CÂU CHUYỆN MÙA THU - Tác giả: Diệu Thanh

Thứ năm - 06/08/2020 05:11
Tác giả có lối viết mộc mạc và trong trẻo, những con chữ được trôi theo dòng cảm xúc khiến cho người đọc có một cảm giác rất yên bình. QCV hân hạnh được giới thiệu truyện ngắn CÂU CHUYỆN MÙA THU của tác giả Diệu Thanh đến độc giả.


116648861 3231302220322123 2362329095454060811 n

----------


1. Cô nàng duyên dáng và anh chàng điển trai
Tôi quen anh vào một buổi chiều mùa thu có nắng. Đó là lần duy nhất tôi thấy ánh nắng kể từ khi có mặt trên đời, nó đẹp và lung linh, tôi còn thấy rõ nó nháy mắt tinh nghịch với tôi nữa cơ mà. Giá tôi có tay, ắt hẳn tôi đã chìa tay đón lấy nó và cười thật rạng rỡ. Nhưng đó là ánh nắng mà tôi nhìn thấy qua cửa kính chiếu vào khi người ta mang tôi từ trong thùng hàng cùng với những chiếc muỗng cafe bằng gỗ khác ra và đặt lên giá, chỉ một tích tắc ấy thôi, và tôi vẫn ao ước sẽ có ngày được đắm mình trong ánh nắng như thế, nó chắc hẳn rất tuyệt.
Tôi nhìn quanh giá, ngoài lính mới chúng tôi thì trước đó chỉ có một chiếc muỗng khác đứng nghiêng phía trong góc ngay cạnh tôi. Chị nhân viên với cặp kính cận nhìn nó, rồi nhìn tôi, rồi lại nhìn nó, cười mỉm, chị đặt chân tôi chạm chân nó và cho tôi nghiêng về phía bên kia. Giờ thì hai đứa tôi đã thành hình chữ “V”, chị kính cận cười mỉm và cũng giơ tay chữ “V” minh họa, rồi nháy mắt.
Ôi trời, nếu tôi là một cô gái, thì hẳn tôi cũng đáng yêu như thế cho mà xem.
- Chào cô nàng duyên dáng!
Tôi giật mình. “Nửa kia chữ V” của tôi vừa lên tiếng, và hắn gọi tôi là “cô nàng”. Khỏi phải nói tôi ngạc nhiên tới cỡ nào.
- Đừng ngạc nhiên thế. Chúng ta là những chiếc muỗng cafe, vì thế chúng ta đâu có giới tính. Nhưng bạn đáng yêu lắm, xin hãy để tôi gọi bạn là cô nàng, được chứ?
- Ờm.. ừ... Tôi cũng đang ước tôi là một cô nàng, và ừm... cả duyên dáng nữa.
Đương nhiên rồi, tôi cố gắng nháy mắt và cười sao cho giống một cô gái, cái tên mới cũng thích hợp với tôi lắm mà.
- Haha. Được rồi, cô nàng duyên dáng.
- Vậy tôi... có thể gọi bạn là... là anh chàng điển trai, được chứ?
- Sến thật. Nhưng tôi đồng ý.
- “Sến” là cái gì thế?
- À... à thì là như chúng ta vừa rồi đó.
Tôi cười. Anh cũng cười. Và thế, chúng tôi quen nhau trong một chiều thu có nắng. Tôi không biết trông tôi có rạng rỡ và duyên dáng như lúc tôi nhìn thấy tia nắng không, nhưng ánh nhìn của anh thì ấm áp cũng như vậy đó.
2. Sự tồn tại
Anh luôn biết cách làm tôi vui, nhưng ngoài những khi trò chuyện thì anh có vẻ trầm ngâm như thể khoác trên mình tấm áo mang tên tĩnh lặng cố hữu. Tôi còn có thể thấy được gì trong đôi mắt sâu kia. Con người không thể thấy chúng tôi có mắt hay nghe chúng tôi nói chuyện, vì vốn dĩ chúng tôi chỉ là những thứ đồ nhỏ xíu họ tạo ra để bày bán, vì thế mới nói chúng tôi không có giới tính, đó cũng là điều không cần thiết cho một đồ vật. Nhưng chúng tôi cảm nhận thấy nhau sự tồn tại của đối phương và chính mình, muốn coi nó ra sao thì nó chính là như vậy. Tất cả đều là con số 0, nhưng không hẳn đã là ảo tưởng. Là số 0, càng không có nghĩa là không-có-gì, nó có thể là có-tất-cả chứ. Chúng tôi đã quyết định một tên gọi cho nhau, một miền riêng biệt để hòa hợp, một cách sống, cách suy nghĩ và một tâm hồn để cảm nhận những gì ở nơi mình cho đến cả những thứ không phải của mình. Bạn có tin không, ngay từ giây phút ban đầu tôi cũng đâu có thấy màu của nắng ra sao, nhưng mọi chi tiết từ tôi cho tôi cảm nhận được nó, được anh bạn cô đơn trước khi chúng tôi được bày lên giá. Ấy thế, từng tế bào trong thân thể này cũng có thể cảm nhận mọi thứ về cuộc sống xung quanh, nhưng theo cách riêng của mình. Đồ vật dĩ nhiên không giống như con người, nhưng chúng tôi vẫn tồn tại là một điều hiển nhiên, chúng tôi cũng có giá trị, có tác dụng. Mặc dù qua bàn tay của con người tác động, chúng tôi đã thay rất nhiều từ hình dáng đến những cái tên tạm gọi mà họ đặt cho nhưng nguồn gốc và bản chất gỗ của chúng tôi trong hiện tại thì không hề thay khác. Mọi thứ đều có thể có từ số 0. Và “cô nàng” và “anh chàng” cũng xuất phát từ đó. Thậm chí tôi còn là một cô nàng duyên dáng theo như lời anh nhận xét nữa kìa.
- Đang nghĩ gì thế, cô nàng?
- Không cho anh biết.
- Sao thế?
- Anh có bao giờ nói cho tôi biết anh thường nghĩ gì đâu.
- Nhưng tôi biết nàng lại vừa mộng mơ điều gì đó, đúng chứ hả?.... Đừng nhìn tôi ngạc nhiên như thế, nhìn ánh mắt long lanh của nàng là tôi biết, thậm chí còn là mơ đẹp nữa, cái cách cười mím chi tố cáo nàng rõ rành rành.
- Tôi có biết làm gì ngoài việc mộng mơ đâu? Tôi chỉ là một chiếc muỗng đang chờ chủ nhân tới rước về thôi mà.
- Nàng có quyền quyết định chủ nhân cuộc đời mình mà.
- Anh sao thế, tôi nhắc lại cho anh nhớ, chúng ta chỉ là những chiếc muỗng cafe đang được bày bán ở cửa hàng. Chúng ta chẳng thể làm gì ngoài việc chờ người ta tới mà mua về, thậm chí sau đó, chúng ta cũng không thể tự quyết định việc sẽ được nằm trên bàn hay bị quăng quật đâu đó dưới gầm tủ nữa.
- Nào nào... hôm nay nàng hơi đỏng đảnh đấy nhé, tôi cảm nhận rõ là như thế đấy, sẽ không tốt cho một cô nàng duyên dáng nếu cứ bi quan như thế này đâu.
- Tôi...
- Thôi nào. Chúng ta dừng cuộc tranh cãi ở đây được chứ?
- Từ từ đã. Tôi muốn hỏi, “đỏng đảnh” là gì thế? Cái từ mà chàng vừa gọi tôi ấy?
Anh phì cười.
- Là giống như cách nàng biểu hiện khi nãy ấy.
- Tôi vẫn chưa hiểu lắm, nhưng thôi được rồi, tôi thấy rằng nếu nói thêm về nó thì tôi sẽ đỏ mặt đấy. Sao chàng biết nhiều thứ quá vậy?
- Tôi ở đây lâu rồi mà, lắng nghe, quan sát và cảm nhận, đó là những gì giúp cho chúng ta hiểu thêm về nhiều thứ, đừng tưởng một đồ vật đứng im một góc thì không cần biết đến thứ gì, chịu khó lắng nghe và quan sát một chút chúng ta sẽ có cái gọi là “vốn sống”, nó có thể giúp ta thấu hiểu chính mình trong khi mà ta còn tồn tại đó. Chúng ta xuất phát là một phần trên cơ thể của thân gỗ mẹ, và giờ chúng ta lại trở thành chiếc muỗng cafe, một thời gian sau khi chúng ta mục nát sẽ trở thành rác rồi hòa vào đất, rồi sẽ trở thành dinh dưỡng cho những nguồn sống khác bắt đầu một vòng luân hồi mới, ta vẫn luôn có ở trong tất cả. Nàng hãy lắng nghe chính mình mà xem, khi còn là cây thân gỗ ban ngay chúng ta hấp thụ năng lượng mặt trời, hút nước và khí cacbonic đồng thời nhả khí oxy, điều này giúp duy trì sự sống của chúng ta và muôn loài khác nữa, thật tuyệt vời đúng không?
- Ồ... Ví dụ như chúng ta cũng là một phần trong sự sống của chị kính cận thường lau dọn ở đây và ngược lại, phải không?
- Đúng rồi. Chị ấy là sinh viên năm cuối đang làm thêm ở đây, nàng có cảm nhận được đằng sau cặp kính cận đó là gì không?
- Là đôi mắt cận.
- Đừng nhìn mọi thứ với vẻ bề ngoài như thế.
- Nhưng tôi đâu có sai, xem chàng ra vẻ triết lí chưa kìa.
- Là đôi mắt biết nói, ẩn sâu bên trong là một tâm hồn đa cảm.
- Anh đang tưởng tượng đó hả?
- Không. Tôi cảm nhận. Nàng có để ý không, cái giây phút chị ấy xếp chúng ta thành hình chữ V, đôi mắt chị ấy đã rất vui, cả những khi lau dọn cái giá này, chị nâng niu chúng ta nhẹ nhàng, cẩn thận, vì chị ấy làm mọi việc bằng chính tâm của mình đó.
Tôi không nói gì nữa. Không phải tự ái hay giận dỗi như mỗi lần tranh luận, nhưng tôi thấy có gì đó không thoải mái. Sao chàng biết nhiều như thế, chúng tôi rõ ràng chỉ là một đồ vật không hơn không kém. Sao chàng có thể thấu hiểu mọi điều, chúng tôi suy đi tính lại rõ ràng vẫn chỉ là một đồ vật không kém không hơn. Nói chuyện với chàng, tôi thấy một cảm giác nồng ấm, nhưng đôi khi là chấp chới hoang mang... Cái gì gọi là thấu hiểu chính mình, trong khi sứ mệnh tôi có mặt trên đời là phục vụ chủ nhân, và niềm vinh hạnh của mình là được một ai đó cho vào giỏ hàng và mang về nhà...
3. Cô nàng kính cận
Hôm nay tôi thấy cô nàng kính cận có vẻ mệt mỏi, ánh mắt cô sâu thẳm như một suối nguồn rồi từ đó những giọt nước khẽ rơi xuống. Tôi... không biết đó gọi là gì, và tôi cũng bỗng thấy lòng mình có một cảm giác khó tả. Tôi lặng im nhìn cô lau vội giọt nước vừa lăn khỏi khóe mi cho đến khi cô đi qua các kệ hàng khác.
- Nàng nghĩ sao về những giọt nước mắt ấy? - Giọng nói quen thuộc của chàng vang lên.
- Tôi không biết, nhưng cô ấy sao lại rơi nước mắt, nó có nghĩa là gì nhỉ?
- Là khóc. Cô ấy đang khóc. Người ta có thể khóc vì vui, vì cảm động, vì buồn,... nhiều lắm.
- Sao con người ta khó hiểu vậy chàng, cô ấy là trường hợp nào thế?
- Cô ấy đang rất buồn. Nàng biết không, con người ta có thể kiên nhẫn không tính đếm thời gian để biết rằng mình đã chờ đợi ai đó hơn ba năm rồi. Ba năm đủ để cho một hạt giống nảy mầm sinh sôi rồi vươn thẳng đến cao hơn đầu người, ba năm ấy sẽ có biết bao nhiêu sự đổi thay của vạn vật, và cả lòng người cũng vậy. Khi đó cô ấy là sinh viên năm nhất, và anh ta học năm cuối cùng trường đại học. Hai người họ bắt đầu quen nhau từ buổi câu lạc bộ sinh viên tình nguyện tổ chức tuyển thành viên. Anh ta trong ban tổ chức và cô ấy là thành viên đến sớm nhất, vẻ năng động và tươi vui của cô sớm đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng anh từ lời chào làm quen đầu tiên. Sự nhiệt tình và ánh mắt biết nói của anh khiến tim cô bé thoáng lỡ nhịp mà đập rộn ràng.
- A... cái đó gọi là mối tình đầu! Tôi cũng thông minh đấy chứ?
Chàng bật cười:
- Ừ, tôi đã nói nàng đừng coi thường giá trị của bản thân mình mà, đúng chưa?
Tôi biết, nếu tôi là con người, thì có lẽ tôi đang đỏ mặt. Không chịu nổi với cảm giác ấy, tôi giục chàng kể tiếp.
- Cô ấy chính thức nhận lời tỏ tình của anh ta được không lâu thì anh đi du học ở một phương trời rất xa. Buổi tiễn đưa ở sân bay, hai người lặng lẽ nắm tay nhau, không ai nói một lời nào, cứ như thể hai bàn tay đang đan vào nhau ấy đã nói hộ nỗi lòng của mỗi người, và chỉ như thế là đủ. Đến giờ anh phải đi, một tay kéo vali, tay còn lại vẫy chào cô bé và gọi thật to: “3 năm sẽ qua thật nhanh thôi, chờ anh nhé!”. Cô bé gật đầu vẫy chào lại. Có những ánh mắt chứng kiến đôi bạn trẻ từ biệt nhau mà không khỏi ghen tỵ. Chỉ có ánh mắt của cô ngày hôm đó không tươi vui và tinh nghịch như mọi ngày nữa, và cô cũng lau vội giọt nước đang lăn dài trên má như hôm nay vậy.
- Ồ, 3 năm qua rồi, sắp được gặp lại anh ấy lẽ ra cô gái nhỏ của chúng ta phải vui lên chứ?
- Không, nàng ạ. Tôi đã nói rồi mà, 3 năm là quãng thời gian đủ dài để không ai chắc chắn được điều gì sẽ xảy đến. Trong những tháng ngày đầu anh ta vẫn thường xuyên liên lạc nhắc cô giữ gìn sức khỏe, hỏi thăm cô từ việc cách chăm con mèo nhỏ bị ốm như thế nào cho đến việc học tập ở trường, kể rằng mỗi khi nhớ cô anh đều vẽ một hình trái tim nhỏ lên bất cứ thứ gì có thể trong phòng, và giờ thì phòng ngủ anh ta như được rải kín bằng những trái tim. Cô bé ngày nào cũng mong chờ một tin nhắn của anh, cô lại tíu tít và tinh nghịch như ngày trước, kể cho anh từ chuyện con mèo làm biếng đáng yêu ra sao đến nỗi nhớ anh nhiều như thế nào. Rồi cô bận ôn thi, anh vừa học vừa đi làm thêm để trang trải cho cuộc sống xa nhà, những tin nhắn hay cuộc gọi cứ thế thưa thớt dần, và lòng người một cách vô tình đã xuất hiện thêm khoảng cách. Cô vẫn mong ngóng tin của anh từng ngày, chỉ anh là bảo rằng mình rất bận. 3 năm rồi, cô vẫn chờ tin tức của anh, chờ ngày anh quay về, mà cô cứ đinh ninh ngày đó sẽ chẳng còn bao lâu. Rồi một ngày, người bạn thân trong câu lạc bộ tình nguyện của trường gửi cho cô hai tấm ảnh. Một tấm là hình anh nắm tay một người con gái có mái tóc dài và xinh xắn ở nơi có rất nhiều tuyết đang rơi mà cái ôm của anh chính là chiếc khăn quàng cổ ấm áp nhất. Cái nắm tay thật chặt sao giống hệt như ngày cô tiễn anh ở sân bay, nhưng bàn tay đó không phải là cô. Và một tấm chụp gần đây là ảnh anh và cô gái nọ trong lễ đính hôn của hai người...
- Hả? Anh ta đối xử với cô bé của tôi phũ phàng như vậy sao? Anh ta thật là... thật là... ừm, cái này gọi là gì ấy nhỉ?
- Không một ngôn từ nào có thể đo được lòng người đâu nàng ạ. Hôm nay là ngày anh ta kết hôn mà cô dâu chính là người con gái anh ta quen trong khi du học, có lẽ khoảng cách của cả không gian và thời gian đã làm nhòe đi hình ảnh cô gái kính cận của chúng ta trong tim hắn rồi.
- Ừ... Chàng nói đúng, 3 năm đủ để mọi sự chuyển dời.
- Nhưng không phải tất cả mọi thứ đều như vậy, cô gái của chúng ta giờ đã là sinh viên năm cuối, đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn nhiều, thứ duy nhất không thay đổi đó là hướng lòng mình về một phương...
- Sau này tôi và cả chàng nữa, sẽ như thế nào nhỉ, sẽ vào tay ai và được đối xử như thế nào? – Tôi nghẹn ngào - Cũng giống như cô gái của chúng ta ấy, 3 năm đợi chờ để đổi lại một niềm đau khôn tả, sau đó sẽ mất bao lâu để vết thương thôi nhói lòng, và bao lâu đủ để ta có thêm can đảm bước tiếp... Thời gian không ngừng trôi mãi. Thanh xuân như cơn gió mùa thu, ngọt ngào là vậy nhưng đâu có vì ai mà dừng lại đợi chờ?
- Đừng lo lắng, cứ làm tốt sứ mệnh của mình nàng ạ. Giá trị của một lòng tin vững chắc chính là một điểm tựa để ta dựa vào, phải vững tin vào cuộc sống tốt đẹp chứ, bởi mọi thứ rồi cũng sẽ qua thôi. Muốn khóc hãy cứ khóc, và khi vui hãy cười thật tươi, bởi ta sẽ không thể khiến thời gian ngưng đọng để giữ lại mãi một khoảnh khắc nào. Bởi thế, hãy sống trọn vẹn từng phút giây cuộc sống tuyệt vời này ban tặng, ánh nắng ban mai sẽ lau khô đi giọt nước mắt của đêm qua, nên dù buồn hay vui thì nó vẫn là một trải nghiệm đáng trân trọng.
- Tôi hiểu rồi. Hóa ra nỗi buồn cũng có giá trị của nó, chỉ cần ta coi đó là một mảnh ghép chưa ăn khớp với nhau trong bức tranh cuộc đời mà thôi, chỉ cần có lòng tin thì nhất định một ngày ta sẽ nhận ra mảnh ghép còn thiếu không hề khó. Ít nhất thì cô ấy cũng đã từng có một khoảng thời gian thật đẹp, thật trong sáng, dù nó không hề dài.
- Và khi bình minh tới, thì đừng mãi đắm chìm trong bóng tối của đêm qua. Thấy chưa, nàng rất thông minh mà. Tất cả rồi sẽ qua thôi, ai cũng cần trải nghiệm để trưởng thành.
Tôi bỗng chợt nhận ra một điều thật kỳ lạ, và nó làm tôi bắt đầu hoang mang. Tôi nhìn chàng đầy vẻ ngạc nhiên, phải khó nhọc lắm tôi mới có thể cất tiếng:
- Chàng... chàng là ai? Nói thật cho tôi biết đi, chàng là ai thế, sao chàng lại biết tất cả những chuyện của cô gái ấy từ khi chàng còn chưa có mặt ở đây, và biết tất cả những điều mà một chiếc muỗng cafe gỗ không thể biết?
Nhưng đáp lại nỗi hoang mang của tôi là một nụ cười đầy bí ẩn. Rồi âm thanh ở đâu vọng lại mỗi lúc một dồn dập như thúc giục và kéo dài từng hồi. Đầu óc tôi quay cuồng đến chóng mặt. Âm thanh lạ vẫn cứ reo liên hồi. Mọi thứ trong cửa hàng như bị chao đảo thành một vòng xoáy, kể cả tôi và chàng cũng bị cuốn theo. Nhưng giữa cơn hoang mang ấy, tôi nghe giọng chàng đầy bình tĩnh và ấm áp vang lên ngay bên tai:
- Tất cả rồi sẽ qua thôi mà... rồi sẽ qua...
4. Đón ánh ban mai
Reng reng... reng reng...
Linh với tay tắt cái đồng hồ báo thức đang reo lên từng hồi, nhưng cô chưa dậy ngay như mọi lần. Liếc nhìn đồng hồ, 7 giờ sáng, nghĩa là cô đã ngủ được 11 tiếng rồi. Hôm qua Linh đã xin nghỉ việc ở cửa hàng tạp hóa, vậy là sáng nay cô quyết định tự dành cho mình một khoảng thời gian nghỉ ngơi, và không quên mua hai chiếc muỗng cafe nhỏ xíu bằng gỗ rất đáng yêu mà cô ấn tượng ngay từ ngày chúng được chuyển đến. Trời chớm vào thu, hơi lành lạnh. Cô cuộn người trong tấm chăn mỏng, nghĩ về giấc mơ kỳ lạ vừa trải qua.
- Gì thế nhỉ, mình vừa mơ thấy chúng đã nói chuyện trong đêm khi mình ngủ ư?
Rồi cô tự bật cười với cái suy nghĩ ấy, chắc có lẽ do cô quá mệt mỏi và vừa trải qua một giấc ngủ thật dài. Hôm qua, người mà Linh đã chờ đợi suốt ba năm khi anh đi du học – đã đính hôn, và người con gái ấy không phải Linh. Cô đã khóc rất nhiều, cho đến khi chìm vào giấc ngủ sâu để chạy trốn thực tại. Giấc mơ về cuộc trò chuyện giữa hai chiếc muỗng bỗng khiến cô thấy như được an ủi, vỗ về. Linh bước đến bên cửa sổ, nơi cây hoa tú cầu trắng xanh đang đón ánh nắng ban mai, phía bên cạnh là hai chiếc muỗng gỗ được cô cẩn thận để trong cái cốc nhựa nhỏ.
- Bạn nói đúng, tôi không cần trốn chạy, vấp ngã sẽ khiến tôi trưởng thành hơn, một trải nghiệm không tệ đúng không? Tôi vẫn buồn, nhưng tất cả rồi sẽ qua. Để tôi giúp cô nàng của bạn xinh đẹp và tự tin hơn khi đứng bên cạnh bạn nhé.
Linh nháy mắt, lấy trong ngăn kéo bàn học ra cuộn ruy băng màu đỏ tươi, cắt một đoạn rồi thắt lại thành chiếc nơ. Buộc chiếc nơ đỏ ấy vào một muỗng gỗ, Linh mỉm cười:
- Nào, tôi sẽ đặt cô nàng duyên dáng trong chiếc nơ đỏ này bên cạnh anh chàng điển trai, hãy luôn bên nhau trải qua năm tháng nhé, đó là sứ mệnh của các cậu khi tôi mang các cậu về đây.
Gió tràn qua cửa sổ mang theo lời thì thầm của mùa thu làm cây tú cầu lay nhẹ như đang tán thành, chiếc nơ đỏ trông càng lung linh trong ánh nắng ban mai.
Diệu Thanh

Tổng số điểm của bài viết là: 21 trong 5 đánh giá

Xếp hạng: 4.2 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm5
  • Hôm nay1,286
  • Tháng hiện tại30,303
  • Tổng lượt truy cập2,634,825
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây