CƠN GIÓ NHẸ - Tác giả: Phương Lan

Thứ năm - 17/09/2020 00:03


PL 


Cổng Học viện Biên phòng sáng nay nhộn nhịp hơn hẳn ngày thường. Dường như có một làn gió nhẹ thổi qua, một sợi nắng mai chiếu rọi. Từng tốp lính trẻ đi qua cổng trường đều có phản ứng giống nhau: Hoặc thoáng giật mình rồi ngỡ ngàng. Hi vọng lóe lên trong đáy mắt. Hoặc rú lên ầm ĩ: Có con gái đến chơi anh em ơi! Họ vòng qua vòng lại, giả vờ quanh quẩn, không chịu rời khỏi khu vực cổng trường, mặc tiếng tuýt còi của mấy anh lính gác. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào một người. Một người con gái, một bóng hồng đứng bên cổng, chuyện hiếm khi xảy ra ở môi trường quân đội vốn toàn con trai như Học viện Biên phòng. 

Anh đi ra cùng một tốp lính. Hôm nay là chủ nhật, học viên các trường quân sự ở thị xã Sơn Tây được “xả trại”, tự do đi chơi tùy ý, nhưng phải có mặt tại trường trước giờ giới nghiêm. Thị xã Sơn Tây ngày thường vắng vẻ, im ắng, chỉ có mây và nắng, nhưng cứ đến chủ nhật là lại đông vui, náo nhiệt như có hội. Anh chưa biết đi đâu. Chắc lại quanh quẩn cổng trường uống cà phê, buổi trưa tụ tập với mấy người bạn thân đưa đẩy vài chén rượu như bao chủ nhật khác mà thôi. Anh không có anh em, bạn bè, người thân ở xung quanh đây. Đi xa hơn thì anh sợ không về kịp giờ giới nghiêm. Anh nghĩ đến một người. Nhưng người ấy ở xa quá. Không thể đi thăm trong ngày được, muốn đi qua ngày phải xin phép trước từ rất lâu, rồi chờ duyệt. Thôi, cứ đi ra ngoài đã, được tụ tập với các anh em cũng đã vui vẻ, hạnh phúc lắm rồi.

Thấy đám lính đi ra trước xôn xao, anh để ý quan sát. Một cô gái đang đứng rụt rè bên cổng trường. Mặt cô đỏ ửng lên, đôi tay xoắn vào nhau run run trước những lời trêu chọc của cánh lính trẻ nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định hướng vào trong trường chờ đợi. Là cô ấy! Anh thốt nhiên bàng hoàng, sững sờ. Khuôn mặt ấy, dáng người ấy đã đi theo anh trong những giấc mơ, trên đường hành quân huấn luyện mệt mỏi, trên thao trường đầy nắng gió, thậm chí lẫn cả trong các dòng quân lệnh khô khan. Bóng dáng ấy anh ngày đêm mong muốn được gặp. Anh chưa gặp cô trực tiếp. Nhiều lần anh định xuống Hà Nội thăm cô nhưng kế hoạch học tập, huấn luyện lại thay đổi, đành hoãn lại. Hoàn cảnh của sinh viên quân đội khắc nghiệt hơn hẳn so với sinh viên trường ngoài. Vậy nên anh chỉ mới nhìn thấy cô qua tấm ảnh cô gửi cho anh, tưởng tượng về hình dáng của cô qua những dòng thư cô viết. Hôm nay lần đầu tiên cô xuất hiện trước mắt anh, anh cũng không thấy có vẻ gì lạ lẫm. Hình ảnh đó đã rất đỗi thân quen trong tâm trí anh.

Anh dừng lại, đứng sững nhìn cô. Dường như lúc này cô mới nhận ra anh trong hàng trăm anh lính trẻ mặc quân phục giống hệt nhau. Cô nhận được ra anh chính là nhờ vào cái vẻ sững sờ, bàng hoàng của anh. Không ai nhìn thấy cô mà lại có biểu hiện như thế. Chỉ có anh. Đám lính trẻ ồ lên. Có bạn gái đến thăm. Sướng nhé. Nhất ông rồi. Nhớ phải khao anh em đấy. Rồi họ kéo nhau đi, sau khi bỏ lại bao nhiêu lời trêu chọc, tếu táo và cả những ánh mắt ngưỡng mộ, ước ao, ghen tị với anh.

Anh tiến về phía cô, ngượng nghịu, lúng túng. Anh vẫn chưa dám tin cô đang đứng trước mặt. Anh không dám tin là cô lại chủ động lên tận trường thăm anh. Một cô gái nhỏ nhắn, mỏng manh, yếu đuối như vậy mà dám một mình từ Hà Nội lên tận thị xã Sơn Tây. Quả là một điều bất ngờ. Nhưng cô đang đứng trước mặt anh, bằng xương bằng thịt. Anh có thể thấy được đôi mắt cô ấm áp, má cô đỏ rực, mái tóc cô lấp lánh ánh nắng buổi sáng. Anh hạnh phúc, sung sướng không nói lên lời.

Cô có vẻ bình tĩnh, vững tâm hơn anh. Cô nhìn thẳng vào mắt anh không chút bối rối. Cô chủ động lên tiếng chào anh trước, cứu anh ra khỏi sự lúng túng, ngượng ngùng. Một cô gái trẻ cá tính, anh nghĩ thầm. Rồi tự trách mình. Sự bình tĩnh, làm chủ tình huống, tinh thần chiến đấu của người lính trong anh đâu mất rồi, giờ sao lại yếu đuối, bị động như thế. Ấy vậy mà anh đã từng tưởng tượng, khi gặp trực tiếp cô, anh sẽ nắm tay cô thật chặt, ghì cô thật sát vào ngực mình. Giờ anh đã hiểu, giữa tưởng tượng và thực tế khác xa nhau rất nhiều.

Anh đưa cô vào thăm thành cổ Sơn Tây bên cạnh Học viện Biên phòng. Đây là di tích lịch sử được bảo tồn nhưng cũng được dùng làm công viên công cộng. Cánh lính trẻ có bạn gái đến thăm hay dẫn bạn gái vào thành cổ. Anh cũng đã vào đây thăm thú vài lần nhưng chưa lần nào anh đi cùng một người con gái. Đưa bạn gái đi chơi thành cổ là mơ ước của anh. Anh đã nhiều lần tưởng tượng ra hình ảnh anh nắm tay cô đi dọc theo dãy tường thành xây bằng đá ong rêu phong cổ kính, dưới hàng cây cổ thụ xanh rì, nhiệt tình giới thiệu về di tích lịch sử này với cô. Hôm nay điều đó đã trở thành hiện thực.

Anh quen biết cô qua thư, đã thư từ qua lại hơn một năm nay. Trong thư phần nhiều là anh chủ động bày tỏ tình cảm với cô. Bằng sự sôi nổi, nhiệt huyết và sự thiếu thốn tình cảm của một anh lính trẻ xa nhà, anh dồn mọi sự quan tâm, hi vọng, ước mơ vào cô. Anh chia sẻ, tâm sự với cô mọi chuyện diễn ra xung quanh mình, từ những câu chuyện của anh em lính tráng tinh nghịch đến những đợt huấn luyện vất vả trên thao trường nắng gió. Cô chủ yếu là trả lời các câu hỏi của anh. Cô chưa bao giờ bộc lộ tình cảm của mình với anh. Anh chưa thể hiểu được tình cảm của cô đối với mình. Cô có yêu anh không? Anh có được cô coi là bạn trai, là người yêu không? Tất cả đều là những dấu hỏi. Nhưng hôm nay cô chủ động lên tận trường thăm anh như thế này, chắc chắn là cô có tình cảm với anh. Chỉ khi thật lòng yêu một người, người ta mới sẵn sàng hi sinh thời gian, công sức, tâm huyết cho người mình yêu. Nghĩ đến đó, anh không khỏi khấp khởi hi vọng.

Anh đi song song bên cạnh cô, lòng bồi hồi sung sướng, len lén ngắm nhìn cô. Trong không gian thiêng liêng của thành cổ, hình dáng của cô đẹp hơn, lung linh hơn. Anh muốn ghi khắc hình ảnh này vào sâu trong tâm trí. Trong thời khắc thuận lợi như thế này này anh có nên tỏ tình trực tiếp với cô không nhỉ. Tỏ tình với cô anh sẽ biết được tình cảm thật của cô đối với mình.

Cô vui vẻ, ríu rít nói cười. Cô ngước mắt ngắm nhìn cổng thành cổ kính rêu phong, kỳ đài cao vút, chạm tay vào những khẩu thần công to lớn, nặng nề nằm im lìm thách thức thời gian. Cô liên tục hỏi anh về di tích, về việc học hành, huấn luyện của anh. Bằng vốn hiểu biết của mình, anh ra sức giảng giải, giới thiệu với cô về thành cổ, hào hứng kể về những buổi hành quân, luyện tập trên thao trường, về nắng về gió Sơn Tây, về cái lạnh thấu xương trong những đêm gác... Cô chăm chú lắng nghe khiến anh càng say sưa kể, quên cả mục đích của mình.

Hai người đi dạo trên con đường nhỏ rợp bóng cây trong khuôn viên di tích. Đôi lần anh định nắm tay cô thì cô lại tiến lên trước anh, bứt một chiếc lá, vò nát nó trong tay. Cô chợt lặng im, tư lự. Dáng dấp của cô có vẻ bồi hồi. Cô muốn nói điều gì đó với anh chăng? Hay cô muốn bày tỏ tình cảm của mình với anh. Anh thấp thỏm chờ đợi điều cô sắp nói ra.

Nhưng rồi thoắt một cái, cô lại thay đổi tâm trạng khác. Cô lại liến thoắng kể về chuyện học hành, thi cử của mình, về những cô bạn gái vui vẻ, nghịch ngợm. Cô nói, nếu sau này anh thích thì em giới thiệu cho anh một cô bạn thân rất xinh đẹp, dễ thương. Anh thoáng phật ý. Anh đã coi cô là bạn gái của mình, cô còn đòi giới thiệu bạn gái cho anh. Nhưng rồi anh lại nghĩ, chắc do cô vô tư, hồn nhiên và cố tình trêu chọc anh thôi, cô còn quá trẻ mà.

Trời đã dần trưa nhưng nắng rất nhẹ, không gắt như mọi ngày. “Nắng Sơn Tây, mây Ba Vì” là đặc sản của vùng đất lính. Cái nắng rát nổi tiếng làm sạm đen da người lính nhưng cũng hun đúc nên những chiến sĩ can trường. Nhưng hôm nay không biết có phải vì cô lên thăm anh không mà trời mát mẻ lạ thường. Mây trắng bay đầy trời, làn gió nhẹ hiu hiu thổi. Cảnh vật, thời tiết khéo chiều lòng người. Anh rủ cô về ăn cơm trưa, buổi chiều anh sẽ đưa cô đi chơi khu du lịch sinh thái gần đây. Cô nhẹ nhàng từ chối. Cô bảo phải về Hà Nội luôn, chiều muộn cô có buổi học thêm tiếng Anh ở trung tâm. Anh bàng hoàng, thảng thốt. Anh còn chưa kịp nói gì với cô.

Ra khỏi khu di tích, cô nhờ anh dẫn ra bến xe buýt để bắt xe về Hà Nội. Dù muốn níu giữ cô ở lại với mình nhưng anh không đủ can đảm. Vả lại, anh tôn trọng quyết định của cô, không muốn cô nghĩ anh là người cố chấp và độc đoán, mặc dù trong lòng anh đang chất chứa những điều muốn bày tỏ cùng cô. Thôi thì thời gian còn dài, anh còn nhiều cơ hội. Lúc chuẩn bị bước lên xe buýt, cô chủ động chìa bàn tay ra để anh bắt. Anh ngỡ ngàng, vội nắm tay cô, xiết chặt rồi buông ra để cô lên xe. Xe chạy, anh đứng lặng nhìn theo, thấy lòng trống trải, hụt hẫng như vừa đánh mất cái gì đó vô cùng quý giá.

Anh quay lại ký túc xá, không còn tâm trạng để tận hưởng hết ngày chủ nhật. Vừa bước chân vào phòng anh đã bị quây bởi đám học viên cùng trường. Cả bọn nhao nhao bắt anh khai báo đã đưa người yêu đi đâu, làm những gì. Khổ, đã kịp làm gì đâu mà người ta về mất rồi. Không ai chịu tin anh. Lính mà nhát thế à. Lính mà để cho địch chạy thoát dễ dàng thế à. Anh bật cười mắng: Sao lại coi bạn gái là địch. Chả trách các ông lại chưa có người yêu. Cả đám hùa vào trêu chọc, vặn vẹo và chúc mừng anh. Hôm nay anh là người tỏa sáng nhất Học viện. Anh bỏ tiền ra mua đồ ăn về chiêu đãi anh em. Đây là thủ tục bất thành văn, không dễ gì bỏ qua được. Vả lại, anh cũng sẵn sàng chấp hành thủ tục. Hôm nay quả là một ngày đặc biệt đối với anh.

Một tuần sau anh nhận được thư của cô. Lá thư dài bốn trang giấy. Đây là lá thư dài nhất anh nhận được từ cô nhưng cũng là lá thư khiến cho anh đau lòng nhất. Trong thư cô bày tỏ rất nhiều điều. Nhưng không phải là tỏ tình với anh mà là từ chối tình cảm của anh. Cô nói ngay từ khi bắt đầu cô đã không yêu anh nhưng cô xúc động trước tấm chân tình của anh. Anh nồng nhiệt, tốt bụng và chân thành. Cô biết anh yêu cô thật lòng và tha thiết nhưng cô không thấy trái tim mình rung động. Cô không nỡ từ chối tình cảm của anh qua các bức thư nên cất công lên tận trường gặp anh để từ chối trực tiếp. Nhưng đến khi gặp anh, thấy anh nhiệt tình, chân thành quá. Anh vui mừng, hạnh phúc khi gặp cô khiến cô không nói được những điều muốn nói. Cô đành ra về và lại phải dùng các lá thư nói hộ suy nghĩ của mình. Cô tha thiết mong anh thứ lỗi cho cô. Tình yêu không thể ép buộc được. Cô không thể nào cố bắt mình yêu anh. Cô không thể lừa dối tình cảm của anh, để anh tiếp tục đặt niềm tin, hi vọng vào cô. Cô sẽ luôn trân trọng và đón chào anh nếu anh về Hà Nội chơi. Cô giữ nguyên ý định giới thiệu bạn gái cho anh.

Anh bật cười đau khổ. Kể cả khi từ chối anh cô cũng vẫn tỏ ra hồn nhiên, nghịch ngợm. Anh không có nhu cầu được giới thiệu bạn gái mới. Người anh cần là cô chứ không ai khác. Nhưng cô đã dứt khoát từ chối anh rồi. Bây giờ anh mới hiểu, lúc ở trong khu di tích, cứ mỗi lần anh định nắm tay cô, định bày tỏ tình cảm của mình thì cô lại tìm cách né tránh bằng những câu chuyện dí dỏm vui tươi của mình. Cô hiểu anh, cô biết rõ tình cảm của anh, cô biết anh nghĩ gì, định làm gì.

Anh tự trách mình quá nhút nhát. Đành rằng cô lên tận trường để từ chối tình cảm của anh. Nhưng nếu anh quả quyết và mạnh mẽ níu giữ cô, nhất là lúc cô chìa tay ra cho anh bắt, nếu anh cứ nắm chặt không buông, mạnh dạn ôm cô vào lòng, giữ cô ở lại, biết đâu tình thế đã khác.

Cô đã từ chối tình cảm của anh nhưng anh không giận cô. Cái cách cô từ chối cũng thật đặc biệt, không làm anh thấy hụt hẫng, đau đớn. Cô có thể im lặng mà bước ra khỏi cuộc đời anh, nhưng cô không làm như thế. Chứng tỏ cô trân trọng anh, quý mến anh. Như vậy cũng là hạnh phúc rồi. Anh tin rằng những ngày tháng sau này mỗi khi nhớ về cô anh vẫn có cảm giác thật nhẹ nhàng. Buổi sáng chủ nhật đó sẽ còn mãi trong tâm trí anh. Một buổi sáng mát mẻ trong lành, bừng sáng bởi sự xuất hiện của một bóng hình thân thương. Cô là cơn gió thoảng qua cuộc đời anh. Nhẹ nhàng và mát mẻ.

-----------

- Phương Lan -

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,640,782
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây