CHUYỆN NHÀ GÁI (Phương Hà)

Thứ năm - 22/08/2019 04:57
(Truyện ngắn)

Mấy bữa nay xóm nhà Gái rền rĩ trống kèn, loa kêu váng óc. Là bà thông gia gần nhà mất, mẹ chồng của chị chồng Gái chứ ai.
Gái đi qua đi lại, lăng xăng chán rồi ngồi ệp gần cỗ quan tài, khi khoan khi nhặt... khi lặng lẽ rơi lệ lúc nức nở nghẹn ngào. Ai đi qua cũng thắc mắc... con cháu chả khóc mấy mà hàng xóm thì thương tâm... sao lại thảm thiết, xót xa thế chứ lị... quý hoá thật thôi. Họ biết đâu Gái mượn cảnh chung khóc cái tình riêng... chồng Gái cặp bồ, đòi bỏ cô đi với đàn bà khác. Muốn giấu không xong... tam phen tứ trận, gia đình chồng bắt cô đi oánh ghen. Gái khuyên chồng chả được nên chán, kệ xác chứ ko làm ba trò hề đó... mất mặt bỏ xừ ra.
Rồi cầu cúng khấn vái khắp các nơi đền to phủ nhớn, chùa chiền đình miếu chốn thâm sơn cùng địa, nơi nào mẹ chồng cũng dắt díu cô đi.
Cô quỳ đau gối thì ngồi ngẫn ra đấy, phía trước mẹ chồng vẫn miệt mài dập đầu khấn khứa thảm thiết...
- ... Con xin Ngài nắm tóc mai, Ngài lôi tóc gáy con đàn bà ác đức cho nó rời ra....
- ... Con xin Ngài khai tâm khai sáng, xá u xá mê xá lầm xá lú, chỉ đường dẫn lối cho con giai con nó về...
- ... Ngài tráng chẩy đẩy đưa che mưa hắt gió cho con dâu con nó khoẻ mạnh tốt tươi mặt hoa da phấn, biết đường mà lội biết lối mà đi...
Gái nghe vừa thương vừa tủi vừa nhục...
Hận bản thân chả ra gì làm khổ bà từng đấy tuổi rồi còn lo buồn vì con cái.
- Chúng nó mê nhau thì đi chứ bùa ngải gì mà cầu cúng hóa giải... thôi con không đi nữa đâu, con không thiết nữa...
Cô nguây nguẩy lụng bụng khi nay bà lại sang chèo kéo đi Hưng Yên... nghe nói có cậu thầy cao tay ấn, trừ tà giải tai kiếp linh lắm.
- Ừ thôi, mày nghe mẹ nốt lần này xong rồi tùy con xử lý...
Lần nào cũng câu đó chứ bà biết Gái chưa bao giờ cãi nhời bà cả... nó là đứa biết điều.

 
phuong ha

Đến đầu ngõ nhà thầy đã nghe chiêng trống ỏm tỏi, đàn sáo tưng bừng... Cậu nay bắc ghế hầu Thánh... nhẽ may đây.
Người đông tấp nập, đứng ngồi la liệt hóng cả vào cung giữa. Tiếng xì xào khe khẽ... Giá Đại Thánh về... Đại Thánh nào mà nhạc rộn rã "Đường hạnh phúc ta đi" thế nhể... Len vào ngó thấy một con gì to, phục trang xanh đỏ lòe loẹt, vài chòm lông lá te tua đang khua khoắng cái cán chổi tre... Ồ, thì ra là Tề Thiên Đại Thánh giá lâm...
Gái còn chưa hết hoảng hồn thì nhát sau nhạc hầu đổi phắt sang "... Mùa hoa Lekima nở, ở quê ta miền đất đỏ..." đồng thời tiếng xì xào lại lan ra... Giá Cô về...
Gái hỏi mẹ chồng vốn là Bà Đồng cựu, am tường lễ bái xưa nay... Hầu giá Cô mấy mà văn này mẹ nhỉ... Khổ bà điếc nghe không rõ nên mặt rất băn khoăn... Ờ nghe lạ thế chứ, mẹ biết đâu...
Gái leo ghế dòm vào... bởi sao... Cậu bận đồ bà ba khăn rằn... Là Cô Võ Thị Sáu lai giáng cửa điện...
Chết chửa...
Mấy mẹ con nhà Gái dâng lễ cửa Thánh xong được sắp mâm ăn cơm, nghỉ ngơi một lát thì Cậu cho gọi vào điện.
Một thanh niên trạc tuổi Gái, mặt chữ điền rậm râu sâu mắt, ánh nhìn xa xăm mệt mỏi, mồm nhai trầu tay cầm điếu thuốc cháy dở an tọa trên cái sập thấp kê trước Công đồng.
Cậu nói... bà vào đây... cơ mà mắt thì nheo lại nhìn Gái không rời.
Mấy mẹ con khẽ khàng ngồi xuống chiếu... Có việc gì hỏi cậu vậy...
Thưa cậu... như thế như thế... mẹ chồng thẽ thọt...
Cậu vừa nghe vừa gật gù... mắt đảo điên, mồm lẩm nhẩm giơ tay bấm loạn xạ... đoạn bảo Gái:
- Nhà chị dâng cau trầu rồi thì vái đi... xong bẻ một quả với một lá trầu mang Cậu soi cho...
- Vâng Cậu!...
Cậu bổ cau... vần vò săm soi đầu cau giở xuống cuống cau giở lên... đằn ngược úp xuôi lá trầu xanh mướt... xong ngẩng lên nhìn Gái chăm chú.
Khi cô bắt đầu nóng mặt, vừa bực vừa thẹn thì Cậu bỏ thõng:
- Cô này cũng đời chơi đây...
Ơ... Gái giật hết cả nảy... mẹ với chị chồng ngơ ngác...
Gái tua lại trong đầu... mình chưa học xong đã quen chồng, học xong một năm sau cưới luôn... đã kịp nứt mắt khi nào đâu mà đời chơi... Ớ ờ... hiểu rồi ạ...
Cậu phán tiếp:
- Chồng cô làm nghề pháp y nhể?
Gái lộn tiết:
- Pháp y là nghề gì hả Cậu?
- Là nghề liên quan đến pháp luật.
- Đâu ra... nhà con lái xe tải ạ!
- Thì lái xe trên đường chả liên quan pháp luật đấy thây.
Hơ hơ... liên quan nhờ...
Vầng, thôi Cậu đã nói vậy con tin, thôi Cậu ra cho con hỏi nhỏ tị... quan trọng lắm...
Thì ra.
- Cậu vừa phải thôi nhé... có mẹ chồng chị chồng ở đây... Cậu nói con đời chơi thế bất lợi cho gia chủ còn gì âm phúc... Đây con gửi lễ Cậu xong ra kia Cậu lựa lời mà bói nhé... chết dở.
Cậu đút tiền vào túi, ngồi lại nơi sập, cầm cau trầu lên à uôm như Thánh... phán ngược, tốc bay tất tật những nhời vàng ngọc vừa thốt nãy giờ... Lạy Cậu.
Nào là cô này tốt cô này sang, nào là cô đứng đắn đàng hoàng... Giờ thằng chồng đã đổ đốn ra thế chi bằng bỏ quách đi... cho số điện thoại nao Cậu sang Hà Nội Cậu gọi.
Khồng khồng... Cậu soi lại cho... giờ chồng con như thế phải làm sao để lôi ảnh về chứ con ko muốn bỏ chồng... Vậy mới phải lặn lội sang thỉnh Cậu chứ ạ! Ừhmm Ừhmm...
- Ờ, ờ... vậy để Cậu làm cái lễ nhể... Để xem từng ấy từng nọ... các cung các sở hết bao nhiêu đây...
Gái tím ruột, cay đắng dâng tràn. Biết là thằng ranh bố láo, lừa đảo rõ ràng cơ mà trước mặt hai quả Thái Sơn ko cúi luồn không ổn.
Xong lại nghĩ đến lão chồng mất nết... người đi của cũng tứ tán bay theo. Đấy, nhà dột từ nóc, chịu lừa chịu ép đủ đường, oan khuất thấu trời, lệ dâng nhoà nhạt...
Không được khóc. Không được rơi lệ yếu hèn. Cuộc đời này khó khăn vất vả, trả giá mồ hôi nước mắt và cả máu nữa mới có hôm nay. Không thể vì tốn chút tiền mà để mẹ với chị chồng nghĩ cô không cố gắng níu giữ gia đình.
Thôi thì chấp nhận, những thứ có thể đổi được bằng tiền vẫn là rẻ chán. Cô theo.
Gửi tiền làm lễ xong... chả biết lễ gì... cả nhà Gái ra về.
Cậu lũn cũn chạy theo tiễn tận cổng.
Nhân lúc mọi người lên xe Cậu kéo Gái bỏ nhỏ... Số điện thoại cho Cậu đâu?
Gái rít qua kẽ răng: Thằng khốn, mày thò mặt qua khỏi cầu Chương Dương bà xé nhỏ, biết chưa?
Xong cô nhớn tiếng tươi cười... gớm phúc đức gặp được Cậu cứu nhân độ thế... chào Cậu ạ!
Cậu chôn chân... mặt rõ ngẫn.

 
Phương Hà

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm3
  • Hôm nay1,011
  • Tháng hiện tại24,269
  • Tổng lượt truy cập2,628,791
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây