rãnh ngắn trên đất nhà mình rồi đặt xuống đó hai viên gạch.
Tò mò không hiểu Dương định xây gì ở đó nhưng rồi lão cũng quên không bận tâm đến những viên gạch đó nữa.
unnamed (13)

Một ngày, hai ngày, nửa tháng... Hàng gạch đã dài chừng mấy mét. Lúc này lão mới hiểu Dương cố ý xây chúng từ những lỗi lầm của cha con lão. Nổi giận, sáng hôm sau, công trình của Dương lập tức bị phá hủy.
Không nản lòng, không than vãn, Dương lại bắt tay làm lại. Và mỗi lần như thế, "bức tường" lại có thêm hai viên gạch mới. Khi mất món đồ, khi mất con gà, bị chặt phá cây cối, bị ném đá lên mái tôn, khi bể nước bị dơ bẩn vì chuột chết, thầm chí tường bị phá hủy...
Mỗi lần như thế lại có thêm hai viên gạch mới được xây lên.
Cuối cùng lão đã nản chí, không còn đủ kiên nhẫn để phá phách. Lão giương mắt chờ đợi. Có nhiều ngày "bức tường" không có thêm viên gạch nào.
Một buổi sáng, cậu bé con nhà Dương chạy ra đường. Một chiếc xe chờ tới. Chỉ kịp nhìn thấy lão lao ra lôi thằng bé trở lại trong tiếng phanh gấp cháy mặt đường. Hàng phố sững sờ. Người ta ngạc nhiên vì lần đầu tiên lão làm một việc tốt. Còn lão thì ngượng nghịu lúng túng. Hình như lão cũng đang không hiểu nổi mình.
Vợ chồng Dương rối rít cảm ơn. Lúc ra về, Dương vui mừng nhận thấy cử chỉ của lão khác với mọi ngày. Lão lén nhìn theo đến khi Dương bước qua mảnh sân hẹp đi về nhà mình.
Hôm đó "bức tường" có hai viên gạch được gỡ xuống.
Đã gần một năm, từ chỗ nó cao mãi đến giờ chỉ còn lại có mấy hàng gạch. Hôm nay lão chợt nhận ra, Làm những việc tốt cũng không khó. Lão hiểu những điều Dương mong đợi và cảm thấy xấu hổ.
Người ta không còn thấy lão mượn rượu chửi bới như mọi ngày. Cả mấy đứa con cũng bớt gây gổ. Hình như lão thích nhìn thấy Dương gỡ những viên gạch trên "bức tường" ám ảnh đó đi...
- Anh Vọng này!
Lão giật mình đứng ngẩn ngơ. Dương chỉ vào rẻo đất phía cuối vườn nhà lão, chỗ có một cái nền gạch đã cũ. Lão nuôi mấy con heo ở đó, che tạm bằng những tấm pro xi măng gẫy mục. Mấy con heo mình đỏ lên vì nắng.
- Anh em mình gỡ những viên gạch này và gom nhặt mớ gạch kia nữa - Dương nói rồi chỉ tay vào đống gạch xếp ngay ngắn ở bên cạnh, trên phần đất nhà mình - Ta xây cho mấy con heo ở kẻo nắng chúng chậm lớn. Bác thấy sao?
Mắt lão ánh lên niềm vui. Dương cảm nhận lão đang vui như đứa học trò làm bài tốt được thầy khen vậy.
Anh cũng hiểu rằng từ phút ấy, phần đất nhà anh sẽ rộng ra thêm và quan trọng hơn là anh đã giúp lão hoà nhập cuộc sống.
Lão cười. Lần đầu tiên Dương thấy lão cười sảng khoái như vậy. Hứng khởi nhảy qua tường bao nhà mình, lão muốn tự tay gỡ hết những viên gạch còn lại trên "bức tường" ám ảnh.
N.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm7
  • Hôm nay1,274
  • Tháng hiện tại36,814
  • Tổng lượt truy cập3,087,751
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây