Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Có thể gọi đây là một tản mạn về một ngôi làng Bắc Bộ điển hình. Đi nhiều, trải nghiệm nhiều nên ông viết bằng một giọng văn riêng mà vẫn như nói thay cho thực trạng rất nhiều làng quê Bắc Bộ...

Xem tiếp...

CHUYỆN CỦA BAN TRẮNG - Tác giả: Phương Thảo

Chủ nhật - 31/05/2020 09:48
GIẢI BA CUỘC THI "VIẾT CHO THIẾU NHI" DO QUÁN CHIÊU VĂN TỔ CHỨC.

Mấy hôm nay, Tuấn buồn quá. Cô Linh đang chọn lớp trưởng. Cô cho các bạn ứng cử, mỗi bạn viết một bản thuyết trình gửi cho cô. Các bạn sẽ thuyết trình trước lớp. Trong buổi thuyết trình, cô Linh còn mời đại diện ban phụ huynh, mời cô bán trú đến dự. Tuấn rất hào hứng ứng cử. Nhưng càng đến ngày nộp bản thuyết trình, Tuấn càng lo lắng. Cậu chưa viết được gì, và cũng không biết viết từ đâu. Tuấn thấy mình khó mà “thắng” được mấy bạn cùng ứng cử vì mình không có gì nổi bật. Lan, học không phải giỏi nhất, nhưng đã từng làm lớp trưởng hai năm. Hải chơi thể thao rất giỏi, các bạn trong lớp rất quý, thậm chí cả các bạn lớp khác cũng ngưỡng mộ Hải. Đức học giỏi đều các môn. Còn Tuấn thì sao? Tuấn biết viết gì để thuyết phục cô và các bạn nhỉ?
Mải suy nghĩ, Tuấn đã về đến công viên nhỏ. Cậu ngồi xuống ghế đá, lòng rối bời… Hay nhờ mẹ giúp? Không được, mẹ bận suốt ngày. Tối về, mẹ ngồi bàn máy tính hoặc gọi điện thoại. Hay nhờ bố nhỉ? Bố thường về rất muộn, lúc ấy, bố cũng mệt lắm rồi…Bỗng cậu thấy có gì khẽ chạm vào cánh tay. Ồ, hóa ra một cánh hoa! Cánh hoa trắng như tuyết, mỏng manh, mềm mại. Chắc hoa của cây cạnh ghế đá Tuấn ngồi. Cậu nghe thấy, trong tiếng lá lào xào, có giọng nói nhẹ như gió thoảng:
- Cậu bé ơi, cậu buồn à?
- Ai thế? Ai hỏi mình thế?
Tuấn thì thầm, sợ những người đi tập thể dục quanh sân nhìn cậu lạ lùng…
- Mình tên là Ban Trắng.
- Mình tên là Tuấn. – Tuấn ngước mắt nhìn cái cây - Mình buồn lắm. Mình không có khả năng gì nổi bật. Làm sao mình thuyết phục được cô giáo và các bạn? Nếu không thuyết phục được, mình xấu hổ lắm Ban Trắng ạ. Thế là thất bại phải không?
- Ồ, chắc mình không giúp được cậu rồi. Nhưng, mình có thể kể cậu nghe câu chuyện của mình…
Tuấn lắng tai nghe. Tiếng của Ban Trắng khẽ khàng: “Mình vừa nở những bông hoa đầu tiên đấy! Cánh hoa mình tặng bạn khi nãy chính là đóa hoa nở sớm nhất của mình. Trong khi, cách đây một năm, chưa bao giờ mình nghĩ đến điều này cả! Mình vốn dĩ sinh ra và lớn lên ở miền rừng núi. Mẹ mình là một cây ban trắng rất to, mọc trên sườn núi. Mẹ rất yêu mình, nên khi mẹ tách vỏ cho chúng mình bay đi, mẹ đã tách thật chậm. Còn lại mình trong tấm vỏ khô ấm áp, mẹ khẽ bảo: Ban Trắng, con hãy theo bác Gió đậu xuống đám đất trống kia…Đó là chỗ gần mẹ nhất đấy! Mình sung sướng theo bác Gió đậu xuống khe đá nhỏ chỗ đám đất trống. Mẹ nhẹ nhàng hướng dẫn mình lăn vào trong đất, cựa quậy để tách lớp áo quấn quanh mình, thò chiếc rễ bé xíu ra bám vào đất. Mẹ hứng từng giọt sương đêm trên lá, nhờ bác Gió đem đến cho mình. Mình tắm trong tình yêu thương của mẹ nên nhanh chóng bật mầm.”. Ban Trắng dừng lại, như để nhớ về những ngày tươi đẹp đó. “Khi mình hé mắt ra, thấy ánh sáng chói cả mắt, mình định nhắm tịt mắt lại. Nhưng mẹ gọi mình: Này Ban nhỏ, con hãy nhìn xem, mẹ ở đâu nào? Mình mạnh dạn mở choàng mắt ra, thấy mẹ thật cao lớn. Những cánh tay của mẹ chắc, khỏe vươn ra xung quanh. Những ngón tay dài, mềm mại đu đưa theo gió. Những mắt lá âu yếm nhìn mình. Mình mong lớn thật nhanh để có thể chạm tay vào tay mẹ… Mẹ luôn rì rào hát ru mình. Mình thấy thật may mắn làm sao… Mùa xuân đến, mình nhìn ra xung quanh, thấy cảnh vật thật đẹp đẽ. Những cô, bác đào, mấy hôm trước còn trơ trụi, đã lấm tấm mắt lá đầy cánh tay. Những nụ hoa màu hồng tươi rói lần lượt cười với gió và mưa xuân. Những cô mơ, chị mận cũng góp vào tấm áo của núi rừng sắc hoa trắng tinh khôi như hàng nghìn con bướm nhỏ dập dờn trên mắt lá xanh tươi. Nhưng mẹ mình chưa có bông hoa nào! Mình hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ chưa nở hoa?” Mẹ mình bảo: “Mỗi loài hoa lại nở vào một thời điểm khác nhau. Khi những cô mơ, chị mận bận nuôi quả, họ ban nhà mình mới ra hoa. Họ ban nở hoa vào dịp nắng mới vừa lên, tô điểm cho núi rừng”. Mình háo hức lắm! Mình chỉ mong lớn thật nhanh để nở hoa giống mẹ. Khi mẹ ra hoa, nhìn mẹ như một nàng công chúa kiều diễm, với bộ váy trắng bồng bềnh như mây. Suốt cả tháng trời, mình say sưa ngắm nhìn mẹ…”
Ban Trắng bỗng ngừng lại. Tuấn hỏi:
- Chuyện của bạn hay quá! Bạn kể tiếp đi! Vì sao bạn lại ở đây?
Ban Trắng lại khẽ khàng:
“Bỗng một ngày, rất nhiều người tìm đến nơi ở của mẹ con mình. Họ mang theo rất nhiều thứ. Họ ngắm nghía rồi bàn bạc với nhau… Mình chỉ nghe thấy họ nói: Cây này to quá, không thể mang về được. Những cây này dù nhỏ hơn nhưng cũng sắp ra hoa… Thế là, trong mấy ngày, họ đào mình và những anh em mình ra khỏi đất. Mình cố níu lại nhưng không được. Họ còn chặt những ngón tay, cánh tay mình đi nữa chứ! Đau lắm, bạn à! Mẹ mình cố vươn những cánh tay khỏe, những ngón tay dài ra, nhưng vẫn không chạm được vào mình, không giữ được mình lại… Mình biết, mẹ cũng đau lòng lắm. Mẹ nhắm nghiền những mắt lá lại… Nhiều mắt lá rơi xuống đất. Mẹ dặn mình, phải cố gắng giữ sức khỏe... Thế rồi, họ đưa mình xuống đây. Họ đặt mình xuống chỗ này.”. Một làn gió thoảng qua, những chiếc lá lào xào như những tiếng reo vui. “Bác Gió đấy! Bác đã giúp mình rất nhiều! Mình kể tiếp cho bạn nghe nhé! Khi mình được đặt ở đây, mình buồn lắm. Mình đã kiệt sức vì mình và rất nhiều anh chị em, họ hàng của mình bị xếp chồng lên nhau, nằm trong một cái gì đó, lao đi vun vút, xóc nảy người rồi dần dần êm hơn. Mình khát khô cả người. Mình cựa quậy bộ rễ, thấy đau đớn quá. Nhưng thật may, người ta tưới cho mình một ít nước. Mình hé mắt nhìn ra xung quanh. Chao ơi, sao mà đáng sợ! Những con gì lao đi như bắn, sau này bác Gió nói với mình là ô tô. Những thứ cao to, đồ sộ hơn cả mẹ mình, dù không phải cây. Mình nhớ núi rừng của mình quá! Quanh mình, cũng có nhiều bạn cây, nhưng một số cũng chỉ vừa đến đây như mình. Những bạn còn lại thật mệt mỏi, bơ phờ! Mình muốn trở về bên mẹ. Mình muốn đón những cơn gió mát lành trên núi! Mình muốn được nghe tiếng chim hót líu lo mỗi buổi sáng…”. Tuấn nghe chuyện của Ban Trắng, thấy thú vị quá! Tuấn chưa bao giờ được ở lâu trên núi, chưa bao giờ được thấy những gì Ban Trắng kể. “Rồi sau đó thế nào, Ban Trắng?” “Suốt mấy tuần, mình cứ vật vã thế. Bác Gió đến nói chuyện với mình: “Cháu phải vui lên, nếu không, mẹ cháu sẽ buồn lắm đấy! Mẹ cháu nhờ bác mang mưa đến cho cháu đấy!” Mình nức nở: “nhưng cháu có bổn phận làm đẹp cho núi rừng. Ở đây, cháu không đẹp bằng các anh chị khác”! “Mẹ cháu có nhờ ta nói với cháu rằng: dù ở đâu, cứ sống tốt, cứ xanh hết mình, cứ cười thật tươi, làm đẹp cho khung cảnh là trở thành một cây có ích.” Mình đã hiểu điều mẹ muốn nói. Mình mạnh dạn cắm rễ sâu hơn vào lòng đất. Mình đã xanh trở lại. Và mùa này, mình đã cười những bông đầu tiên đấy!” “Cảm ơn Ban Trắng! Bạn đã làm công viên đẹp lên nhiều! Câu chuyện của bạn thật hay và ý nghĩa… Bây giờ, mình biết phải làm gì rồi! Tạm biệt Ban Trắng nhé! Chiều mai mình lại ghé chơi!”. Tuấn đứng dậy, khoác ba lô lên vai, bước đi hồ hởi… Có thể, Tuấn không giỏi như các bạn, nhưng Tuấn vẫn thường được cô khen là “biết quan tâm giúp đỡ bạn bè và cô giáo”; các bạn cũng yêu quý cậu. Tối nay, cậu sẽ viết bài thuyết trình. Kể cả không được làm lớp trưởng, thì cậu vẫn vui vì cậu luôn làm tốt công việc được giao.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây