CHUỒN NGÔ HAM CHƠI

Chủ nhật - 29/08/2021 05:28

Truyện thiếu nhi của Bùi Minh Huế

Ban mai trong lành, ông mặt trời nhô lên tròn như trái gấc chín đỏ rực phía bờ đê. Những giọt sương sớm thi nhau đu đưa trên ngọn cỏ, tiếng cười khúc khích thật vui tai. Gió ban mai thoảng nhẹ mang hương hoa đồng nội thơm mát, không khí thật trong lành. Bên vạt cỏ xanh non của đầm sen, Bé Chuồn Ngô đang miễn cưỡng bay sau mẹ. Chú vừa bay vừa ngúng nguẩy nói:
-Con muốn ngủ thêm nữa cơ, con không muốn dậy sớm như thế này đâu.
-Dậy sớm để thành công mà con-mẹ Chuồn Ngô dịu dàng nói-con dậy sớm, con mới thấy vẻ đẹp của bình minh, tinh hoa của trời đất.
-Còn nhiều buổi sáng nữa mà, có mỗi sáng nay đâu mà mẹ, cho con về nhà ngủ thêm đi- Bé Chuồn phụng phịu.
-Mỗi buổi ban mai mang đến cho chúng ta một điều thú vị khác nhau, mỗi buổi bình minh con lại có một bài học quý, nào đi theo mẹ, mẹ chỉ cho con- mẹ Chuồn Ngô cố gắng thuyết phục đứa con bé nhỏ của mình.
-Lúc nào cũng học, con thích chơi cơ.- Chuồn con ngúng nguẩy.

 
1 zing 1

Nói rồi bé Chuồn Ngô bay vút về phía bầy bướm vàng đang ríu rít bên những khóm hoa Xuyến Chi phía trước. Chú bỏ ngoài tai lời mẹ của chú đang gọi với phía sau, mẹ Chuồn Ngô lắc đầu thở dài buồn lắm.

Bé Chuồn Ngô mải chơi lắm, còn nghịch ngợm nữa. Chú hết trêu đàn bướm bay tản tác, lại đậu vào nhuỵ của hoa Xuyến Chi rồi lấy chân đu thật mạnh làm phấn hoa rơi lả tả. Hoa Xuyến Chi nhăn mặt nói:
-Bé Chuồn ơi! Đừng làm thế, mình nhột quá, như này mất hết phấn hoa của mình rồi. Đừng nghịch thế nữa bé Chuồn ơi!
-Kệ đấy, tớ thích chơi- bé Chuồn mặc kệ lời hoa Xuyến Chi vẫn tiếp tục chơi đùa. Bỗng bé Chuồn nghe tiếng mẹ gọi:
-Con ơi! Mình về đi nào - mẹ Chuồn Ngô bay đến và giục- trời có thể sắp mưa rào đấy, về thôi con.
-Đang nắng đẹp như này lấy đâu mưa mà mẹ nói thế, mẹ nói sai rồi.
Bé Chuồn lại không nghe lời mẹ nói, còn vùng vằng bay nhanh ra chỗ khác chơi. Bé Chuồn đang mải mê đùa nghịch thì nghe thấy đàn bướm í ới gọi nhau:
-Mình về nhà thôi chị em ơi! Trời sắp mưa rồi đấy, gió như bắt đầu thổi to rồi, em không bay cao được.
-Ừ về thôi, nhanh không mưa ướt thì lại bị ốm- đàn bướm tíu tít gọi nhau.
-Đúng rồi, cô Chuồn Ngô đang bay là là thế kia là báo hiệu trời mưa đấy.
-Ơ về sớm làm gì-bé Chuồn Ngô nói với đàn bướm- mới sáng ra làm gì có mưa, vui chơi tiếp đi nào.
-Ôi cái cậu này là họ nhà chuồn mà không biết mưa nắng như thế nào thì làm sao thông báo thời tiết thay đổi cho mọi người được chứ- Bác Châu Chấu bậu trên ngọn Xuyến Chi lên tiếng.
-Kệ bé Chuồn, mình về nhà trú mưa thôi anh em- đàn bướm vội vã bay đi.
Bé Chuồn Ngô nhìn thấy đàn bướm nháo nhác bay đi tránh mưa thì buồn cười lắm. Chú cười chỉ tay theo đàn bướm và ôm bụng cười ngặt nghẽo.
-Con ơi! Về thôi nào, gió đang mạnh lên đấy, sẽ có mưa rào to lắm.

 
tranh ghep con chuon chuon VT3P 0126 23

Mẹ Chuồn Ngô bay sát vào bé Chuồn Ngô và ân cần bảo: “Khi bay, mẹ lấy cánh đo độ gió nên mẹ biết trời sắp mưa. Đó là bài học kinh nghiệm mà họ hàng nhà Chuồn chúng ta rút ra được từ bao đời nay. Con bay theo mẹ và đo độ gió rồi bay thấp xuống dần xuống. Con đừng bay cao, nguy hiểm đấy, bay là là ngọn cỏ thôi nhé.
-Ối dào, đã mưa đâu mà mẹ cứ lo, mẹ nhìn con bay này, có sao đâu. - bé Chuồn Ngô vừa dứt lời đã lao người bay lên cao.

Gió bắt đầu thổi mạnh, lật nghiêng, lật ngửa búi Xuyến Chi. Bầu trời tối sầm lại. Mây đen lớp lớp cuồn cuộn dồn về. Từng tia chớp lạnh ngắt xé toạc cả bầu trời. Tiếng sấm đì đùng trong cơn gào thét của gió giông. Bé Chuồn Ngô bị gió thốc hất mạnh về phía đầm sen. Người cậu bị đập mạnh vào tàu lá sen rồi ngã bổ nhào xuống mặt đầm. Chuồn Ngô thấy mắt tối sầm, mũi cay sặc nước. Bé Chuồn vừa đau, vừa ho, vừa run sợ miệng hốt hoảng kêu:
-Cứu ...tôi ...với, có ai .. cứu..
-Bấu vào cái vòi của tôi chắc nhé- một tiếng nói ồm ồm cất lên-bây giờ thì bé Chuồn bám chắc vào gân lá sen mà trú cho qua cơn mưa giông này đi.

Bé Chuồn nhận ra người cứu sống mình là anh Ốc Vặn. Anh cũng đang bấu chặt vào cành sen sát ngay mặt nước. Gió thổi mạnh. Mưa từng đợt tạt ngang ngửa không ngừng. Cành lá sen chao đảo theo chiều gió làm bé Chuồn mấy lần suýt rơi xuống nước. Dưới đầm nước, mụ Cá Quả đang bơi quanh, mắt nhìn chằm chằm vào bé Chuồn như muốn ăn tươi nuốt sống. Thật là nguy hiểm. Bé Chuồn thấy ân hận khi không nghe lời mẹ dạy. Bé nhớ mẹ và mong có mẹ bên mình lúc này quá. “Chắc bây giờ mẹ cũng đang lo lắng và cuống cuồng đi tìm mình đây”. Bé Chuồn thút thít khóc, tiếng khóc của bé bị át đi trong tiếng rào rào của mưa.

Mưa dần dần ngừng rơi và tạnh hẳn, bầu trời lại cao xanh. Nắng trải vàng rộng mênh mông. Phía chân trời lung linh sắc màu của cầu vồng thật đẹp. Chiếc lá sen nơi trú mưa của bé Chuồn đã đứng im như chiếc ô khổng lồ. Anh Ốc Vặn bò nhẹ nhàng đến gần bé Chuồn rồi nói:
-Bé Chuồn ơi! Em lên mặt lá sen hong cánh đi, cánh khô mới bay về nhà được em à.
-Dạ vâng ạ- Bé Chuồn chậm chạp bò lên mặt lá sen nhưng rồi bé hốt hoảng kêu lên:
-Anh Ốc Vặn ơi! Mắt của em lăn ra kia rồi...- Bé Chuồn vừa nói vừa chỉ về phía những viên tròn trong suốt đậu trên mặt lá sen.
-Ôi, không phải đâu bé Chuồn, mắt của em vẫn trên đầu đấy thôi, chỉ là em bị đau chút xíu vì ngã. Em sẽ mau lành lại thôi em à. Còn kia là những giọt nước mưa còn vương lại trên mặt lá sen. Khi có ánh nắng chiếu vào, chúng lóng lánh không khác gì những viên kim cương em nhỉ? Điều đơn giản này mà bé em chưa biết sao?
-Dạ, em có nghe mẹ nói vậy rồi, mà lại quên mất. - Bé Chuồn trả lời lí nhí rồi khẽ đưa tay lên sờ vào mắt và thấy đúng như anh Ốc Vặn nói. Nó thấy xấu hổ quá.

 
0101464116289 10217

Vừa lúc ấy mẹ Chuồn Ngô cũng tìm lại được con mình. Hai mẹ con gặp lại nhau vui mừng khôn xiết. Bé Chuồn run run bay sà vào lòng mẹ. Mẹ Chuồn Ngô dang cánh đón bé chuồn và dịu dàng nói:
-Giờ thì con hãy dang rộng cánh ra dưới nắng, vẫy cánh cho khô nước rồi chúng ta cùng về nhà nào.
Bé Chuồn Ngô làm theo lời mẹ dạy, chẳng mấy chốc đôi cánh đã khô và có thể bay cao. Trước khi về cùng mẹ, bé Chuồn không quên lễ phép cảm ơn anh Ốc Vặn đã cứu sống mình.
Bé Chuồn bay sát mẹ và nói:
-Mẹ ơi! Từ nay con hứa sẽ dậy sớm và chăm học ạ, mẹ dạy con nhé.
Mẹ Chuồn Ngô mỉm cười hiền từ và khẽ thơm lên trán Bé Chuồn âu yếm.
-Mẹ yêu con. Mẹ tin rằng sau hôm nay, con sẽ chăm chỉ học hành và trở thành một chú Chuồn Ngô tuyệt vời nhất. Nào bây giờ thì theo mẹ đi tìm thức ăn nhé!

Cả hai mẹ con Chuồn Ngô lượn vòng và bay về phía bờ đầm. Bóng hai mẹ con Chuồn Ngô hoà vào đàn bướm đang bay dập dờn bên khóm hoa Xuyến Chi trắng muốt. Bầu trời thật trong xanh. Nắng rực rỡ trải vàng trên cánh đồng ngan ngát hương sen.
B.M.H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm10
  • Hôm nay1,269
  • Tháng hiện tại16,709
  • Tổng lượt truy cập3,770,911
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây