CÓ MỘT MÙA THU TRONG NGỰC ÁO

Thứ hai - 23/08/2021 06:13

Tạp bút của Nguyễn Thu Hà

Có một thuở tóc xanh và mắt trong veo háo hức đợi chờ những tờ lịch rơi nhanh sang tháng Tám. Cái tháng mà nắng đổ nghiêng ban trưa vào má trái bưởi vỏ chưa kịp vàng đã rám ánh nâu. Tháng mà chiếc radio cũ kĩ luôn vươn cần ăng ten ra ngoài khung cửa sổ có cánh chớp xanh mở hé, rè rè bắt tần số đài báo bão theo ngón tay trắng thon dài lăn trên bánh răng nhè nhẹ.. Tháng Tám ghi dấu ánh nhìn đăm đắm bên kia rào cúc tần đơm hoa tim tím hướng về khung cửa sổ chờ bóng vai mảnh dẻ cúi xuống tưới đám tóc tiên nở hồng trên nền lá xanh ngăn ngắt phía dưới ban công…

 
chong dich xrzj

Hà Nội vào thu. Nắng như mật ngọt giục na mở mắt. Vỏ thị căng hây hây phả mùi hương tròn trịa nồng nàn giữa hai lòng tay khum. Sen cuối mùa uống trọn thứ nắng nồng đượm và ngậm hơi lạnh phả từ mặt hồ mà ngưng hương lại, ngậm những búp trà xoăn mốc, gieo cả tinh tuý hương thu vào ấm trà trên chõng tre cha ngồi độc ẩm. Một chiều Thu xa ngái, chàng trai cao gầy run run can đảm dựng chiếc xe đạp mé hiên, khoanh tay xin cha cho phép ghé thăm khu vườn nhỏ có khung cửa sổ xanh. Đôi mắt trong veo nheo nheo cười tinh nghịch. Rặng cúc tần dường như mỗi chiều trông ngóng áo trắng cao gầy để hân hoan ùa thứ hương nồng vị đất theo cánh cổng tre vào lối gạch xào xạc những bông lãng tiêu đỏ hồng len lén rụng che những bước chân ngập ngừng. Dưới gốc bưởi trĩu những trái vàng tươi óng lên màu nắng thu, bàn tay với những ngón gầy vụng về, run run vén nhẹ mái tóc xanh thơm mùi hương nhu đang bị gió xoã tung vướng vào đôi mắt trong veo toả nắng. Nụ hôn vội vàng đầu tiên như gió thoảng, như tiếng lá rơi ngưng đọng, như hương quả chín toả lan trong nắng khiến trái tim run rẩy mãi bị nhốt trong xúc cảm ngọt ngào. Có lẽ mùa thu của cao gầy và mắt trong veo đã ngưng lại mãi mãi ở giây phút ấy..

Có khi nào, anh tự hỏi vì sao mình chọn những lối rẽ khác nhau hay cũng luôn dằn vặt bởi không muốn rạch ròi đâu là lỗi của ai. Chỉ biết rằng, khi thoáng gặp hương cúc tần tai sẽ nhớ tiếng líp xe đạp hoà cùng tiếng cười trong veo trên con đường phủ rơm vàng. Chỉ biết rằng, đôi lúc giữa đồi núi mênh mông bắt gặp chút hơi sương hay màu lá vàng phai ai đó sẽ nhớ góc vườn thu xưa những chiều nghe tin bão. Những bước rẽ do hoài bão cả hai đều lớn khiến tình yêu chớm nở đành gói ghém lại cất trong khu vườn riêng của mỗi người. Mắt trong veo từng mờ lệ nhiều đêm thương mãi lưng gầy giờ khoác màu áo lính những đêm cheo leo giữa núi rừng. Trong thứ nước mắt ấy có lẽ một nửa dành cho thương cả những giấc mơ của bản thân lấp lánh phía đồng bằng ngập nắng. Để cứ thế, mình xa nhau. Khu vườn thu mãi lùi dần theo những bước chân tiến xa…
dsc 2031 zing 20210823115347

Có mùa thu nào đó, những bông sen ôm ấp những búp trà xuôi từ trung du phía Bắc xa xôi vào mùa khô phương nam nắng cháy. Những búp trà nở ngun ngún mọng hương trên đầu những ngón tay chợt run rẩy. Tách trà sen ấp bởi những bông sen mọc trong hồ giữa núi, mùi hương như xốc thẳng vào kí ức. Màu trà xanh biêng biếc, sóng sánh như nắng mật tưới trên ngọn cây bưởi góc vườn năm nào. Nhịp sống cuồng quay giữa Sài Gòn bỗng dưng như ngưng lại. Ly cà phê đen bơ vơ, đá tan chảy thành hai màu sáng tối. Vị trà chợt đắng hơn vị cà phê không đường..

Có mùa thu nào đó, chuyến xe công vụ dừng trước sân viện bảng lảng sương. Ve áo đỏ sáng lấp lánh sao vàng dưới blu trắng khoác vội tất tưởi ra đón rồi sững lặng trên tam cấp. Chút nắng phương Nam gói trong những thùng các tông nặng nề mà sao nhẹ hời nhẹ hợt, chẳng thể nói trọn nỗi lòng muốn nhắn khi hai đôi chân xưa chung guồng xe đạp đã bước ở hai phía đường song song..

Hình như giờ là mùa thu..

Hình như ngoài kia trời vẫn trong veo và Sài Gòn sắp bước vào mùa khô hanh hao nắng. Hình như cũng có những cơn mưa vô lý điên cuồng cuối mùa giống những cơn mưa bão của mùa thu xưa làm những trái bưởi lắc lư loé vàng ánh chớp. Mắt xưa không còn trong, tóc xưa chẳng còn xanh và giữa bốn bức tường bất lực, cô đơn, mỏi mệt vì dịch bệnh nhưng trái tim vẫn chợt hẫng nhịp. Có phải chăng giọng nói ngày xưa chở theo thứ ấm áp của mùa thu ngọt ngào năm ấy hay cái vững chãi, quả cảm của bờ vai gắn quân hàm gánh đi sự nặng nề đang chiếm ngự nơi đây. Có lẽ, đôi mắt năm xưa không còn hun hút ánh nhìn nghiêng bên viền tóc mai giờ đã bạc nhưng khí chất và sự kiên quyết ngày nào vừa đem lại luồng sinh khí vực dậy một niềm tin.

 
img 1289 820

Chúng ta sẽ thắng giặc covid – 19, chiến thắng dịch bệnh. Trận đánh nguy hiểm và cam go nhất trong cuộc đời bác sĩ quân y của anh. Có lẽ mùa thu nơi quê mình khiến anh vội hái những búp ngọc lan trước khi ra phi trường vào Sài Gòn. Lời hẹn năm nào uống trà bằng bọng vỏ sầu riêng, nhấm nháp ly vang bên bờ Bến Nghé có lẽ mình sắp thực hiện được. Giữa hiểm nguy bủa vây, chắc chắn khó lòng chuyển đến tay nhau những búp hoa mang một phần hương mùa thu xưa. Hãy để chút hương ấy toả lan đến đồng đội anh và những người dân thành phố mang tên Bác chút hương thu xứ Bắc. Chắc rằng, chút hương ấy sẽ đọng mãi trên ngực áo anh, như lời nhắc nhớ trên khắp dải đất chúng ta đặt chân qua hay ở lại, mùa thu ngọt ngào và tròn đầy của tuổi hoa niên mãi đậu những trái ngọt lành.

Mùa thu này, hẹn gặp …
N.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Hôm nay1,545
  • Tháng hiện tại36,119
  • Tổng lượt truy cập3,444,979
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây