CUỘC XÂM LĂNG CỦA BINH ĐOÀN VIRUS - Tác giả: Nguyễn Thuỳ Dương

Chủ nhật - 31/05/2020 09:23
GIẢI NHẤT CUỘC THI "VIẾT CHO THIẾU NHI" DO QUÁN CHIÊU VĂN TỔ CHỨC 
——
Ngày xửa ngày xưa, trên một hành tinh nhỏ bé xa xôi tên là Virus, nơi đó có những sinh vật kì quái, toàn thân mọc rất nhiều xúc tu. Loài virus sinh sôi phát triển rất nhanh, nhưng tuổi đời lại rất ngắn. Sau nhiều lần cử phi thuyền đi thám thính, bọn chúng phát hiện ra một hành tinh xinh đẹp và màu mỡ, nơi chúng có thể kéo sự sống dài hơn, đó chính là Trái Đất.

Ở Trái Đất, có một loài sinh vật to lớn sinh sống mang tên con người. Môi trường ở Trái Đất chỉ khiến cho đám virus sống được nửa giờ, nhưng nếu kí sinh được trên cơ thể người, thì tuổi thọ của chúng sẽ là vô hạn.

Vì thế loài virus đã tiến hành cuộc tổng tiến công xâm lược Trái Đất, mà mục tiêu chính là loài người…

*

- Báo cáo, chiến hạm Hạt Tiêu đã hạ cánh an toàn.

Một chiến hạm khổng lồ vừa đáp xuống bề mặt Trái Đất, sức chứa phải đến hàng trăm phi thuyền nhỏ, nơi phòng chỉ huy có sinh vật kì lạ với nhiều xúc tu tua tủa đang nói chuyện qua máy bộ đàm.

- Hình ảnh giống như đội do thám đã gửi về mấy ngày trước. Chúng tôi đang cử một phi thuyền đi kiểm tra một lần nữa trước khi chính thức phát động tổng tiến công.

Phi thuyền nhỏ sau khi lượn vài vòng, xác nhận đúng địa điểm liền trở về. Trong kế hoạch xâm lược Trái Đất, bọn chúng đã nhận định rằng để có thể tấn công loài người to xác thì phải bắt đầu từ những đứa trẻ có sức đề kháng kém hơn, sau đó mới có khả năng lây lan sang người lớn. Thế nên chúng đã lựa chọn điểm đầu tiên là một trường mẫu giáo.

Kế hoạch xâm lăng lần này được tính toán rất kỹ, một khi rời khỏi chiến hạm thì chỉ được phép thành công. Hàng trăm phi thuyền được chia thành từng nhóm, nhận nhiệm vụ xâm nhập nhiều khu vực khác nhau trong trường học. Chỉ huy trưởng ngồi trong phòng điều hành nhận tin tức từ các nhóm, tín hiệu gửi về rất khả quan, hắn rung rung các xúc tu cười đắc ý.

Nhóm thứ theo chân người giao nguyên liệu tiến vào phòng bếp. Con người cần phải ăn uống, tấn công dễ nhất là bằng con đường dạ dày. Những con virus bám chắc vào từng lá cây hay con tôm, miếng thịt.

Cô làm bếp đem rau đi rửa, cả thịt tôm cũng chẳng bỏ qua, đám virus ngỡ ngàng khi bị nước cuốn trôi đi quá nửa. Còn số ít bám trụ lại, tự động viên cổ vũ tinh thần, nhưng sau khi thức ăn được đun chín nấu sôi thì chẳng còn con nào sống sót cả.

- Báo cáo, nhóm 1 và 2 đã bị mất liên lạc. - Viên chỉ huy hốt hoảng khi nghe tin. Hừ, phen này hắn phải cẩn thận hơn mới được.

Nhóm 3 và 4 luồn lách được vào phòng chơi trong nhà của các bé, thật khó khăn mới bám vào được những món đồ chơi xếp gọn trong sọt nhựa. Nhưng xui xẻo làm sao hôm nay đến ngày các cô vệ sinh dụng cụ, chỉ một loáng là đám virus đã bị thổi bay. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, bọn chúng còn chưa kịp khóc.

Các nhóm còn lại di tản từng ngóc ngách, nằm chờ mãi cũng chả ai đến đoái hoài. Chỉ còn nhóm nằm ở sân cát ngoài trời, nơi có tốp trẻ em vừa ra chơi là hoàn thành nhiệm vụ.

Chỉ huy mừng rớt nước mắt, cuối cùng cũng có virus thành công bám trên cơ thể người rồi. Bàn tay bốc cát bẩn kia kìa, có biết bao con trên đó. Nhưng hắn chưa mừng vội, virus ở ngoài da chưa phát huy được tác dụng, phải chui được vào bụng thì kế hoạch mới thành công. Hắn đang chờ đợi tới giờ ăn, những ngón tay nhỏ bé kia đưa lên miệng thì hắn mới an tâm được.

*

Cô giáo gọi các bạn xếp thành hàng để rửa tay, giờ ăn sắp đến rồi. Các bé rất ngoan ngoãn chờ tới lượt. Trên bồn rửa có tấm bảng to in hình các bước rửa tay với xà phòng, chẳng cần nhìn đâu, các bé đã thuộc nằm lòng không sai một chữ.

Những con virus mồm miệng méo xệch, nhìn đồng đội lần lượt bị trôi theo miệng ống thoát nước, dù có cầu nguyện thế nào thì số phận cũng chẳng khá khẩm hơn. Chỉ huy trưởng nhìn qua bảng tín hiệu mà khuôn mặt não nề. Ai mà nghĩ được đám trẻ con này trước khi ăn còn rửa tay kia chứ. Cứ thế này làm sao bọn chúng có thể xâm lăng Trái Đất được đây?

Từng nút tín hiệu tắt dần tắt dần trước sự tuyệt vọng của chỉ huy trưởng, hắn chẳng buồn nhìn nữa, chuẩn bị kế hoạch trở về báo cáo và đối mặt với hình phạt của cấp trên. Còn một nút tín hiệu nữa thôi là tất cả sẽ trở thành công cốc hết. Hắn chờ mãi, chờ mãi… nhưng lại thấy đèn vẫn sáng. Sao lại có điều kì diệu như vậy chứ?

- Mã số 101, cậu vẫn còn sống sao? Mau báo cáo tình hình.

- Dạ thưa sếp, có một cậu bé không rửa tay với xà phòng, và em sắp hoàn thành nhiệm vụ.

- Tốt! Tốt lắm!

Chỉ huy trưởng vui mừng tột độ, chỉ cần một con virus sống sót thì khả năng bùng phát bệnh vẫn còn. Đúng là ông trời còn thương cho giống loài virus bọn chúng.

Những đứa trẻ ngồi vào bàn ăn, háo hức nhìn món ngon trước mặt, hôm nay có tiệc buffet nhẹ tại trường. Thìa và nĩa chưa kịp mang ra, một cậu bé mũm mĩm đã định vươn tay một miếng xúc xích. Chợt bạn nữ bên cạnh hô to:

- Thưa cô, ban nãy bạn Nam chưa rửa tay với xà phòng.

Cậu bé tên Nam giật mình rụt tay lại, ngước lên nhìn cô giáo đi về phía mình, ngoan ngoãn đi theo cô rửa lại tay thật sạch trước khi dùng bữa.

Đèn tín hiệu cuối cùng vụt tắt, chỉ huy trưởng thất vọng đứng trước bảng điều khiển tối om, tia hy vọng cuối cùng đã tan thành mây khói. Trận này thảm bại, một mình hắn sống sót trở về.

*

Khi đi oai dũng, khi về thảm hại, năm đó kế hoạch xâm lược Trái Đất đã không thành. Hành tinh Virus với ý chí mạnh mẽ vẫn không ngừng nuôi tham vọng đánh bại loài người nhiều lượt nữa. Cũng chẳng rõ bọn họ trở lại được mấy lần, nhưng cho đến nay vẫn chưa lần nào thành công cả.

Các bé có biết vì sao loài người chúng ta có thể chiến thắng không? Chỉ cần ăn chín uống sôi, rửa tay sạch sẽ thì virus kia dù có mạnh đến đâu cũng sẽ thật khó đánh bại được chúng ta. Các bé hãy giữ gìn vệ sinh thật tốt để bảo vệ sức khoẻ của mình, cũng như bảo vệ Trái Đất chúng ta trước sự xâm lăng của loài virus nhé!

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Hôm nay1,032
  • Tháng hiện tại35,723
  • Tổng lượt truy cập2,640,245
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây