CẢ CHIỆN

Thứ hai - 14/09/2020 21:51

CẢ CHIỆN


Làng Lầm thuộc tổng Keo Tu, nằm tách biệt giữa một vùng chiêm trũng, mùa mưa lũ nước ngập hết các cánh đồng, nhìn từ xa giống như một hòn đảo giữa mênh mông nước.
Từ ngày cách mạng tháng tám thành công, chế độ phong kiến được xóa bỏ, thay vào đó là chế độ dân chủ và chính quyền cách mạng. Hệ thống chính quyền từ trung ương đến cơ sở được thành lập với tên gọi UBHC, các tên gọi của địa phương cũng được thay đổi: phủ thành tỉnh, huyện thì vẫn là huyện, tổng thành xã, làng thành thôn. Cũng theo đó danh vị các chức sắc cũng thay đổi theo. Vì thế Làng Lầm được đổi thành Thôn Lầm.
Chính vì ở vùng đồng trũng nên xưa kia mỗi năm chỉ cấy lúa được một vụ chiêm, mùa mưa lũ nước mênh mông ngập hết cả các ngõ xóm trong làng, ba tháng lũ người làng phải đi lại bằng thuyền.
Ngoài một vụ lúa dân làng chủ yếu sống bằng nghề cua cá. Thôi thì đủ loại đủ kiểu từ lưới, vó, nơm, lờ, loa, câu, chúm... và cánh trẻ thì mùa heo may cạn đồng còn đắp khăm bắt cá. Nhẽ cũng ít người còn nhớ cách bắt cá bằng đắp khăm. Những chỗ bờ ruộng bị đứt, trống, cá vẫn thường đi lại giữa ruộng này sang ruộng kia, người ta đắp bờ thấp hai bên để khoảng trống ở giữa thành một cái hố rồi tát hết nước ra, phết bùn hai bờ cho nhẵn để cá vào sẽ khó trườn ra. Khăm thường được đắp vào lúc chiều tà, cá quen lối đi nhưng bị chặn thế là nhảy vọt qua đều rơi vào khăm, sáng hôm sau chỉ việc xách giỏ đi bắt cá, bắt xong người ta lại phá khăm cho cá lấy lối đi để rồi vài hôm sau lại đắp tiếp.
Dân Làng Lầm còn truyền tụng những câu chuyện về cua cá ốc ếch của vùng đồng trũng làng mình rằng: ngày xưa con ốc nhồi ở đồng làng con nào con ấy to như quả bòng (bưởi) cua rốc phải to như cái nồi hai, mai của con cua vẫn dùng làm môi để múc canh múc cháo. Còn đi câu cá mà bị cá lôi xuống ruộng xuống mương là chuyện bình thường. Các cụ già còn quả quyết câu ca "muốn ăn cua rốc ốc nhồi/đem con mà gả cho người đồng chiêm" có xuất xứ từ cái Làng Lầm này. Nhưng rồi, chẳng nhớ rõ thời nào, năm ấy trời làm hạn hán đất đai đồng ruộng, sông hồ đều cạn khô nứt nẻ, cây cối chết khô, cá tôm... cũng chết hết. Đến khi có mưa, có nước trở lại thì cua cá các vùng khác mới dần dần về lại. Cũng từ đó cá tôm cua ốc vùng này mới nhỏ như bây giờ.
Thời còn ma cụ Dầm cao tuổi nhất làng, thuở trẻ cụ có theo học nghề phong thủy và lấy vợ trên mạn Đô Quan nên dân làng thường gọi trân trọng là cụ Dầm Đô. Cụ vẫn thường kể rằng, cái vùng đầm trũng phía tây làng chính là thân con rồng nằm, đầu rồng chầu về vùng đất trong làng. Cứ mỗi khi trời đổi tiết hay làng có việc tế lễ, hoặc giai làng có người đỗ đạt là cái vùng đầm nước phía tây làng cứ sáng rực lên.
Được thế rồng chầu, long mạch thiên ban như thế nên mặc dù đồng trũng một vụ nhưng người Làng Lầm vẫn sống an hoà, giai làng thông tuệ, đã theo học là đỗ đạt, nhiều người làm quan, họ Bùi họ Ngô họ Nguyễn có người làm đến hàng tam phẩm tứ phẩm, danh giá lắm.
Ấy thế nhưng bao nhiêu anh đỗ đạt vinh quy mà cấm có anh nào lấy được gái làng. Thì ra gái Làng Lầm có gia phong lễ nghĩa, không phải chỏng lỏn mà là biết tự trọng và giữ gìn danh phận. Họ không lấy giai làng đỗ đạt vì cho rằng họ không có công bắt cua mò ốc nuôi chồng ăn học thành danh, lấy về họ trở nên yếm thế bởi thời buổi đa thê.
Đỗ đạt nhiều, chức sắc bổng lộc cũng nhiều nên đa số dân làng cũng được hưởng lộc nước từ anh em con cháu. Các cụ kể lại, ngày trước đình Làng Lầm to cao đẹp đẽ nhất vùng. Nhưng do sợ lũ lụt nên làm nền đình cao quá, cao hơn cả nền điện Kính Thiên ở kinh thành, vì thế đến cuối đời Hậu Lê vua Lê cho rằng như thế là phạm thượng bắt phải gạt bớt nền đình hoặc dỡ bỏ. Thế là làng vừa phải gạt bớt nền đình vừa phải cắt cột. Vậy nên đình Làng Lầm mới thấp như bây giờ.
Tuy nhiên Vào năm Mậu Tuất thời nhà Nguyễn, giời làm một trận lụt kinh hoàng, khắp tổng Keo Tu mênh mông nước, nhà cửa trôi, người và gia súc chết rất nhiều. Sau trận lũ Tri phủ đi tuần qua Keo Tu mới lệnh cho đào một con kênh thoát nước chạy dọc cánh triều qua phía tây Làng Lầm đổ thẳng ra sông Hoàng. Chính vì đào con kênh chạy qua phía tây làng đã cắt đứt thân con rồng, chặt mất long mạch nên từ đó làng mới sinh ra lụn bại, hết người đỗ đạt, giai làng thì rong chơi phét lác bán giời không văn tự, gái làng xinh đẹp nhưng cũng sinh ra lười nhác lẳng lơ. Các chức sắc hào lý cũng giở thói hoang đàng đĩ thoã, bê tha mất nết.
Trong số gái đẹp của làng thì cô Cả Chiện con gái lớn của ông Đặng Nhu là nổi trội nhất. Ông Đặng Nhu có hai bà vợ, bà cả sinh được hai cô con gái, cô lớn là Chiện còn cô thứ 2 lên 7 tuổi thì mất vì bệnh đậu mùa. Vì là con đầu của bà vợ cả nên dân làng thường gọi là cô Cả Chiện. Bà hai của Đặng Nhu người mạn trong gặp ông hồi đi buôn hàng sứ rồi theo ông về. Tuy không sắc nước hương trời, ngôn ngữ tiếng nói lại trọ trẹ nhưng sinh cho ông được thằng con giai nối dõi nên được ông cưng quý hơn bà cả.
Lại nói, năm ấy bệnh đậu mùa cướp đi cô con gái và mắt ông cũng tự nhiên cứ mờ dần. Là người cả nghĩ, ông đi xem bói, thầy phán như đinh đóng cột rằng cái thổ mà ông đang ở là mạch đầu rồng, chỗ đám đất đầu nhà đang trồng khoai lang ấy chính là chỗ mắt rồng, trước đây chỗ ấy là cái thùng trũng nước không bao giờ cạn, nhưng từ khi ông vợt thổ dựng ba gian nhà gỗ xoan thì lấp luôn cái thùng trũng ấy. Bây giờ muốn yên ổn thì phải về đào cái giếng ngay chỗ đám đất ấy, nông sâu gì cũng được để hoá giải.
Nghe thầy bói phán cứ như ma xó, ông hoảng sợ lặng lẽ về phá đám rau lang và hì hục đào giếng, vợ con gặng hỏi thế nào ông cũng không nói. Đào xong giếng, ông làm mâm quả phẩm lễ lạt lầm rầm khấn khứa. Thật là linh diệu mắt ông dần dần sáng lên rõ rệt.
Cả Chiện mười sáu tuổi đã phổng phao, mỏng mày hay hạt, xinh đẹp nhất làng. Dáng người thon gọn, da trắng môi hồng, đi đứng điệu đàng lả lướt, cặp vú gái tơ đầy tròn luôn được phủ dải yếm đào hờ hững. Chẳng riêng đám giai làng hau háu mỗi khi nhìn Chiện mà ngay cả cánh hương lý trong làng mỗi khi gặp Chiện đi qua cũng ngoái theo chép miệng.


 
Hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, ảnh cận cảnh


Cứ tưởng chuyện khai thông long mạch hoá giải vận hạn như thế là xong, nào ngờ khi Cả Chiện đang phơi phới và hoan hỉ vì chánh tổng bên Đoài cho người đánh tiếng về làm dâu. Con tá điền mà vào được cửa nhà chánh tổng thì vinh cho cả dòng tộc.
Nhưng rồi "phúc bất trùng lai" niềm hoan hỉ chưa hẹn trùng phùng. Một ngày ông Đặng Nhu đi cày đạp phải mảnh sành rách gan bàn chân nhiễm trùng uốn ván sốt sình sịch, thuốc nam cầm máu qua loa được năm ngày thì mệnh trời khó cưỡng. Ông đi, mang theo bí mật về cái sự độc địa của long mạch đầu nhà mà không nói cho một ai được biết.
Cái chết của Đặng Nhu những tưởng chỉ kéo dài con đường đưa Cả Chiện về nhà Chánh tổng bên đoài thêm ba năm tang tóc. Ngờ đâu chính sự gia đình sau giỗ đầu ông là sinh ra lục đục, bà hai lâu nay cậy thế có con giai nghiễm nhiên là chính thất vốn lâu nay xưng xỉa lấn át mẹ con Cả Chiện, giờ đây lại càng được thể lộng hành chiếm hết phần gia sản đẩy mẹ con bà cả xuống ở gian bếp đầu hồi. Cái giếng ngày xưa ông Nhu khai thông long mạch bị lấp đi để làm chuồng lợn.
Long mạch bị chặn và hạ phàm báng bổ gia sự sinh ra lục đục bất hoà. Mẹ con Cả Chiện danh phận là cả nhưng lép vế, đã thế lại hứng hết bao nhiêu độc địa lời nguyền. Nhà chánh tổng bên đoài nhìn gia cảnh tá điền bần hàn nay lại thêm gia sự cháo cơm láo nháo không thể "môn đăng hộ đối" nên đánh tiếng rút lời. Cả Chiện nghe tin sét đánh mà phát điên, lúc đầu chỉ ngu ngơ thơ thẩn nhớ nhớ quên quên nhưng dần dà càng ngày càng nặng chẳng làm được gì đi ra đường gặp đàn ông là vén phứa dải yếm tô hô cặp vú gái tơ căng như cặp bưởi, đôi núm đỏ hồng ưỡn vào mặt giai, miệng lả lớt: có giầu không cho xin miếng? Nói rồi cười hĩ hĩ... ngúng nguẩy bỏ đi. Người ta bảo Cả Chiện bị điên tình !
Những người điên mặt mũi chân tay thường lấm lem, đầu tóc áo quần xộc xệch nhếch nhác, có khi bạ đâu ngủ đấy có gì ăn nấy. Cả Chiện điên nhưng vẫn sạch sẽ, áo yếm chỉn chu đầu tóc vấn gọn lại luôn cài bông hoa dại lên đầu làm đỏm. Vốn đã xinh đẹp lại siêng năng chịu khó nên khi bị điên thị chỉ đi lang thang như mộng du từ nhà ra cánh đồng, khi gặp đàn ông bất kể trẻ già thị lại vén dải yếm cho lòi cặp vú đầy đặn trắng ngần ưỡn vào mặt người ta, miệng hỏi xin miếng giầu rồi cười hĩ hĩ...bỏ đi.
Điên mà vẫn đẹp, lại ngáo giai, không thiếu những gã giai trong làng mỗi khi nhìn hau háu vào cặp vú căng đầy mỗi khi thị vén yếm dí vào mặt mà nuốt nước miếng ừng ực dù miệng vẫn xổ câu xua đuổi: tiên nhân con dở. Cái sự điên tình và những cái vén yếm xin giầu của thị cũng làm cho không ít các bà các mợ trong làng luôn mồm chửi thị đồ đĩ thoã điên tình. Lạ là mợ nào cũng đè thị ra chửi trước mặt chồng chứ không phải chửi vào mặt thị.
Một sáng, Bá Trinh chống ba toong ra đình, vừa đến khúc ngoặt đầu ngõ thì giật nảy mình. Cả Chiện đột nhiên xuất hiện vén thốc dải yếm dí sát cặp vú gái tơ nõn nuột vào mặt lão, miệng giả lả: huầy, có giầu không cho xin miếng hĩ hĩ... lão Bá định thần xổ luôn vào mặt thị: tiên nhân nhà mày láo nào, ông thì tọng cho cái ba toong vào mồm bây giờ. Thị quày quả bỏ đi, vừa đi vừa cười hĩ hĩ... lão Bá đảo mắt ngó qua ngó lại rồi hạ giọng gọi với theo: này Cả Chiện, lại ông bảo, lại đây. Thị như không nghe gì vẫn vừa đi vừa cười hĩ hĩ... lão nhìn theo miệng lẩm bẩm: tiên nhân con dở. Chịp !
Hồi mới bị điên nhiều lúc thị vẫn tỉnh như người bình thường, vẫn dọn dẹp nhà cửa, thổi cơm và ăn uống mâm bát đàng hoàng cùng mẹ. Chỉ khi chiều tà đêm xuống thì cái điên mới kéo thị đi lang thang đường làng ngõ xóm và đi ra cánh đồng, gặp giai thì trêu ghẹo hoặc thỉnh thoảng lại ngửa mặt lên giời cười the thé. Có đêm người ta nghe tiếng thị hét lên ở phía cái lò gạch giữa cánh đồng, mọi người đều cho rằng cơn điên của thị bốc lên.
Nhưng cũng từ cái đêm thị hét lên giữa cánh đồng thì bệnh điên của thị có phần nặng hơn, những lúc tỉnh táo cũng ít dần đi, thay vào đấy là tiếng cười là thời gian đi hoang ra cánh đồng lại nhiều hơn, có những đêm thị đi rồi nằm ngủ luôn ngoài cái lò gạch bỏ hoang đến sáng mới về, đầu tóc váy yếm xộc xệch.
Cũng từ cữ ấy người ta thấy thị hay nói cười hơn, thỉnh thoảng lại gọi tên ai đó. Chết nỗi cái tên mà thị nói ra lại có tên trong đám giai làng. Thế là cả làng xì xầm to nhỏ rỉ tai nhau phỏng đoán... phần đa chậc lưỡi: điên mà cứ non tơ hơ hớ như thế không có đứa úp mặt vào mới lạ.
Vợ kẻ có tên trong cơn mê tình đi đến đâu cũng gặp những con mắt dò xét dõi theo nghi ngại, về nhà thì sưng xỉa lụng bụng cắm cẳn với chồng nhưng cấm có dám lu loa gặng hỏi, tránh sao khỏi đám hóng hớt rình mò. Cả Chiện trở thành tâm điểm của cả làng. Thôi thì ra đồng ra chợ, đám nọ đám kia tụ bạ khi xì xầm khi rôm rả xoay quanh chuyện Cả Chiện. Không chỉ là dò xét, nghi hoặc, bàn tán, pha trò... Cả Chiện còn làm cho không ít các bà các mợ ngày ngày hậm hực ném cho chồng ánh mắt vừa răn đe vừa dò xét, tối đến là cấm tiệt không cho chồng bước ra khỏi cổng.
Tối ấy giăng hạ huyền mờ mờ, Bá Trinh đi tổ tôm với đám lý Lông làng Đồn bên kia cánh đồng phía đông Làng Lầm. Sau khi được khoản đãi cơm rượu no say lão khật khưỡng chống ba toong về. Đi qua cái lò gạch bỏ hoang lão bỗng nghe có tiếng người cười hĩ hĩ... lão chột dạ, chả có nhẽ...
Lần vào phía sau lò gạch lão thấy người con gái xoã tóc ngồi nhìn ra cánh đồng thỉnh thoảng lại cười hĩ hĩ... thêm vài bước chân thì đúng là Cả Chiện. Thấy người đi đến thị đứng phắt dậy đi đến bên lão, tay lật dải yếm vừa dí cặp vú vào sát mặt lão vừa lả lớt: cho miếng giầu, cho miếng giầu. Nói rồi thị lại cười hĩ hĩ...và ngồi xuống.
Lão tiến sát lại đưa tay vỗ nhẹ vào vai thị, giọng thì thào: nài, ông bảo nài, mày mày.... ngoan nhá, nghe ông bảo rồi ông cho giầu, mấy miếng cũng được nhá nhá... Vừa nói tay lão vừa lần xuống cặp vú của thị. Thị cứ ngồi yên không phản ứng gì, chỉ cười hĩ hĩ.... lão cúi xuống lào phào: nào nào, ngoan nào, chiều ông nào, ông thương... lão đẩy thị ngửa ra rồi vục mặt vào bầu vú của thị hai tay vừa bóp vừa mút tòm tọp. Thị vẫn chẳng hề có động tác ngăn cản hay chống cự mà chỉ ngửa mặt cười hĩ hĩ... thỉnh thoảng lại nói: cho miếng giầu, cho miếng giầu.
Bóp và mút được một lát, lão luống cuống lần tay xuống cạp quần lĩnh của mình cởi cái dây dút, nhưng lần mãi không cởi được lão nghiến răng giật đứt phăng cái giải dút rồi bấn loạn tụt được xuống đầu gối. Tay lão rời cặp vú luồn xuống vén thốc cái váy nơm của thị lên rồi hất cho chân thị dạng ra, thuận tay lão vét ngược một đường từ dưới lên đám lông mu mềm mịn như nhung, dòng dâm thủy từ cửa mình của thị ào ra nhầy nhẫy.
Lão rướn người ấn cái của nợ của mình ngập lút vào âm hộ nhẫy nước. Lúc này thị mới thôi cười hai tay ôm lấy vai lão, còn hai chân thì vòng lên quặp vào đít lão.
Thị ngửa cổ vừa hít hà vừa nghiến răng sừn sựt, lão cứ bặm môi mà đẩy, nước nôi của thị trào ra lênh láng tạo nên những tiếng chòm chọp theo nhịp đẩy của lão. Cơn nộ dâm bùng lên thị rướn người cong lưng ôm chặt lấy lão, miệng vừa rên aaaaaa....vừa kêu ối giời ôi sướng quá sướng quá lão bá ôi....aaaaaa...ư ư ư... rồi thị oà khóc, vừa khóc vừa kêu tên lão.
Thấy thị bỗng dưng hét tên mình lão hoảng quá vừa vơ vội cái dải yếm nhét vào mồm thị vừa lào phào: yên nào yên nào, ông làm cho sướng nào... nhịp đẩy của lão đột nhiên tăng tốc rồi lão nghiến răng kêu ư ư ư... thị ngắc ngắc cái đầu, thở mạnh và rên rỉ: sướng quá lão bá ôi hu hu....
Sau phút căng người phụt hết sinh khí, lão sập xuống mặt đập vào vai thị hổn hển như muốn đứt hơi.
Lão buông thị ra lồm cồm đứng dậy kéo quần lên nhưng cái dải dút lão đã giật đứt khi bấn loạn. Thế là một tay lão nắm cạp quần, một tay quờ nhặt cái ba toong, chân lão loạng quạng xỏ vào đôi guốc mộc và khật khưỡng bước đi. Thị vẫn nằm yên bất động nhấm nháp cơn phê còn đang chạy rần rần trong người chẳng thèm để ý đến sự ra về của lão. Lão vừa lò dò được vài bước bỗng thị cất tiếng cười hĩ hĩ...lão giật nảy mình suýt giẫm phải bãi cứt trâu to như cái mẹt. Lão buột miệng: tiên nhân con dở !
Giờ thì lão đã tỉnh rượu, tỉnh cả cơn hoang dâm, vừa khật khưỡng bước đi lão vừa nghĩ: bỏ mẹ rồi, mình đã đổ hết vào nó rồi, sao nó điên tình như thế mà cái của nợ của mình cứ vào thùn thụt chả vướng víu mắc mớ gì. Thôi chết rồi, mả mẹ chúng nó, thì ra lũ giai làng chúng nó mèo chuột với con dở này từ bao giờ, không khéo mình đổ vỏ cho lũ chúng nó thì thật là khốn nạn.
Mà tổ sư bố nhà nó sao mà nước nôi nó lắm thế, đến thời trẻ mà cả ba bà vợ của lão cũng chả bà nào được như thế, đúng là điên tình thật.

Vừa khật khưỡng vừa lầm rầm chửi bọn tuần đinh trong làng vừa khen con điên tình lắm nước, rồi lão cũng về đến cổng nhà.
Con sen khom lưng kéo cái cánh cổng gỗ lim, nhìn thấy lão bộ dạng thất thểu một tay chống cái ba toong một tay giữ dịt cái cạp quần. Nó hỏi: ông bị đau bụng ạ?
Ừ, chả biết nhà lão Lý Lông nó cho ăn cái gì mà tao đau bụng quá.
Con sen lại thật thà: hay là ông ỉa ra quần rồi ạ?
-Ỉa cái tông môn nhà mày, láo nào. Vào pha nước cho ông tắm nhanh không chết mẹ mày giờ.
Bà cả nãy giờ đứng trên bậc thềm nghe hết chuyện, chờ lão bước vào sân mới quẹt cốt trầu hai bên mép lên tiếng: ông cứ hoang đàng tụ bạ tổ tôm tổ tép cho lắm vào, mà cái nhà lão Lý Lông thì xưa nay đãi cứt gà lấy tấm, ngữ ấy thì làm gì có miếng ngon miếng chín đãi ai mà chả đau bụng, tôi nói mãi mà ông có nghe đâu. Con sen đâu, pha nước ấm rồi lấy bộ quần áo lanh hôm nọ bà mua trên tỉnh mang vào cho ông thay, rồi pha cho ông ấm trà nóng nghe nhở. Nói đoạn bà ngúng nguẩy bỏ vào trong phòng.
Vào phòng tắm lão thở phào, thật may là bà cả không soi kỹ chứ không thì... mà lạ sao hôm nay mình khỏe thế. Sư bố cái con Cả Chiện nó kêu to to là, nhưng mà nói gì nói, cái khoản ấy thì ba bà nhà này ăn cứt cho nó, cứ nằm ưỡn ra như chết rồi thế thì bố ai mà ngọ nguậy được.


 
Hình ảnh có thể có: 2 người


Chuyện tưởng rồi qua đi, nhưng rồi và ba tháng sau người ta thấy Cả Chiện cổ cứ ngẳng ra, đôi lông mày dựng lên và cái bụng có vẻ như ưỡn ra. Đi dọc đường làng gặp ai cũng trợn mắt ngó vào mặt người ta, lúc thì nói: có giầu không xin miếng lão Bá lão bá, lúc lại nói trương tuần trương tuần rồi cười hĩ hĩ... bỏ đi. Thậm chí thỉnh thoảng có người còn bị Cả Chiện chỉ tay vào mặt nói: lão Bá lão Bá sướng quá sướng quá hĩ hĩ....
Cái bụng Cả Chiện càng ngày càng lùm lên thì những lời xì xào bàn tán càng nhiều. Một sáng bà cả vừa bước ra khỏi cổng đụng ngay Cả Chiện thị ngó vào mặt bà cả: uầy, lão Bá sướng quá sướng quá, có giầu không cho xin miếng hĩ hĩ....Bà cả giật mình sa sầm mặt quát: giầu giầu cái mả bố mày hả con dở. Cút !
Nói rồi bà quay vào nhà tay chống nạnh hét: con sen đâu, lên lầu gọi ông mày xuống đây tao bẩu, nhanh nhanh cái chân lên.
Nghe con sen nói bà cả đang bực bội chuyện gì, lão Bá lật đật đi xuống. Vừa đến phòng khách bà cả đóng sầm cửa lại rồi ấn phịch lão xuống tràng kỷ, một tay bà chống nạnh một tay bà xỉa ngón trỏ vào mặt lão, miệng rít gió: này, ông có nghe lâu nay làng nước người ta rì rầm chuyện con Cả Chiện chửa hoang chưa? Lão Bá trợn mắt ngạc nhiên: hả, có chuyện ấy à, tôi có biết gì đâu mà sao bà lại hỏi tôi? Bà cả lại rít lên: giời ơi là giời, ông ơi là ông, người ta đang đồn ầm lên là ông mò mẫm mèo chuột với nó kia kìa, khốn nạn quá.
Lão Bá quắc mắt giộng cái ba toong xuống nền gạch, lão cũng rít lên: ơ hay cái bà này mồm với miệng, cái con điên tình ấy nó chửa với đứa nào thì kệ mẹ nó, làng xóm đứa nào dám mở mồm nói láo gọi lý trưởng lôi ra đình đánh bỏ mẹ nó đi chứ, quân mất nết, ông thì...
Bà cả không đứng mà rít nữa, bà ngồi xuống tràng kỷ cạnh ông hỏi nhỏ: nài, tôi hỏi thật ông có mèo chuột gì với nó không, ông nói thật tôi xem nào. Lão Bá xịch người ra quắc mắt: Cái nhà bà này hay nhỉ, tôi tôi.... Ừhm !
Vừa nghe đến đó bà cả đứng phắt dậy giậm chân: ối giời ôi là giời, khốn nạn quá tôi biết ngay mà, thế này thì còn ra cái thể thống gì nữa hả giời, đẹp mặt chưa cả làng cả tổng người ta ỉa vào mặt cho cả cái gia tộc nhà này...hu hu...
Lão Bá lại đập cái ba toong, giọng rít lên: câm, bà có câm ngay cái mồm đi không, định lu loa cho cả thiên hạ người ta nghe à. Bà cả nín tắp, cả hai ông bà ngồi lặng đi một lúc rồi bà hạ giọng: nài, thế theo ông giờ làm thế nào, làng xóm nó đồn ầm lên rồi, người ta bảo con Cả Chiện chỉ nhắc đến tên ông với thằng trương tuần. Lúc nãy tôi vừa bước ra cổng gặp ngay con Cả Chiện, nó ngó vào mặt tôi nói: lão Bá sướng quá sướng quá.
Lão Bá giật nảy mình hỏi lại: hả, thật thế hả bà, tiên nhân con dở. Thôi, bây giờ bà cứ nghe ngóng xem binh tình thế nào. Mà kệ mẹ chúng nó đồn bà đừng có sồn sồn lên rồi lời qua tiếng lại với chúng nó. Chuyện này sớm muộn rồi cũng đến tai chánh tổng không khéo gã lại làm toáng lên. Tôi nghĩ tối nay bà cứ cầm năm đồng với lạng cao hổ cốt sang chỗ Chánh Bùi, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, gã có hỏi thì bà cứ tuỳ cơ mà nói.
Hậm hực và lộn ruột với lão lắm, bà chỉ muốn làm tanh bành cho ra nhẽ nhưng rồi bà nghĩ cái thời buổi đa thê và nhiễu nhương này đám quan lại và đám chức sắc trong làng trong tổng nào mà chả tham lam và tửu sắc, cô đầu nhà thổ, thê thiếp lằng nhằng giấu giấu diếm diếm... Giờ bà có làm cho bung bét ra thì cũng "xấu chàng hổ ai" mà danh giá cái gia đình này còn ra thể thống gì nữa. Lại nữa thân phận bà chẳng sinh được cho lão thằng con giai, cái ngôi chính thất cũng còn chênh vênh lắm.
Nghĩ thế nên tối ấy bà cũng cầm năm đồng với lạng cao hổ sang gặp Chánh Bùi. Lão Bá nhà bà với Chánh tổng cũng là chỗ thân tình tổ tôm xóc đĩa với nhau, việc này vỡ ra chắc chắn lão ấy sẽ xử, nếu cần bà sẽ nói trắng phớ ra cho lão ấy nghe để xem ý tứ lão thế nào.
Sau khi kính Chánh Bùi năm đồng bạc và lạng cao hồ. Bà cả của Bá Trinh kể lại đầu đuôi câu chuyện của Cả Chiện chửa hoang mà làng xóm đang đồn ầm lên là lão Bá nhà bà có lèo nhèo. Rồi bà khẩn khoản: thưa cụ, cụ là người đức cao vọng trọng nhất cái tổng này, xin cụ xét cho chứ quả tình là lão Bá nhà em oan lắm. Bạo miệng mong cụ bỏ quá, nhìn em thế này mà cả tháng tịnh không thấy lão mò vào được một lần cụ ạ.
Chánh Bùi nhấp ngụm trà sen rồi cất giọng thong thả: thôi được rồi chị Bá cứ về đi, tôi còn lạ gì anh Bá. Ừhm, nhưng tôi bảo thật, đám đàn ông no ăn là dửng mỡ, có liệt rồi mà gặp của lạ là y như rằng.... Lại nhấp ngụm trà ngẫm nghĩ một lát Chánh Bùi đưa tay vẫy bà Bá lại gần nói nhỏ: nài, việc này tôi sẽ mời đám hương lý Làng Lầm để xử công khai. Chuyện anh Bá có dính líu chim chuột gì không thì chưa biết, nhưng để chắc ăn chị Bá cứ về giã cho anh Bá mỗi ngày một cốc nước rau răm, uống liền mười ngày cho tôi. Còn mọi việc cứ để tôi tính. Ừhm, nhưng mà việc này hệ trọng lắm đấy không đùa được đâu, đến tai tri huyện tri phủ thì coi chừng mất nghiệp, mà tôi nghe nói anh Bá dạo này lộc lá cái món tổ tôm xóc đĩa với đám lý đám tuần cũng vơ được khối ra í nhể. Đấy, tý thì quên, nghe nói anh chị mới lấy tám sào đất đồng Chùa cho cấy rẽ liệu đã vào sổ điền địa của làng chưa mà chưa thấy lý trưởng bẩm báo gì.
Bà cả chỉ còn biết líu ríu: dạ, cảm ơn cụ chánh, ý cụ chánh nhà em hiểu rồi ạ.
Bụng Cả Chiện càng ngày càng to, thị vẫn lang thang làng trên xóm dưới, hàng ngày gặp ai cũng xin giầu rồi ngó vào mặt người ta: lão Bá lão Bã, trương tuần trương tuần rồi cười hĩ hĩ... có điều lạ là bây giờ gặp mọi người thị không vén dải yếm để khoe cái bụng trắng hếu và đôi núm vú đỏ hồng như dạo trước nữa.
Cả Chiện càng như thế thì dân làng lại làng kháo tợn. Chuyện cũng đến tai Lý Cao nhưng lão Bá là người trong làng trong xóm ai cũng phải kiêng dè sợ hãi, dù không chức sắc gì nhưng đến chánh tổng thậm chí cả tri huyện cũng phải nể mặt thì cái chức lý trưởng như mình cũng chỉ như con tôm con tép. Vì thế, dù nghe dân làng kháo chuyện, dù chẳng lạ gì cái thói hoang đàng của lão nhưng Lý Cao vẫn chùng chình chưa dám bẩm báo với chánh tổng. Nhưng rồi cũng chẳng trốn tránh được với Chánh Bùi. Sau hôm gặp bà Bá biết rõ chuyện Chánh Bùi cho gọi Lý Cao sang hạch. Lý đành lận lưng ba đồng sang hầu Chánh tổng.

***  
Bà vợ cả lão Bá về kể lại y nguyên chuyện Chánh Bùi có ý nhắc về chuyện lão ép Lý Cao lấy tám sào ruộng. Nghe xong lão Bá nổi giận nghiến răng: Tiên sư nhà nó chứ, loại nó tham như mõ, ôm chức chánh tổng mỗi năm vơ vài ba trăm bạc bỏ túi, còn láo nháo điền địa hàng chục mẫu mà còn định ăn tiền của ông à. Được, cứ cho xong việc này đi rồi biết tay ông.
Nói thế nhưng lão vẫn theo lời dặn của Chánh Bùi, ngày nào cũng uống không chỉ một cốc mà là hai cốc rau răm. Đều đặn thế được mười ngày.
Chiều ấy bà cả sai con sen xào thịt bò, rồi lại thêm đĩa giá đỗ sống cho lão uống rượu, tối ấy mụ nấu nước lá thơm tắm rửa sạch sẽ thơm tho, trước khi đi ngủ mụ còn trần cho lão ba quả trứng gà. Lên giường mụ lần trên vuốt dưới mãi mà chả thấy lão động đậy gì, cái của nợ cứ nhũn ra như dọc mùng phải lửa. Mụ thở phào, thế là lão đã liệt như ý, lão chánh tổng thế mà thánh thật.
Sáng hôm sau, mụ ra cổng tay chống nạnh tay xỉa bốn phương tám hướng mụ chửi: Cha tông môn nhà chúng mày, cha năm đời mười đời nhà chúng mày. Nhà tao có động đến mồ cha mả mẹ chúng mày đâu mà chúng mày nhai môn nhai ráy rồi ngứa mồm đơm đặt. Bà truyền hồn báo danh cho chúng mày biết người nhà bà đã liệt dương lại còn trĩ nặng bao năm nay rồi nhá. Từ nay bà còn nghe thấy đứa nào mở mồm đưa chuyện động đến người nhà bà thì bà cứ úp sấp bàn thờ bát hương nhà chúng mày xuống nhá...quân đốn đời đốn kiếp kia...
Về phần lão Bá từ cái buổi tối với Cả Chiện ở lò gạch ngoài cánh đồng lão cứ suy nghĩ mông lung. Quái lạ, sao con mẹ này nó lại chỉ nhắc đến lão và thằng trương tuần, nhẽ ngoài lão ra thì chỉ có thằng trương tuần thật. Mà cái thằng trương tuần nó lấy vợ gần chục năm nay, con vợ nó cũng nái nẩm đầy đặn nhưng có con cái gì đâu, không lẽ...
Lại nữa, hôm ấy lão thấy mình cũng khỏe, phun ra nhiều, nó cũng sướng nên cào cấu rên la váng cả lên. Mà lúc lão úp mặt vào cổ vào ngực nó thấy mùi da thịt nó nóng lại thơm, mặt mũi người ngợm nó đầy đặn nở nang mọi thứ, tướng người như thế nhẽ phải là người có phúc phận, thế mà không hiểu sao nó lại điên tình như thế.
Nếu lão còn phúc thì biết đâu nó lại có với lão thì thật là vừa phúc lại vừa oan nghiệp, cả ba bà vợ mà chẳng bà nào chịu đẻ cho lão thằng con giai nối nghiệp. Xem chừng nó mà đẻ thằng con giai giống mình thì... không lẽ rước con điên tình về làm bà tư, như thế thì còn ra cái thể thống gì với cái gia tộc lừng lẫy cả cái tổng này. Nhưng, nếu đúng là con lão mà bỏ đi thì sau này lão chết cả cái cơ nghiệp và danh thế của lão coi như cốc mò cò xơi, mà bỏ giọt máu của mình thì tội với giời lắm.
Lão nghĩ chỉ còn cách đích thân lão phải sang gặp Chánh Bùi để tính toán thu xếp hậu đường chính tắc một khi con của Cả Chiện đẻ ra lại là thằng con giai giống lão. Lúc ấy lão sẽ nhận, mà muốn vậy thì phải tính sao để thân phận và danh phận mẹ con nó êm thấm chứ không để con mình khổ nhục được.
Hôm sau lão bảo bà cả đưa cho lão mười đồng và nửa cái mật gấu để lão đi sang nhà Chánh Bùi, nhân thể xí xoá về cái chuyện tám sào ruộng đồng Chùa mà lão chèn ép nẫng của bọn Lý Cao. Chánh Bùi thiện ý thì lão chả tiếc nhưng có ý khuấy đục bắt tép hoặc nhân việc này mà muốn dìm uy lão ở cái tổng này thì lão chỉ lận dăm chục bạc lên tri huyện là họa cách cổ chứ chả chơi, đừng có giỡn mặt thằng Bá này.
***
Ngày xử việc Cả Chiện chửa hoang, Chánh Bùi cưỡi con ngựa bạch sang đình Làng Lầm. Cho mời tất cả đám hương lý, tuần đinh và các vị tiên chỉ của làng ra đình từ sớm. Cứ căn vào việc Cả Chiện ngộ tố và bẩm báo của Lý Cao, Chánh Bùi cho mời lão Bá và gọi trương tuần ra đình với vai trò liên lụy. Lại sai tuần đinh đi bắt Cả Chiện dẫn giải vào đình để khai báo.
Sau khi đã điểm mặt đông đủ, Chánh Bùi chống ba toong dõng dạc chiếu giữa quát: Lý Cao đâu sai tuần đinh lôi cổ con Cả Chiện vào đây để ông thẩm xét. Cả Chiện được dẫn đến trước mặt Chánh Bùi và đám hương lý, thị chẳng tỏ ra sợ hãi vẫn thản nhiên cười hĩ hĩ...
Chánh Bùi đập cái ba toong đánh chát xuống nền đình trừng mắt quát: Này Cả Chiện, không được hỗn láo, nghe ông hỏi đây. Mày điên tình tại sao lại hoang thai mà chót ăn nằm với ai liệu hồn khai ra cho thật rồi ông sẽ xem xét để nói thầy lý tha cho nộp khoán. Mày không khai thì ông cho tuần đinh nọc cổ giữa đình đánh đủ trăm hèo, nghe nhở. Lại đập ba toong !
Cả Chiện nghe tiếng ba toong chát chúa thì giật nảy mình nhưng vẫn cười hĩ hĩ... tay chỉ bâng quơ nói liến thoắng: lão Bá lão Bá sướng quá sướng quá, rồi lại hươ tay nói tiếp: trương tuần trương tuần sướng quá sướng quá hĩ hĩ...
Thị vừa dứt lời, Bá Trinh đứng phắt dậy chi tay vào mặt thị quát: này con kia mày nói ai đấy hả, láo quá ông thì vả cho vào mồm bây giờ.
Chánh Bùi cất tiếng: ấy ấy cụ Bá, cụ cứ bình tâm ngồi xuống để nghe nó nói cho rõ xem nào. Nói đoạn quay qua Cả Chiện: này Cả Chiện, trong làng trong tổng này cụ Bá đây là người đức cao vọng trọng gia thế huy hoàng làm sao có chuyện đi sàm sỡ giăng hoa với ngữ mày, mày cứ giờ hồn, liệu mà khai cho rõ, loạn ngôn man cáo cho cụ Bá đây thì ông cứ là róc xương mày ra. Ừhm!
Chẳng tỏ ra sợ hãi, Cả Chiện vẫn hươ tay nói lão Bá, trương tuần rồi cười hĩ hĩ...
Nói qua nói lại mà không ngã ngũ, Chánh Bùi liền quay sang đám hương lý và các vị tiên chỉ: Các cụ tiên chỉ, các thầy hương lý ạ, theo tôi thì con này nó điên dại ngây ngô. Bây giờ ta cứ nghe nó ngộ ngôn thế này thì phạm danh cụ Bá quá lắm, mà bắt phạt trương tuần thì biết đâu cũng oan gia. Theo tôi, để minh oan và giữ gìn danh phẩm cho cụ Bá ta cứ phải xem cho rõ đầu đuôi. Tôi có nghe lâu nay cụ Bá đã liệt dương lại trĩ lòi, như thế thì còn giăng hoa nỗi gì. Còn trương tuần cũng thấy bẩm báo lấy vợ mười năm mà chưa con cái gì. Ta cứ qua lại đôi trối với Cả Chiện thế này thì không được. Chi bằng cụ Bá thể tất cho tôi cực chẳng đã phải làm để giữ gìn danh phẩm cho cụ và đảm bảo cho công bằng. Cụ và trương tuần đứng dậy, tôi sẽ cho treo hai cái trống trước bụng hai người, rồi sẽ bắt Cả Chiện trình bày. Nếu quả thực cụ Bá và trương tuần đã liệt dương thì trống sẽ không kêu, ngược lại trống của ai kêu thì đích thì người đó ăn nằm với Cả Chiện.
Đã gặp trước Chánh Bùi để chuẩn bị và bàn bạc cho việc xử này nên lão Bá vui vẻ chấp nhận cho treo trống. Sau khi đã cho tuần đinh treo hai cái trống cho lão Bá và trương tuần. Chánh Bùi sai tuần đinh lôi thị ra trước mặt lão Bá và trương tuần rồi kéo ngược dải yếm của thị lên để lộ ta cái bụng lùm lùm trắng hếu và cặp vú căng tròn nhưng đôi núm đã không còn hồng tươi như trước, đồng thời tháo dải dút kéo quần của lão Bá và tuần đinh xuống đến đầu gối. Dải yếm của thị vừa vén lên Chánh Bùi lặng người nhìn trân trối vào cặp vú của thị, được một lát bỗng lão khom người xuống tay túm vạt áo the miệng quát: ôi, tuần đinh đâu lấy cho ông cái ghế, ông đứng mỏi chân quá.
Tất cả im lặng, chừng mươi phút, quái lạ cả trống của lão Bá và trương tuần đều không kêu. Chánh Bùi băn khoăn cho tháo trống của cả hai người ra thì tá hoả, trống của lão Bá vẫn nguyên, còn chiếc trống treo cho trương tuần thì cái của nợ của trương tuần đã ngóc lên đâm thủng mặt trống từ lúc nào, chính vì vậy mà không nghe thấy tiếng trống kêu.
Chánh Bùi phá lên cười rồi nghiêm mặt phán: thế là đã rõ, cụ Bá đã được minh oan vì liệt dương. Còn trương tuần mày đã ăn nằm với Cả Chiện, có oan ức gì nữa không?
Tuần đâu, nọc cổ trương tuần đánh đủ hai mươi hèo vì tội giăng hoa gái làng, nọc cổ Cả Chiện đánh đủ mười hèo vì tội ngộ khai cho cụ Bá.
Sau khi đã cho thi hành hình phạt xong, Chánh Bùi khoan thai quay qua các tiên chỉ và đám hương lý nhẹ giọng: thưa các cụ tiên chỉ, các thầy hương lý. Theo lệ làng lệ tổng ta từ xưa đến nay phàm là gái làng hễ chửa hoang là phải nộp khoán cho làng. Nhưng Cả Chiện là đứa "bất tòng lệ luật" do điên tình chứ không phải hoang đàng đổ đốn, gia cảnh neo đơn mẹ góa con côi túng thiếu . Vì vậy, các vị tiên chỉ, hội đồng hương lý và dân làng cũng nên tha cho cho việc nộp khoán. Tôi có ý phân xử thế này: giao cho Lý Cao thu xếp đến nói khó với cụ Bá xin cụ cắt cho mẹ con Cả Chiện mươi thước đất ở cánh đồng Chùa và việc trương tuần có ăn nằm với Cả Chiện thì thay vì nộp phạt cho làng, phải lo dựng cho mẹ con Cả Chiện gian nhà lá để lấy chỗ sinh con.
Việc phân xử của Chánh Bùi đều được các vị tiên chỉ và đám hương lý, tuần đinh nhất loạt đồng tình. Riêng Bá Trinh thì chỉ im lặng hướng mắt về phía Chánh Bùi ý chừng như muốn nói "thế là đẹp mọi nhẽ".
***
Kể cũng lạ, từ khi mẹ con nhà Cả Chiện ra ở gian nhà lá ngoài cánh đồng Chùa thì Cả Chiện không còn điên nữa. Người ta kháo nhau rằng có lẽ thị đã thoát ra khỏi cái lời nguyền độc địa của long mạch nhà ông Đặng Nhu nên mới hết điên. Phúc lại trùng lai, đúng ngày đúng tháng Cả Chiện sinh hạ đứa con trai khôi ngô phổng phát, dân làng lại một phen xì xầm: thằng bé giống Lão Bá như đúc.


 
Tác giả: Trịnh Đình Nghi

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Máy chủ tìm kiếm4
  • Khách viếng thăm10
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,641,302
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây