CHUYỆN TÌNH BÊN SÔNG - Phạm Công Thắng

Thứ hai - 13/07/2020 09:25

CHUYỆN TÌNH BÊN SÔNG
Truyện ngắn Phạm Công Thắng

107444826 2764734620449853 1458309666039214075 o. Nào là cỏ cây xanh tươi bốn mùa hoa trái; là thiên đường dành cho những cặp tình nhân thích phiêu lưu mạo hiểm; là bãi tắm tiên lãng mạn cho thế giới đàn ông vào mùa hạ... Những đồn đoán ấy, càng thôi thúc tính hiếu kỳ khiến Mai Lan muốn một lần sang sông khám phá.

Khoác ba lô trên vai, ngồi lên chiến xe honda 70 cũ kỹ, nổ máy phóng đi, chẳng mấy chốc vòng bánh xe tung bụi cát đã chạm đến khu vực bãi giữa. Con đường gập ghềnh trộn nhào đá sỏi, sau cơn mưa làm cho chiếc xe chao đảo như muốn đổ. Kiên nhẫn lắm, Mai Lan mới vượt qua được đoạn bờ ruộng khó đi, ngoằn ngoèo uốn lượn. Giảm ga, về số, nàng dừng xe khoan thai thở đều nhẹ nhõm, vui vì thấy con đường cát trắng dẫn ra bờ sông đang gần trước mặt.

Nghỉ ngơi vài phút, nàng hân hoan nổ máy, tiếp tục cuộc hành trình. Đi được già nửa cây số, một khung cảnh như mơ hiện ra trước mắt khiến nàng reo lên thích thú. Một bãi cỏ non xanh tơ bạt ngàn những khóm hoa dại nhỏ li ti đủ mầu sắc. Đàn bướm ma bay chập chờn bên đám chuồn chuồn lượn lờ ẻo lả. Phía bên kia con đường, những ruộng ngô thân cây khẳng khiu trổ bắp non, lao xao trò chuyện trong gió. Đến một khúc cua, có nhiều lối rẽ, Mai Lan lúng túng chưa biết đi hướng nào thì may thay, một ông già râu tóc bạc phơ đèo sau xe mấy buồng chuối xanh bỗng đâu xuất hiện. Mai Lan mừng rỡ dừng xe chào cụ rồi hỏi:
- Cụ ơi cho con hỏi đường xuống bến sông đi lối nào ạ?
- Cháu cứ đi thẳng, khoảng 500 mét, rẽ phải đi tiếp gần một cây số nữa là tới.

Mai Lan cám ơn cụ rồi lên xe thẳng tiến. Đúng là có đi mới biết gian nan, đoạn đường này nhỏ lại quanh co, uốn lượn, tay lái non sẽ ngã như chơi. Càng đi sâu, gió từ sông Hồng thổi vào mát rượi. Hai bên đường những vườn chuối ngự, chuối tiêu lá vàng uôm buồng nặng trĩu quả. Thỉnh thoảng, trên bầu trời, đàn chim sẻ bay liệng sà xuống thảm lúa vàng óng trông đến đẹp mắt. Dưới bãi đất hoang, lũ chuột đồng vô tư đùa giỡn kêu chí chóe, thấy bóng người, chúng bỏ chạy thục mạng.

Bỗng phía trước, có tiếng đàn ai gẩy ngân vang mỗi lúc một gần. Nàng cho xe đi chậm lại thì thấy bên chiếc chòi canh giữa đồng chuối bạt ngàn, một chàng trai ngồi chơi đàn guitar rất say sưa. Lan dừng xe khoan thai bước lại gần cất tiếng hỏi:
- Em chào anh, anh cho em hỏi thăm chút ạ?
Chàng trai vẫn cúi đầu chơi đàn mê say như không hề hay biết.
- Anh gì ơi, cho em hỏi?
Lúc này chàng trai mới ngẩng đầu lên ngạc nhiên nhìn cô gái.
- Ôi!, xin lỗi tôi mải mê chơi đàn quá nên không nghe thấy gì!
- Cô đi đâu mà sang sông có một mình vậy?
- Em là sinh viên thích đi khám phá bãi giữa sông Hồng thôi anh ạ.
- Vậy cô ngồi xuống nghỉ ngơi đi đã.
Mai Lan ngồi thụp xuống chiếc ghế nhựa để bên cạnh, đưa mắt nhìn quan sát. Một chàng trai hiền lành dễ thương, mắt to đeo kính cận, vầng trán cao thông minh. Tóm lại trông chàng rất ưa nhìn.
- Cô uống nước đi, cam vườn nhà tôi vừa hái ngọt lắm đấy.
- Vâng em cám ơn! Anh chơi đàn hay quá. Lúc nãy, nếu không nghe tiếng đàn của anh thì em đã đi thẳng ra bờ sông rồi.
- Cô ra sông ngắm đàn ông tắm nude hay sao?
- Ôi!, em đâu biết, ngoài đó có bãi tắm tiên hả anh?
- Vào mùa hè, thanh niên quanh vùng thường ra đây tắm truồng. Đàn bà con gái nếu lạc lối qua đó sẽ phiền toái đấy!
Nàng cười, che đi sự thẹn thùng.
- Anh ở đây có một mình thôi sao?
- Ừ!, tôi độc thân, thi thoảng mới về bên phố.
- Anh có thể chơi bản “ Đôi bờ” cho em nghe được không?
Chàng không nói gì mà đưa đẩy phím đàn, vào nhịp chơi rất say sưa. Bản nhạc này, dù đã nghe đâu đó nhiều lần nhưng hôm nay được thưởng thức tài nghệ chơi đàn của chàng, khiến nàng cảm thấy lâng lâng.
- Ôi!, anh chơi thật tuyệt. Đúng là âm nhạc giúp tâm hồn con người ta thêm thư thái. Chắc anh phải học qua trường lớp đào tạo cơ bản nên mới chơi hay đến như vậy. Em có quen mấy bạn đang học năm thứ hai tại nhạc viện Hà Nôi nhưng xem chừng chơi đàn còn kém xa anh lắm.
- Anh chơi a ma tơ thôi em ạ. - Chàng trai nhìn cô gái lạ vẻ khiêm tốn.
- Thôi giờ cũng muộn rồi, em phải về đây. Để hôm khác em rủ mấy đứa bạn sang thăm bãi giữa rồi ghé qua nghe anh chơi đàn có được không ạ?
- Rất vui được đón tiếp các bạn. Chàng nói thể hiện sự vui mừng.
- Vậy em về đây!
Phúc gật đầu rồi tiễn Mai Lan ra tận con đường mòn trước mặt, trao nàng mảnh giấy ghi số phone, hẹn có dịp mời nàng sang chơi.

Rồi những ngày sau đó, Mai Lan, chểnh mảng việc học hành thường xuyên trốn mẹ sang sông thăm chàng. Vì vậy, năm học đó Mai Lan phải nợ điểm thi lại hai môn học.
Tối hôm đó, ăn cơm xong, Lan thấy mệt, xin phép bố mẹ lên gác nghỉ sớm. Nhìn con gái dạo này có vẻ mệt mỏi, xanh xao, không đành lòng bà theo con lên lầu lo lắng hỏi:
- Lan!, mẹ thấy con dạo này có biểu hiện khác lạ. Mọi lần, cơm nước xong con còn ngồi lại trò chuyện cùng bố mẹ nhưng giờ ăn xong con lại tót lên lầu. Vậy có chuyện gì nói cho mẹ nghe xem nào?
- Không có chuyện gì đâu mẹ ơi, Dạo này học hành nhiều căng thẳng đầu óc nên con muốn nghỉ ngơi thôi.
- Tổ cha cô, tôi đẻ ra cô mà không hiểu tính cô hay sao. Thôi đừng giấu mẹ nữa. Nhà có ba chị em, chị cả đã lấy chồng, còn thằng út đi học về cũng lẳng lặng vào phòng đóng kín cửa. Còn cô bây giờ cũng định như vậy sao?
Biết không thể giấu mãi mẹ chuyện này, Lan đành thú nhận:
- Mẹ à!, con đang yêu anh Phúc, bên bãi giữa sông Hồng, nên thỉnh thoảng trốn mẹ sang bên đó.

Nghe con gái kể, bà mới tá hỏa, hóa ra những ngày qua con gái bỏ học sang sông với gã trai đó là vậy.
- Con làm mẹ hết chịu nổi, đang tuổi ăn học mà dính vào yêu đương thật chẳng ra sao cả. Từ nay, mẹ cấm con không được sang đó mà phải tập trung việc học hành. Nếu bố con biết chuyện, ông ấy sẽ không tha cho con đâu. Vậy liệu mà tu tỉnh lại, đừng để mẹ phải thất vọng.
Sau khi nghe Mai Lan nói, đêm về bà trằn trọc không ngủ được, lo lắng không hiểu nó đang yêu thằng nào, quê hương bản quán ở đâu. Đúng là “con dại cái mang”, nhỡ nó yêu phải kẻ sở khanh thì khốn. Bà nghĩ mình phải đích thân đi tìm hiểu cho ra ngọn ngành mới được. Nói là làm, bà phonne cho cậu con rể, hẹn sáng sáng mai qua đưa mẹ sang sông xem rõ thực hư ra sao.

Sáng hôm sau, theo lời con gái tả, bà cùng cậu con rể vượt đường đất gập ghềnh sang sông gặp Phúc. Thật buồn là hôm đó cậu ta lại vắng nhà nên hai mẹ con định dắt xe quay về. Vừa ra khỏi khu vườn chuối, thật may, hai mẹ con lại gặp được ông chủ vườn kề bên nhà Phúc, ông cho hay:
- Mảnh đất mười sào Bắc Bộ, tôi bán cho nhà cậu Phúc, giá 300 triệu đồng. Mấy năm trước, gia đình cậu ấy thuê người trồng chuối và cây lưu niên nay đã bắt đầu cho thu hoạch. Thi thoảng, thấy cậu ấy rủ các bạn bên phố sang nấu nướng ăn uống, đàn hát cho đến tận sáng. Có hôm, cậu ấy sang nhà tôi chơi, bác cháu ngồi nhâm nhi bát nước chè xanh, ăn củ sắn luộc rồi nói chuyện tào lao. Thấy cậu ấy sởi lởi vui tính nên tôi rất quý. Nhưng mấy ngày nay không hiểu lý do gì mà không thấy cậu ấy sang vườn.
Chia tay ông chủ vườn chuối, phần nào bà và cậu con rể cũng hiểu thêm về gã trai trẻ đang có quan hệ với con gái mình.

Sáng nay, Mai Lan đến lớp học sớm, được nửa giờ lòng dạ thấy bồn chồn muốn sang sông gặp Phúc. Lan ra hiệu cho cái Hằng, cô bạn thân trốn cửa sau ra khỏi lớp. Sau bốn mươi phút lòng vòng trên con đường quen thuộc, cả hai đã đến gần khu vườn nhà Phúc. Dựng xe cạnh một gốc cây ven đường, hai người rảo bước đi vể phía căn chòi lá quen thuộc. Lạ kỳ, hôm nay không thấy Phúc ngồi chơi đàn mà thay vào đó là một ông già, dáng vẻ quắc thước, tóc bạc trắng. Kéo tay Hằng ra một góc Lan khẽ nói:
- Mày ơi!, không thấy anh ấy ở đó. Mà có phải ông già kia là bố Phúc không nhỉ?
- Sao tao biết được. Mày hỏi dở hơi quá!
Lan rút điện thoại gọi cho Phúc. Từ đầu dây bên kia, giọng một người đàn bà nhỏ nhẹ:
- Ai ở đầu giây đó ạ?
Lạn giật mình đánh thót, bỏ máy rồi quay sang hỏi Hằng:
- Chết sao lại có giọng phụ nữ nghe máy mày ơi?
- Tao chịu!
- Thôi giờ tao và mày ra sông chụp ảnh, biết đâu anh ấy đang ở ngoài đó cũng nên.

Sau mười phút, hai người đã có mặt ở bến sông. Hằng thích thú giờ máy ảnh chụp lia lịa những con thuyền nhẹ trôi trên sông, xa xa là những bãi ngô non bạt ngàn một mầu xanh biếc. Bỗng Lan giật mình sững người khi nhìn thấy một đám đàn ông nửa kín nửa hở vô tư nằm phơi mình trên bãi cát. Thấy hai người con gái xinh đẹp bỗng đâu xuất hiện, một gã đàn ông người gầy đét lên tiếng:
- Ê!, hai em xuống tắm với bọn anh đi?
Thấy hai cô gái im lặng, gã đàn ông cười tít mắt, không nói gi rồi bước ra bờ sông nhảy ùm xuống nước như không có chuyện gì xảy ra.

Bỗng dưới sông có tiếng người kêu thất thanh. Linh tính như mách bảo Lan chuyện chẳng lành, Bỏ mặc Hằng đứng như trời trồng trên bờ, Lan chạy một mạch xuống bãi cát. Đưa tay rẽ đám người đang nhốn nháo sang một bên, nàng thấy Phúc nằm sõng soài dưới đất, mặt tái mét, bên cạnh là hai người đàn ông đang làm động tác hô hấp nhân tạo. Lan lao vào khóc thét:
- Anh ơi!, sao lại thế này?
- Cô là người nhà cậu này à? Lúc nãy, chúng tôi đang tắm nhìn thấy cậu ấy đang bơi, rồi tự nhiên chìm nghỉm, nên cùng nhau đưa cậu ấy vào bờ!
- Vâng xin cám ơn hai anh!
Nói rồi, nàng cúi xuống đưa môi liên tục đẩy hơi thật mạnh vào miệng Phúc nhưng chàng vẫn nằm bất động. Không nản chí, nàng lại tiếp tục đưa miệng đẩy khí thật mạnh, kết hơp ép tim cho đến khi nước từ miệng Phúc cứ thế tuôn trào rồi chàng mở to mắt ngơ ngác nhìn, trước sự mừng rỡ của Lan và mọi người.
- Chắc em phải nhờ hai bác, đưa anh ấy về nhà giúp em. - Lan nói vẻ cầu cứu.
Lúc này,Hằng mới chạy đến xách đôi dép của Phúc theo Lan và hai người đàn ông thay nhau cõng Phúc về chòi. trước sự vui mừng khôn xiết của bố mẹ Phúc và mấy người hàng xóm. Bà Ngoan, mẹ Phúc không giấu được xúc động cho biết:
- Sáng nay, Phúc kêu nóng nói mẹ ra sông tắm, nhưng quá trưa vẫn không thấy về, nên bố nó định chạy ra sông tìm kiếm thì may sao, mấy anh chị đã cứu sống nó mang về đây, gia đình tôi vô cùng biết ơn!
Hôm đó, bố mẹ Phúc làm hẳn một con gà mái tơ đãi khách quý mừng con trai thoát nạn. Vui mừng hơn là ông bà biết Mai Lan là người yêu của Phúc nên hy vọng một ngày không xa, hai đứa sẽ nên duyên vợ chồng.

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, thấm thoát đôi trai gái đã bên nhau qua hai mùa con nước. Mùa hè năm ấy, Mai Lan thi đỗ Đại học Mỹ thuật - Công nghiệp với số điểm cao. Còn Phúc cũng học xong văn bằng hai Nhạc viện Hà Nội. Kỳ nghỉ hè năm ấy, hai người càng có thời gian ở bên nhau nhiều hơn. Mặc dù bị cha mẹ hết sức ngăn cấm nhưng hằng tuần, nàng vẫn trốn mẹ sang sông gặp chàng. Người ta nói tình yêu càng bị cấm đoán càng tạo thêm sức hút mãnh liệt. Vào một buổi trưa hè, gió từ sông Hồng thổi vào mát rượi, lay động những cành cam đường đang vào mùa chính vụ, Mai Lan ngả đầu vào lòng người yêu, ngủ ngon lành. Văn Phúc say sưa ngắm nhìn “ cô nàng đỏng đảnh” say giấc nồng mà lòng trao dâng hạnh phúc. Bỗng ngoài trời mây đen ở đâu ùn ùn kéo về, khiến bầu trời trở nên tối mịt. Một tiếng sấm nổ vang rền, rồi tiếp đến một tiếng sét nổ inh tai, làm Mai Lan hốt hoảng tỉnh giấc.
- Ôi!, em sợ quá, sao trời mưa mà anh không gọi em dây? – Nàng nói to muốn át đi tiếng gió to gầm rít.
- Anh muốn để cho em ngủ thêm một lúc nhưng ai ngờ mưa gió lớn quá, lại thêm tiếng sét làm em tỉnh giấc.
- Ôi!, mưa to thế này làm sao em về được đây. – Nói rồi nàng quay đầu nhìn ra bên ngoài thở dài đánh thượt.

Mưa vẫn trút nước xối xả xuống mặt đất, gió giật mạnh từng cơn xô đổ những cây chuối buồng trĩu qủa sau vườn. Ngôi chòi lá dựng tạm bợ tre nứa, mái lợp tôn, xunh quanh che chắn bằng những tấm phên, không ngăn nổi sức quật của gió. Một tay Phúc ôm chặt Lan, một tay cầm chiếc ô che những giọt nước mưa từ trên mái nhà dột xuống. Mưa kéo dài dễ đến hai tiếng rồi sau đó tạnh hẳn. Lan lơ đãng nhìn ra ngoài, bầu trời buông mầu tím nhạt le lói thứ ánh sáng yếu ớt cuối cùng chiếu xuống mặt đất.
- Anh ơi giờ em phải về kẻo mẹ mắng chết!
- Không!, nước ngập thế kia đi sao được? Thôi em điện về xin phép mẹ, mai nước rút anh đưa về!
- Đành vậy thôi nhưng mai về bố mẹ sẽ không tha cho em đâu anh ạ!

Đúng như những gì Mai Lan nói, trưa hôm sau, khi nàng trở về, mẹ giận dữ nhốt nàng vào phòng khóa trái cửa, tịch thu điện thoại, cách ly nàng hẳn với thế giới bên ngoài. Hằng ngày, người giúp việc mang đồ ăn, thức uống cho nàng rồi lại khóa chặt cửa. Cho dù gào khóc van xin, mẹ nàng vẫn không lay chuyển. Bất lực, một tuần liền Mai Lan nằm liệt giường không ăn uống gì, tuy thương xót con nhưng bà quyết không mềm lòng.

Lại nói chuyện Phúc, từ hôm Lan trở về, anh hầu như mất liên lạc với nàng. Gọi điện, nhắn tin nàng cũng không hồi đáp. Sáng sớm hôm sau, Phúc quyết định đến nhà nàng xem sự tình ra sao. Dừng xe máy, Phúc đến bên cổng bấm chuông hồi lâu, nhưng trong nhà vẫn không có động tĩnh. Dù vậy, Phúc quyết không nản chí. Phải đến nửa tiếng sau mới thấy mẹ Mai Lan từ trong nhà bước ra hỏi:
- Cậu tìm ai?
- Thưa bác cháu là Phúc, bạn của Lan, cháu muốn gặp Lan chút ạ!
- Hóa ra cậu là Phúc? Vậy xin cậu về ngay cho, con gái thôi không thể giao du với cậu được!
- Nhưng thưa bác, Lan có chuyện gì, bác cho cháu biết được không?
- Không được, cậu về đi và đừng bao giờ đến gặp con gái tôi nữa!
- Bác ơi, cháu xin bác! Nói rồi Phúc bất ngờ quỳ sụp xuống trước cổng.
- Thôi tôi xin cậu, cậu đừng làm như vậy nhỡ có ai đi qua tưởng tôi làm chuyện gì để cậu đến ăn vạ!
Nói rồi bà đóng sập cửa, quay ngoắt vào nhà, khiến Phúc sững sờ, đau đớn.

Rồi sau đó, bố Mai Lan biết chuyện con gái yêu Phúc, ông giận dữ bàn với vợ, chuyển con gái vào Sài Gòn làm việc để cách li hắn với cậu ta. Dù rằng trước đó, nàng đã phản đối quyết liệt, nhưng cuối cùng ý cha mẹ đã quyết, nàng không cưỡng lại được. Tối hôm đó, được cậu em trai cho mượn điện thoại, nàng vội gọi báo tin cho Phúc biết chuyện, mình sắp phải đi xa. Nghe tin người yêu đột ngột ra đi, Phúc đau buồn và bất lực nhưng vẫn cố an ủi nàng:
- Thôi đành vậy trước mắt em cứ vào đó, anh sẽ chờ cho đến khi em trở về!
Nghe Phúc nói, Lan thấy ấm lòng nhưng vẫn òa lên khóc nức nở.
- Anh cố gắng chờ, trước mắt em đi một thời gian cho bố mẹ nguôi ngoai rồi lại về lúc đó dù bố mẹ có cản ngăn chúng mình vẫn làm đám cưới. – Nàng nói nước mắt chảy giàn giụa.

Lại nói chuyện Lan vào Sài gòn, ở nhà ông chú tại quận nhất và làm việc tại một cơ quan văn hóa thành phố. Thời gian này, nàng phát hiện ra mình đã có thai nhưng vẫn giữ im lặng. Nhưng tất cả, không qua được con mắt soi mói của bà vợ ông chú, vì nhiều lần trong bữa ăn, Lan có biểu hiện nôn ọe khiến bà nghi ngờ. Hôm sau, bà gọi điện báo tin cho mẹ Lan biết nàng đang ốm nghén. Nghe tin, bố mẹ Lan giận sôi đứa con gái ngu dại đã làm chuyện “bôi tro trát trấu” vào mặt ông bà. Hai người quyết định đáp máy bay vào Sài Gòn xem rõ thực hư ra sao. Vào đến nơi, việc đầu tiên là ông bà tra hỏi con gái, cái thai trong bụng có phải là của Phúc hay không. Tiếp đến, ra sức khuyên giải con gái vứt bỏ cái thai trong bụng, nhưng nàng nhất quyết không nghe. Thấy con gái vẫn tỏ ra bướng bỉnh làm theo ý mình bố Lan gầm lên:
- Mày là đứa con bất hiếu. Nuôi mày ăn học thành người giờ mày trả ơn bố mẹ như thế này đây. – Ông gầm lên giận con gái mà tái tím mặt mày.
- Nhưng bố ơi, con yêu anh ấy, con xin bố mẹ hãy hiểu cho con.
- Mày còn cãi à? – Nói rồi ông dang tay tát đánh bốp vào mặt đứa con gái hư hỏng.
Thấy chồng nóng nẩy mất khôn, mẹ nàng ra sức căn ngăn:
- Thôi ông ơi!, sao ông lại đánh con như vậy, có gì nhẹ nhàng bảo ban chứ.
- Nó hư hỏng như vậy một phần do bà dạy dỗ đấy. “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà” quả không sai.
Vừa bị bố đánh, lại thấy bố mẹ cãi nhau, Mai Lan không nói không rằng bỏ chạy lên phòng nằm úp mặt xuống giường khóc tức tưởi. Cô giận bố mẹ đã không hiểu cho con cái, giận mình nhu nhược bất lực và giận đời cay nghiệt.

Buổi tối hôm đó, đang ngồi nói chuyện với vợ chồng chú em dưới phòng khách, bỗng bố mẹ Lan nghe tiếng đứa cháu gái, la thất thanh:
- Hai bác ơi!, nguy rồi, chị Mai Lan bị làm sao rồi ạ.
Hoảng hốt, ông bà và vợ chồng chú em chạy lên thì thấy cô con gái nằm bất động trên giường, cánh tay phải bê bết máu.
- Gọi cấp cứu, gọi cấp cứu ngay. – Tiếng bố Lan gào lên.
Một lúc sau, chiếc xe cấp cứu 115, có mặt trước cổng nhà, đưa Mai Lan vào bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu. Được biết, tối hôm đó, sau khi bị bố tát rồi xỉa xói, Mai Lan, đã lên phòng nằm khóc rồi sau đó dùng dao lam cắt gân tay để quên sinh. Nhưng rất may nàng cắt không đúng vào động mạch chủ nên đã thoát chết trong gang tấc. Hôm đó, bố Lan là người ân hận nhất, chỉ vì sự nóng nấy không kìm chế bản thân đã tát con gái dẫn đến vụ việc đau lòng.

Sau mấy ngày cân nhắc, cuối cùng, “đất không chụi trời, thì trời phải chịu đất”. Đến nước này, ông bà phải xuống thang, cho con gái quay về kết hôn cùng Phúc, nếu không cái thai trong bụng nó lớn dần, lúc đó sẽ phơi mặt cho thiên hạ đàm tiếu.

Mùa thu năm ấy, đám cưới của Mai Lan và Minh Phúc diễn ra rất hoành tráng bên khu biệt thự phủ Tây Hồ. Giữa nền nhạc sonata ánh trăng êm ái của Beethoven, cô dâu lộng lẫy chưng diện bộ váy cưới kiêu sa, khoác tay chú rể nền nã trong bộ comple màu xám. Tất cả mọi cặp mắt trong khán phòng, đều đổ dồn về phía cô dâu chú rể, cùng chúc phúc cho đôi uyên ương trăm năm hạnh phúc.

Sáu tháng sau, Mai Lan sinh hạ một cậu quý tử, giống Phúc như đổ khuôn, trước niềm vui sướng của hai bên gia đình nội ngoại. Hôm đầy tháng, mọi người hoan hỉ chuyền tay nhau đứa cháu đích tôn kháu khỉnh, có cái tên rất ấn tượng: Nguyễn Sông Hồng, gợi nhắc chuyện tình đầy sóng gió của bố mẹ cậu, nơi bãi giữa dòng sông đầy nắng, gió và những buồng chuối chín thơm./.
Đặng Tiến Đông, Hà Nội, mùa mưa 2013

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Hôm nay934
  • Tháng hiện tại28,109
  • Tổng lượt truy cập2,632,631
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây