CON TRAI THẨM PHÁN

Thứ năm - 04/03/2021 12:42
Truyện ngắn của Hoàng Dương

Ông Lâm tháo cặp kính viễn thị, nheo nheo mắt rồi lấy khăn lau đều chậm rãi. Vừa lau ông vừa làu bàu, phàn nàn cửa hàng mắt kính xảo trá. Nào là thành tựu nghiên cứu vĩ đại nhất thế kỷ. Nào bằng sáng chế nọ, bằng sáng chế kia. Nào là bảo đảm ánh sáng nguyên thủy cho đôi mắt đến trọn đời. Giả dối. Giả dối hết. Ông nào đã đeo được mươi năm. Vậy mà giờ dưới ánh nắng chiều còn chưa tắt, tất cả cửa sổ trong phòng đều được mở, đèn trần, đèn bàn, đèn ngủ đều bật hết lên, mà ông không thể nhìn rõ những chữ trong mấy xấp án văn. Thế này là thế nào. Toàn kỹ xảo bán hàng của dân kinh doanh. Ba tất lưỡi dẻo quẹo chào hàng nhập khẩu. Toàn nước G7 có thành tựu khoa học kỹ thuật thượng thừa. Nó là phát minh rực rỡ của nhân loại đó chú. Đắt xắt ra miếng mà chú. Rởm. Rởm. Toàn hàng biên giới đội lốt. Ông nhiếc cặp kính hết xài.

Cửa phòng mở toang. Bà hoa khôi nữ công gia chánh thành phố một thời hậm hực bước vào, đặt tách trà chiều xuống bàn nghe cộp. Phong thái nhàn nhã, quý tộc thường thấy của phu nhân ngài chánh án cấp cao giờ xem chừng cũng chỉ tới vậy. Sáng nắng chiều mưa. Rõ là đàn bà.

Lạ là lạ con ba Phụng. Có khi nào đi làm về, thấy cửa phòng cha mở mà cũng không vào chào hỏi lấy một tiếng như hôm nay. Con với cái. Có bằng khen nhà giáo xuất sắc cấp thành hẳn hòi. Được chiều chuộng hết mức rồi cũng đâm ra hư, chẳng thèm coi trọng phép tắc gì nữa.
Nhạt nhẽo. Nhạt nhẽo thật. Bà phu nhân chánh án không biết chiều nay đã pha trà bằng thứ nước gì mà uống vào chán chết, chẳng còn thơm ngọt như mọi khi. Tay nghề bà đâu phải thấp. Mở được lớp dạy về nghệ thuật pha và uống trà thì thật không thể tầm thường. Vậy còn tách trà lạc quẻ này, là do kẻ uống hay bởi người pha?

Ông Lâm đặt tách trà xuống bàn. Thôi kệ. Bà còn nhớ thói quen của ông mà chủ động đáp ứng như vậy kể đã là mừng. Ngon hay dở có lúc còn vì tâm trạng người uống. Trong hầu hết sách vở rao giảng về thưởng trà, chẳng phải đều nói hệt như vậy hay sao? Dù gì thì bà vợ ông cũng là giáo sư nghề trà. Chuyện này chỉ là chuyện vặt. Một thứ tai nạn nghề nghiệp không chừng. Đâu thể vì một tách trà nhạt vào một buổi chiều không mấy đẹp trời mà vội vàng kết luận cả sự nghiệp của người ta. Đánh giá kiểu ấy dễ không gây tủi thân cho người bạn đời mấy chục năm đối với ông luôn rất mực chu đáo, tận tình.

Đều là phận người cả ấy mà. Đã là người thì có ai chưa từng mắc sai lầm.

*

 
Hinh boy than tho nhin ra cua so

Bên ngoài còn sáng rực dù chiều. Từ nhà trông ra, tỏ mắt, còn nhìn rõ mồn một chữ decal trên những tấm bảng hiệu của những cửa hàng thời trang, làm tóc, sửa xe. Nắng trong vắt, chiếu sáng bóng những bồn nước inox trên những nóc nhà. Thành phố chín triệu dân, chưa rơi vào giờ tan tầm, nhưng cũng ồn ào réo rắt. Tiếng xe cộ tuýt còi làm át cả giai điệu đang trầm bổng du dương. Ông Lâm nhắm mắt lắng tai nghe. Nhà ai đó đang bật bài “Hạnh phúc nghề y” để chào mừng ngày thầy thuốc. Ông đau đớn thở dài, “đầu năm đã có chuyện buồn”.

Những chồng án thư ngày qua ngày lại chất đầy. Án lớn, án nhỏ, án mẹ, án con. Án dân sự, hình sự, ly hôn..., đủ cả. Ở cái chốn đất chật người đông như thành phố này, kinh tế cũng khá, tiền kiếm cũng dễ nhưng kèm theo đó là tệ nạn cũng lắm, tranh chấp cũng nhiều. Mỗi tháng chừng dăm vụ hình sự, vài vụ ly hôn có yếu tố phân chia tài sản lớn, đôi ba vụ giằng co đất đai sương sương thì cũng đủ cho vị thẩm phán già mất ngủ mất ăn, lao tâm khổ tứ.

Án nhiều, áp lực đã đành, nhưng cũng không gọi là đáng nói. Cái đáng nói là thời gian. Mỗi tháng án lại một tăng mà nhân lực vật lực kể đều có hạn. Tụi nhỏ bây giờ, vào ngành được đôi ba tháng là không chịu nỗi sức ép của nào dư luận, nào mạng xã hội, nào lương lậu áo cơm…, là truất ngựa truy phong. Họp bàn hỏi lý do thì đứa bảo về học lên cao, đứa cáo nhà có việc. Đến lúc gặp kín thì đứa khóc vì bị miệng đời công kích, đứa công việc quá tải, đứa lại lương lậu không đủ chi tiêu ăn ở trên này. Rốt cuộc, chỉ còn lại tấm thân già đã huốt tuổi hưu nhưng vẫn còn gắng sức gồng gánh và lèo lái con tàu công lý.

Ông Lâm chép miệng, giờ còn cố đến đâu được thì hay chứ sức không theo lòng.

*

Đôi mắt đờ đẫn mỏi mệt sau cặp kính đang tố cáo vị thẩm phán già đã làm việc quá sức. Ông thức trắng mấy đêm liền để đi đến một kết thúc vào sáng nay. Tưởng nhẹ đầu hóa ra lại nặng lòng khôn tả xiết. Biết làm sao được. Đều là con đường cần phải đi và những chuyện mà mình phải đưa ra quyết định. Nói như tinh thần nhà Phật, ta không vào địa ngục thì ai vào nữa đây. Ngài chánh án thở hắt một hơi thiệt dài để tự vực dậy tinh thần rõ ràng đang chùng xuống như xe mất phanh lao vực.

Ngài gỡ hẳn cặp kính đầu hàng. Dù đã tỉ mẩn lau, nó vẫn không có dấu hiệu sẽ vận hành theo như quảng cáo. Coi bộ mày hết thời. Hay là tao đã già rồi nên vây. Còn xấp hồ sơ này...Bỏ. Bỏ. Dù có đọc đi đọc lại trăm lần thì cũng chỉ dừng ở giới hạn đánh giá lại tính chất, mức độ của lỗi lầm chứ không thể thay đổi về mặt tố tụng cũng như định lại tội danh. Vậy thì đọc mãi có tác dụng gì? Hay chỉ làm mất thêm thời gian dành để trả tự do cho vị y gia còn trẻ tuổi. Đã đóng lại rồi thì nên đóng hẳn. Đó là kinh nghiệm nghề nghiệp. Bởi dù đúng với sách vở sai với dư luận hay ngược lại đi chăng nữa thì cũng không thể nào thay đổi một sự việc đã rồi.

*

Thằng hai Long không thèm gõ cửa mà cứ thế xông thẳng vào. Coi. Xưa nay nó đâu có hành xử kiểu nôn nóng và để mất nguyên tắc nghề nghiệp – phải trầm tĩnh trong mọi tình huống khẩn cấp như vậy. Trông kìa. Nó vẫn còn khoác áo blouse trắng trên dáng hình cao ráo cân đối, nhìn được trai hơn cha nó thời trẻ xa. Chắc nó đã vội vàng trở về từ nhiệm sở mà không kịp cả thay áo. Cái thằng, gấp gáp thế làm gì? Con đâu phải đang trong phòng cấp cứu đưa bệnh nhân lên bàn mổ trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Chậm nào. Ông Lâm đưa tay xoa nặn thái dương. Phải rồi. Có khi đó là lúc tính mạng con người ngàn cân treo sợi tóc chăng. Vì sao trong hồ sơ tố tụng, không ai chịu nhìn tình thế ở góc độ này mà cứu lấy danh dự và đạo đức của một người thầy thuốc. Sao cứ phải lạnh lùng quy kết tội trạng, chĩa mọi cay nghiệt và khiển trách lên vị y gia mà với Hippocrates (1) đã mang nặng lời thề.

Ánh mắt hai Long cuồn cuộn những đường chỉ đỏ lòm hệt như những người bị xuất huyết dưới kết mạc. Nó chực khóc. Nó chỉ như đang chờ một lời giải thích nào đó của cha nó, có thể thỏa đáng hoặc không, là sẽ khóc rống lên như đứa trẻ bị mất món đồ chơi mà nó thích nhất trần đời.
- Sao ba có thể tuyên anh ấy án tù? Ba hiểu rõ mà, dù anh ấy có lỗi thì đó cũng không nên là tội của anh ấy. Anh Tâm ảnh không có tội, ba!

Hai Long rất hiếm khi về nhà vào giờ này. Nó thường ở lại trực nếu không đến nửa đêm thì cũng phải gần sáng. Bây giờ nó ở đây, phá lệ một lần duy nhất ở đây vào lúc bốn giờ chiều là chỉ để hạch tội ba nó – vị chủ tọa phiên xét xử đã tuyên vị y gia trẻ tuổi lỗi vô ý làm chết bảy mạng người ba mươi sáu tháng tù.

Thôi nào, con trai. Con đang nhìn ba như nhìn một tội đồ. Con đã bình tĩnh chưa. Người cha già thản nhiên như không trước thái độ của đứa con đang cực kỳ xúc động. Gần ba mươi năm làm nghề, nhà lầu xe hơi không có, nhưng sức chịu đựng và sự kiên nhẫn thì ông luôn có thừa. Dù đố ai biết được, nhiều lần phía sau sân Tòa, ngài chánh án quyền uy tối cao ấy đã không vượt qua nỗi sự cám dỗ của nước mắt. Nghề gì mà tàn nhẫn thế. Chuyện đâu mà khiến người ta buồn bã thế, chua xót thế. Nhưng ai đâu thấy khó lại bỏ nghề. Thấy nguy hiểm thì thoái thác, trốn tránh. Thế thì còn ai làm luật sư, ai làm bác sỹ, ai làm nguyên thủ quốc gia – những người luôn chịu sự rình rập của axit báo thù, đánh đấm hành hung và họng súng ám sát. Phải không con trai?

Cơ mặt hai Long bắt đầu giãn nở, hệt như trái bóng nhựa mềm bị bóp khuyết rồi được thả ra. Trông thật khổ. Ba còn khổ hơn con bội phần. Sao ba không làm theo tiếng gọi của lương tâm ba, hay là chính lương tâm ấy cũng hồ đồ rồi quy kết trách nhiệm võ đoán. Coi, con nói sao mà ba nghe nặng nề. Ba không thể là một người tàn nhẫn máu lạnh lại dạy con trở thành người cao thượng và biết yêu thương được. Nhưng con phải bình tĩnh lại trước đã. Đừng để tình cảm riêng tư khiến cho con không còn giữ được nguyên tắc đạo đức làm nghề.

Hai Long cố hớp một ngụm trà. Mùi thơm ngọt của những búp trà nõn được tự nhiên nuôi dưỡng trong chốn rừng sâu, hứng trọn tinh túy đất trời của vùng núi cao Tây Bắc khiến các dây thần kinh xúc động của nó thư giãn. Giá mà trong phòng cấp cứu cũng có những tách trà ngon làm khuây khỏa áp lực sự cấp thiết mỗi lần lên ca phẫu thuật thần kinh. Giá mà người thầy thuốc cũng được thưởng thức một điều tốt đẹp như tách trà ngon này trong những khoảnh khắc bình yên chứ không phải là gấp gáp.
- Trà của mẹ luôn khiến người ta bình tâm!

Ánh mắt ông Lâm lờ đi như từ chối xác nhận sự phản đối hay đồng tình. Vừa mới đây thôi, chính ông đã chê bai chính cái tách trà này nhạt nhẽo. Vậy hóa ra, ngài thẩm phán cha đây mới đang thực sự mất bình ổn hơn con chăng anh bác sỹ lành nghề?

Bình ổn thế nào được. Ngày nhận thụ lý vụ án sự cố y khoa được đánh giá là đặc biệt nghiêm trọng, tạo làn sóng dư luận mạnh mẽ trên mạng xã hội và các cơ quan báo đài, ngài thẩm phán đã lặng người trầm ngâm. Phen này thực sự khó giao phó rồi. Sau khi nghiên cứu tất cả hồ sơ có liên quan, lòng người thẩm phán chỉ độc một gánh nặng rối lòng. Nếu xử trắng án hay treo án thì với thân nhân những người quá cố, lấy gì để xoa dịu sự mất mát to lớn của họ. Còn bằng như để vị bác sỹ kia chịu trách nhiệm hình sự trước Tòa, thì đó thật sự là nỗi buồn của toàn ngành y tế - sẽ gây tâm lý hoang mang và bất an cho những người duy nhất có quyền năng duy trì và kéo dài sự sống loài người trước bệnh tật, chấn thương.

Đó chỉ là một tai nạn. Hai Long đã gõ cửa người cha quan tòa vào lúc hai giờ sáng để khẳng định chắc nịch rằng bác sỹ Dương Thành Tâm vô can. Con đang trình bày với ba với tư cách là người hành nghề y, những người luôn đặt mạng sống và quyền lợi của bệnh nhân lên trên tất cả, chứ không phải bằng danh nghĩa anh em, bè bạn của bị can. Con đang phân tích thực trạng trắng đen, chứ không cố bào chữa cho lỗi lầm và sai sót. Hệ thống nước thẩm thấu ngược dùng để chạy những máy lọc máu kia, đáng lẽ phải được thay màn lọc, chứ không nên vì không đủ ngân sách, bảo hiểm không thanh mà mang đi rửa ráy, bảo trì. Đã có hóa chất tàn dư. Mà cơ thể con người thì không ai có thể chịu nỗi axit. Con đồng ý anh Tâm có lỗi khi không đi theo một quy trình đáng lẽ nên có trước khi tai nạn xảy ra. Nhưng ở bệnh viện của con, làm gì có một quy trình nào nếu không phải vì mất bò mới lo làm chuồng như sau vụ việc này. Tất cả đều là kinh nghiệm sống còn của những người lính áo trắng, luôn cân nhắc và linh hoạt đưa ra những quyết định kịp thời có lợi cho bệnh nhân nhất. Anh Tâm trước khi ra y lệnh đã dùng máy thử đánh giá chất lượng nước. Nếu phải quy trách nhiệm nghề nghiệp, chính xác anh ấy đã không làm sai bất kỳ một bước nào trong quy trình bất thành văn của bệnh viện đến nay. Nếu hôm đó không phải bác sỹ Tâm điều khiển ca trực để ra y lệnh mà chính là con trai ba thì xác suất kết quả vẫn sẽ là bảy mạng người.

Ngài chánh án không bỏ sót một câu từ nào. Toàn thân ông tê cứng, từng mạch máu như vỡ và trái tim ông như sắp nổ tung. Nhìn đứa con trai gục khóc trước chồng hồ sơ án chất cao như núi, ông cảm tưởng như không còn đêm nào dài hơn đêm nay, và cũng không nỗi buồn nào buồn hơn thế này nữa.

Hai Long đặt nhẹ tách trà về chỗ. Tiếng ly tách chạm mặt kính, dù nhẹ, vẫn đủ đánh thức một tâm trí đang mê mải tận đâu. Ba đang khóc đấy sao ba? Đâu. Nào. Chỉ tại cái kính dởm này mà ra cả. Ba đâu có khóc. Dễ gì. Ba con là một quan tòa.

Quan tòa đã ngồi dưới bao phiên xét xử, đã nhìn và ám ảnh không biết đến bao nhiêu gương mặt đau khổ, phẫn uất và bi thương. Nhưng tuyệt chẳng có gương mặt nào giống như gương mặt của người thanh niên trước tòa sơ thẩm ngày hôm ấy.

Ánh mắt anh sáng ngời. Nét mặt thanh thoát, thiện lương và bình thản đúng như nhân cách của những người hành sự theo lẽ trời. Chắc anh ta khinh ba và khinh tất hội đồng công tố - những kẻ đã ra sức buộc tội anh. Anh từ chối bào chữa, từ chối biện hộ hệt như con người ấy tin rằng thanh giả tự thanh và trọc giả tự trọc. Còn những ai vẫn hay thích khiển trách, đổ thừa lẫn nhau chỉ vì sự thỏa mãn cá nhân, tuyệt không phải là người xứng đáng để cho anh bận tâm. Anh không sợ hãi. Càng không khóc. Mặt anh lạnh nhạt, có lúc khẩy cười trước suy nghĩ ấu trĩ của người đời – “So với người phạm lỗi, kẻ không phạm lỗi chắc chắn phải ưu tú hơn, tốt đẹp hơn và giỏi giang hơn”.

Người ta đã mang anh ra trước tòa phúc thẩm đến vài lần, và cũng từng ấy lần được điều chỉnh tội danh. Anh từ thản nhiên đến phản kháng, chống cự rồi lại quay về thản nhiên như cũ. Nét mặt anh chỉ tối đi duy nhất một lần – nhìn người mẹ mắc bệnh tim lịm ngất giữa sân Tòa.

Ai giằng co quá lâu rồi cũng phải kiệt sức. Y gia thì chung quy chỉ là một con người. Nhưng bằng sự từng trải, ba dám chắc với con, anh ấy nhận tội không phải vì nhận thấy bản thân mình có tội, mà chỉ là hành động nhân nhượng, mong muốn mọi chuyện sớm kết thúc để còn quay lại con đường cứu người. Sáng này khi thi hành án, ánh mắt vị bác sỹ quay lại nhìn ba như thầm trách móc rằng, ngài đã làm mất của tôi quá nhiều thì giờ. Nhưng con có hiểu không, người cầm cân nẩy mực, thượng tôn pháp luật, bảo vệ công lý và hòa khí xã hội ấy là ngài thẩm phán, chắc chắn không phải là cha của các con.

Vị bác sỹ trẻ đã lấy lại được vẻ bình tĩnh cần có. Nhưng tuyệt không thỏa hiệp trước phán quyết của cha mình. Thỏa hiệp đồng nghĩa với sai phạm. Thỏa hiệp là đồng ý cho bản án trở thành một tiền lệ xấu chưa từng có đe dọa sự an toàn không của riêng ai trong giới y khoa.

Ba, chính là ba từ nhỏ đã dạy con, khi trái tim con tin điều gì đó là đúng, thì phải đấu tranh để bảo vệ nó đến cùng. Cho nên con thật không hiểu vì sao và từ lúc nào lỗi máy móc, kỹ thuật, quy trình lại được tính thành trách nhiệm cá nhân của bác sĩ. Mai này liệu những đồng nghiệp của con, còn ai dám dốc sức, xả thân để cứu người, để phát minh, thử nghiệm những thuốc mới, vắc-xin mới, phương pháp y học mới…, bởi tất cả những hành động đó đều có rủi ro ảnh hưởng trực tiếp đến mạng sống của họ. Con và đồng nghiệp, mỗi khi đứng trước lằn ranh sống chết của bệnh nhân, vẫn sẽ phải chờ đợi, sẽ không tự ý quyết định một chuyện gì mới có thể đảm bảo an toàn cho cá nhân mình. Còn bệnh nhân của con, họ sẽ chết rất đúng với quy trình và thủ tục. Là một bác sĩ, thử hỏi, làm sao con có thể dửng dưng làm vậy khi mà ngay từ lúc học nhập môn y đức, con đã được dạy rằng phải tận tâm chữa bệnh thay vì tập trung vào những thứ ngoài chuyên môn.

Người cha già, trong tâm như đứt từng khúc ruột, vẫn cố điềm tĩnh trước từng lời “trừng phạt” của con trai. Con nói hệt như là dư luận. Vì dư luận đứng về kẻ có tình. Ba mừng vì đồng loại vẫn còn lòng trắc ẩn, còn biết yêu thương. Nhưng là người công bộc, ba phải đứng về phía luật pháp. Đó là cấp trên của ba. Giống như con, cũng phải làm việc theo sự sắp xếp của trưởng khoa trực thuộc bộ phận mình. Con cũng vì mạng người. Ba nào có khác con. Liên quan đến mạng người thì phải có câu trả lời sao cho thỏa đáng, là hồi chuông cảnh tỉnh cho toàn ngành không còn lặp lại sai phạm đó lần thứ hai. Nhưng tại sao ba không thể đứng dưới lập trường của y học để phán xử.

Vị chánh án cười như mếu. Con trai của ba. Ba không phải là cảnh sát có thể tùy ý điều tra vụ việc đến từng kẽ tóc chân tơ, lại càng không phải công tố viên để truy tố hay buộc tội người phạm pháp hoặc tình nghi phạm pháp. Ba chỉ là một quan tòa độc lập, không thể đứng về phía lập trường của bất kỳ cơ quan hay cá nhân nào. Ba phải tự mình nghiên cứu hồ sơ, dựa vào chứng cứ đã được thẩm tra và làm việc. Con đừng tưởng ba là người đứng đầu quyền lực – có thể định ai sống thì người ấy sống, định ai chết thì người ấy phải chuẩn bị tư thế về trời, thực ra ba vẫn có hạn chế và bị ràng buộc nhiều bề. Quyết định là thuộc về cả hội đồng xét xử, là tập thể, ba chỉ là người đại diện tuyên đọc bản án phải thi hành, là một cá nhân. Sau cùng, là để cho vợ ba hậm hực ba, các con lạnh nhạt ba, dư luận ném đá ba. Ồn ào. Bạo loạn. Lộn xộn hết cả lên. Ai cũng có thể nhân danh cái này hoặc cái khác mà mắng chửi ba, nhưng các con cũng không hiểu cho ba thì làm sao ba có đủ động lực đi tiếp con đường mà lúc nào thần kinh cũng không khác con – luôn trong trạng thái căng não bất thường.

Hai Long ngồi xụi lơ cán cuốc. Nó nhìn cha nó ngồi đối diện đó, phờ phạc đến hao gầy. Tóc ông đã lấm chấm bạc phơ mà tâm trí vẫn còn đặt hết vào án vụ. Cả cuộc đời liêm chính, cần kiệm, niềm vui nho nhỏ của ông chỉ là nhìn thấy hai anh em nó lần lượt nên người. Sao chưa lần nào nó chịu để ý mà cảm thông. Nghề nghiệp của mỗi người, ai cũng có riêng phần khó xử. Nghề của cha nó lại càng có phần đặc biệt hơn – khi đứng trước công lý, ông không thể còn là chính mình. Ông chỉ là người đại diện hợp pháp của luật pháp, thay luật pháp thừa hành. Tất cả mọi phán quyết của ông, dù là tử hình hay trắng án thì đều là ý chí của luật pháp.

Nhưng nếu là như vậy thì kẻ không may mắn như bác sỹ Tâm sẽ phải làm sao. Đó đâu chỉ là một bản án mà sau ba năm mọi thứ sẽ trở về như cũ. Đó là sự nghiệp, là danh dự, là cuộc đời. Đối với một người thầy thuốc, còn điều gì tàn nhẫn hơn chuyện không còn được chuyên trách cứu người?

Bóng đen đêm tối buông dài. Hai Long tạm dừng cuộc nói chuyện chưa bên nào được đi tới đâu để về khoa thần kinh gấp với ca phù não mới. Nỗi đau riêng đành gác lại cho một sứ mệnh lớn hơn.

Nó bước nhanh rồi đột ngột quay lại. Những lời của nó như giáng một nhát búa xuống trái tim người cha đang rên rỉ liên hồi.
- Con ba Phụng và anh Tâm quen nhau, nếu không có sự vụ này, chắc nó đã mang ảnh về mà ra mắt ba!

Nói rồi hai Long vội đi. Bóng nó lướt nhanh ra khỏi cửa, chìm vào trong đêm rồi mất hút. Tiếng xe máy hòa vào hàng vạn âm thanh inh ỏi ngoài kia khi phố xá lên đèn.

Ông Lâm ngã người xuống lưng ghế rồi ngồi thừ như một kẻ thất bại. Vị thẩm phán mượn thân thể người cha đã làm ra chuyện gì rồi? Ông ấy đã mang lại niềm tin cho biết bao người, trả công lý cho biết bao nguyên cáo thì cuối cùng cũng không mang lại được hạnh phúc cho các con ông. Đến nỗi, một đứa vì bản án của ông mà đứng trước tâm lý sợ hãi cứu người vào những tình huống khẩn cấp, hoang mang khi hành nghề. Còn một đứa nữa, cũng vì bản án đó mà chia cách bạn trai dù rằng chuyện chúng nó là sâu hay cạn. Sao ông lại nỡ còn trách móc ánh mắt con ba Phụng tủi hờn, vô phép. Còn ông hiểu bao nhiêu trước nỗi niềm tâm sự của con ông.

Những làn khói bay tỏ mờ. Ngài chánh án cứ đứng ở một góc sân và liên tục đốt thuốc. Cuộc đời ông, không phải chưa từng lặng yên với những tiếng thở dài sau khi trở về từ những phiên tòa. Đã nhiều lần tự đứng trước gương và ông tự nhắc mình, phía sau tấm màn nhung ông không phải là một vị thẩm phán. Ông chỉ là một con người. Rất bình thường. Ông có một bà vợ, dù kỹ tính nhưng luôn sâu sắc và dịu dàng. Ông có những đứa con, đều đẹp xinh, tài năng và hiếu thảo. Mỗi người, đơn giản vốn chỉ cần có thế là đã đủ ủi an sống trọn phần đời.

Bữa tối chỉ có độc hai thân già. Con ba Phụng cáo bận vì lo soạn giáo án. Bữa cơm chưa bao giờ lại lạnh ngắt như hôm nay. Vị thẩm phán đã sai ở điểm nào mà riêng ông lại cảm thấy mình khổ sở đến vậy. Cả một chặng đường dài đấu tranh cho công lý và lẽ phải, tất cả những vụ án ông dày công xét xử đều đã đúng người đúng tội hay chưa?

Phòng con ba Phụng vẫn mở đèn. Nhưng rèm cửa đều đã được kéo lại, nên đứng từ ngoài khó nhìn thấy được dáng điệu nó đang ngồi soạn bài giảng bên trong. Có phải nó đang soạn giáo án thật, hay là ngồi khóc ở một góc nào đó của căn phòng? Ông Lâm đi đi lại lại trước phòng con nhỏ, nửa muốn gõ cửa, nửa lại không. Ông muốn nhìn tận rõ mặt con gái ông để biết nó ra sao và có đang ổn. Nhưng ông ngại nếu như phải đối diện nó, nhìn thẳng vào gương mặt đẹp xinh của nó và thấy giàn giụa những giọt ngắn dài. Ông thấy mình thật tệ. Là một vị chánh án, ông đã dành hết thì giờ cho phận sự, cho nhân dân, nhưng là một người cha ông lại không để ý quan tâm các con mình có đang thương hay yêu ai, cuộc sống thường ngày có điều gì bất như ý. Nhưng giả dụ, nếu ông biết thì sao nào. Nếu ông biết vị y gia trẻ tuổi kia là người yêu của con gái ông, hay thân thiết hơn có thể trở thành con rể ông, thì ông liệu sẽ làm gì? Quân pháp bất vị thân, con gái ông quá hiểu nghề của cha nên hẳn cũng đã tự mình im hơi lặng tiếng. Phải rồi, pháp luật của một quốc gia làm sao thiên vị cho một ai chỉ vì kẻ ấy là người thân của thẩm phán bao giờ. Nhưng với trọng án này, là một công dân giữa đời thường, ông đang nghi ngờ liệu mức án phê như thế có phải rằng đã quá nặng tay chăng?

*

Tiếng chuông điện thoại réo rắt ở phòng ngoài. Những hồi dài âm thanh trong đêm khuya im ắng dễ khiến người ta mất tập trung lắm chứ. Ông chánh án từ nãy giờ vẫn chẳng thể đọc được án thư nào. Là lòng đang bồi hồi xốn xang hay là vì cặp mắt kính. Ngày mai, chắc ông phải đi đổi một cặp kính mới.
Bà hoa khôi nữ công gia chánh thành phố một thời, phu nhân ngài chánh án mở toang cửa, diện một bộ mặt thất thần.
- Bác sỹ Đỗ Ứng Long, con trai ngài, gặp sự cố y khoa trong phòng mổ. Chết người rồi!
H.D

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập12
  • Hôm nay1,305
  • Tháng hiện tại21,819
  • Tổng lượt truy cập2,916,690
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây