NGÀY MÙA QUÊ TÔI (Quốc Việt)

Thứ năm - 24/10/2019 08:17

Tản văn

Lang thang trên diễn đàn mạng, vô tình đọc được bài viết về mùa gặt, về những bông lúa vàng ươm trên đồng. Tôi chợt giật mình. Chẳng biết đã bao lâu, giữa cái thành phố ồn ào và náo nhiệt này, giữa những xô bồ của cuộc sống mà quên đi những tháng ngày bình yên nơi tôi sinh ra và lớn lên. Hình như đã lâu lắm, tôi chưa về thăm quê.

Quê tôi là xã Nghị Đức, một xã thuộc huyện miền núi Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận. Từ ngã ba căn cứ sáu trên quốc lộ 1 rẽ vào theo đường tỉnh 713 chừng sáu mươi cây số sẽ đến nơi. Nghị Đức là một xã thuần nông, lưng dựa vào núi còn mặt quay về hướng của sông La Ngà, một nhánh nhỏ của sông Đồng Nai. Thuở ấy, những người quê gốc Huế, Quảng Nam và Quảng Ngãi di cư vào đây tạo thành ba thôn riêng biệt. Thôn 1 là dân gốc Quảng Ngãi, thôn 2 là Quảng Nam và thôn 3 là Huế. Họ mang cả văn hoá và lối sống vào đây, tạo thành những nét riêng của mỗi thôn.

Trong tâm trí của thằng bé như tôi lúc ấy vẫn còn nhớ, quê tôi nghèo lắm. Những bữa cơm độn khoai lang, khoai sắn mà tụi nhóc như tôi phải cố lựa ra đã in hằn trong tâm trí dù mấy chục năm trôi qua. Khi những bông lúa vàng ươm trên cánh đồng, cũng là lúc người dân quê tôi í ới gọi nhau để “đổi công”, người gặt trước, kẻ sau. Những ánh mắt vui mừng hiện lên thấy rõ khi sắp đến ngày thu hoạch. Còn đám trẻ như chúng tôi háo hức vì sắp được ăn ké những bữa “ăn giữa buổi”, “ăn chiều”. Không biết xuất phát từ đâu mà quê tôi hình thành nên những tập quán đó. Có lẽ do cái đói nên người dân quê tôi tự thưởng cho mình những ngày mùa no đủ, sung sướng. Nếu như người dân thôn 1 chọn “ăn giữa buổi” thì thôn 2 lại “ăn chiều” và ròng rã gần cả tháng của mùa gặt cũng chỉ duy nhất là mì Quảng. Mì Quảng ở quê tôi không cầu kỳ và bắt mắt như bây giờ tôi vẫn hay ăn ở một quán nào đó trên phố, chỉ đơn giản là sợi mì được thái to bằng chiếc đũa, nước ”nhưng”, rau sống cộng thêm vài trái ớt xanh, loại ớt mọi bé tí mà mới ăn vào đã thấy cay xè trên đầu lưỡi.

quoc viet

Người dân thôn 1 chọn ăn “giữa buổi” nên từ lúc 4 giờ sáng chủ nhà đã phải chuẩn bị. Đàn ông lo bao, liềm, dây buộc, ... còn đàn bà lo bữa ăn đó. Nước "nhưng" được nấu từ thịt heo hoặc thịt gà ướt cà ri, thêm vào một vài củ cà rốt, khoai môn thái vuông. Tầm 9h sáng, cô chủ nhà sẽ đặt lên đôi quang gánh , 1 bên là nồi nước “nhưng” còn nóng hổi, bên kia là tô chén, đũa muỗng, mì Quảng, rau sống,... rồi gánh ra ruộng. Bàn ăn là chiếc bạt phơi lúa được trải ra trên đường. Những người thợ gặt với gương mặt còn lấm lem bùn đất, áo ướt sũng lau vội đôi tay để chén một cách ngon lành mà chả ai nghĩ nhiều đến vệ sinh, an toàn thực phẩm như bây giờ. Hình như giữa cái đói, cái mệt thì một tô mì Quảng như tiếp thêm năng lượng cho một ngày vất vả. Những đứa trẻ chăn trâu như chúng tôi, thường thì khi nhà mình có ruộng sẽ chăn ở gần đó. Con trâu thong thả gặm cỏ dọc theo những bờ ruộng còn chúng tôi thì bắt cá. Những con cá rô đồng béo nụ còn sót lại trong những vũng nước đọng giữa ruộng chờ đến giờ được ăn ké “giữa buổi”.

Người dân thôn 2 thì chọn cách “ăn chiều” có vẻ sạch sẽ hơn. Khi những bao lúa đã được mang về nhà. Những người thợ gặt sau khi tắm rửa xong sẽ tập trung tại nhà chủ nhà. Cũng vẫn là mì Quảng nhưng có thêm vài xị rượu đế sương sương giải mỏi. Tiếng nói cười, bàn luận về ruộng nhà ai trúng mùa, nhà ai thất mùa vọng vang cả không gian nhỏ ấy.

Phơi lúa vào tháng mười không cực nhọc như tháng sáu. Nếu như tháng sáu phải thấp thỏm sợ trời mưa, tuôn không kịp thì tháng mười tia nắng chiếu cả ngày và chỉ chừng hai hôm thì hạt lúa đã khô, vàng rộm. Những hạt lúa đã khô được cho vào bồ làm bằng nan tre được che chắn cẩn thận vì sợ chuột. Bà tôi thường lấy một ít lúa mới để xay, nấu bữa ăn đầu tiên của gạo mới, thành quả của ba tháng mồ hôi vương đầy vai áo, những ngày phơi nắng dầm mưa.

Những ngày ấu thơ ấy đã đi qua trong tôi từ rất lâu, giờ chỉ còn là kí ức xa xăm của người con xa quê phiêu dạt chốn thị thành. Rồi một ngày nào đó khi tôi đã già đi, những đứa con tôi sinh ra chốn thị thành liệu chúng còn có thể hình dung được có một miền quê yên bình với những ngày mùa như thế?

Quốc Việt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập12
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm11
  • Hôm nay1,066
  • Tháng hiện tại22,266
  • Tổng lượt truy cập2,917,137
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây