ĐẤT CHÍN

Thứ năm - 10/12/2020 03:04

Truyện ngắn của Nguyễn Thu Hằng

1. Lúc tỉnh dậy, Huê thấy mình nằm trong một căn phòng lạ sang trọng. Chiếc bàn kê sát cửa sổ có lọ hoa hồng ta đang nở bung rực rỡ, kế đó là một chiếc tủ kính treo đầy váy áo đẹp, rồi đến tủ đựng giày, dép... Huê hoảng hốt, chống tay ngồi dậy, thấy toàn thân đau nhức ê ẩm, thái dương giật nhoi nhói, mũi khó thở. Huê chợt nhớ lại mọi chuyện. Sau năm tuần được sinh sống, học tập trong Biệt thự Hoa hồng với các cô gái chân dài khác, thì đêm qua cô đã bị loại khỏi cuộc thi sắc đẹp đó, chỉ vì vòng thi trang phục dạ hội, cô đi catwalk thua kém bạn bè. Tự nhủ đừng buồn, đừng khóc trước mặt ai, nhưng suốt đêm Huê mất ngủ, nước mắt chảy lặng lẽ ướt đẫm gối.
Sáng nay, khi các bạn tiễn chân ra cửa, Huê vẫn mỉm cười, nhưng vừa lên xe tắc xi thì Huê đã gục xuống như chiếc bình đang trên bàn lặn bị sai thao tác. Ngoài trời bỗng dưng nổi mưa gió, mưa ào ào, xối xả, nước chảy tràn trên cửa kính, gió thổi vù vù, sấm chớp giật liên hồi. Huê lo lắng không biết giờ này ở nhà anh Đăng đang làm gì, có kịp đậy điệm mấy bể lọc đất cẩn thẩn kẻo nước mưa xối vào thì hỏng hết những mẻ đất đang lọc, lấy gì mà làm trong thời gian tới, anh sẽ bị mắng, bị trừ lương cả tháng mất.
Mà tại sao đang yên ổn làm thợ gốm không chịu, Huê lại muốn làm Hoa khôi? Giờ thì một gánh nợ đang chất đống lên vai hai anh em. Hai người vừa vào làm trong xưởng gốm Hoa Đất được mấy tháng, lương ổn định chứ không bấp bênh như hồi làm thuê cho lò gốm thủ công nhà ông Men, nhiều dân làng lành nghề cũng đã chuyển vào làm trong xưởng Hoa Đất chứ không cứ gì anh em Huê. Hoa Đất là công ti trách nhiệm hữu hạn mới mở, vốn lớn, nhiều mối làm ăn, công việc đều, bà chủ là Kim Thoa vốn dân buôn bất động sản, đã về làng Huê mở Hoa Đất, là người quan hệ rộng, kí kết được nhiều đơn hàng xuất khẩu ra nước ngoài, thu hút được nhiều đoàn khách thập phương đến thăm quan xưởng, thuê được toàn thợ lành nghề, mua nhiều trang thiết bị máy móc tối tân để áp dụng vào sản xuất nên Hoa Đất ngày một mở rộng.

2. Đã thành thợ chính trong xưởng thì Huê mới gặp mặt bà chủ. Hôm ấy, có đoàn khách nước ngoài sang thăm làng gốm cổ, bởi sản phẩm gốm nơi đây từ xa xưa đã có mặt tại rất nhiều bảo tàng danh giá ở vài nước trên thế giới, đích thân bà chủ là chị Thoa dẫn đoàn khách đi giới thiệu. Lúc ấy, Huê đang cùng anh Đăng xử lí đất ở bể lọc. Mấy ông bà Tây thấy hai người thợ hì hục cào cào hót hót đất trong bể cứ chụp ảnh tanh tách. Bỗng, chị Thoa vẫy Huê ra bảo Huê dẫn khách đi giới thiệu. Huê ngại, từ trước tới nay chỉ biết làm, đâu có biết nói cái gì? Chị Thoa bảo Huê làm sao thì nói vậy, càng thật càng cuốn hút, người Tây vốn không ưa màu mè.
Đầu tiên Huê nói về việc chọn đất, là thứ trầm tích lắng đọng hàng ngàn năm của sáu đầu nguồn dòng sông hội tụ lại. Người ta bỏ qua lớp đất bùn, cát, sỏi, đào sâu tới đất sét trắng mới khai thác được, lớp đất này ít tạp chất nhiều khoáng chất, có độ dẻo cao, khó tan trong nước, hạt mịn màu trắng sáng. Khai thác đất nguyên thủy xong phải đưa đi xử lí nghiêm ngặt. Vào bể giã, đất sét thô ngâm lâu cho đến khi đất giã ra là đất đã chín, lại đánh cho đều thành hỗn hợp lỏng, rồi tháo qua bể lắng. Đất sẽ lắng đọng xuống, một số tạp chất là các chất hữu cơ nổi lên, sỏi đá nặng lắng xuống dưới, được thải bỏ, lấy phần ở giữa, rồi đưa sang bể lọc để lấy phần mịn nhất, sau chuyển qua bể ủ. Tại đây, ủ đất càng lâu càng tốt, sẽ khử sạch các tạp chất còn dính dáng lại… Lúc đầu, Huê còn ngượng ngùng sau càng nói càng hăng, chẳng khác gì lúc Huê dạy việc cho thợ mới vào, đến mức chị Ngân hướng dẫn viên dịch sang tiếng Anh không kịp, phải nhắc Huê nói chầm chậm thôi.
Khi đoàn khách tỏa ra người thì tham quan gian hàng trưng bày, người thì vào tập nặn bình, nặn bát thì Ngân ra chỗ Huê đang làm, chìa tay bắt, thì ra em là Huê, người phụ trách ở đây đã khen nhiều về tay nghề của em và Đăng với đoàn khách. Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi? Huê ngừng tay nặn, cả tuổi mụ là hai mươi chị ạ. Em như bông hoa quế giữa rừng vậy. Vùi mặt mãi trong xưởng gốm này thì phí hoài quá. Người đẹp như em nên đi tham gia cuộc thi Hoa khôi sắp tới. Chị có ông anh là giám đốc một công ty Người mẫu, nếu em tham gia chị sẽ điện cho anh ấy giúp đỡ. Nhan sắc và chiều cao của em mà đi thi có cơ hội giật giải đấy.
Huê biết tin có cuộc thi này, đài báo quảng cáo ầm ầm, mấy chị thợ cùng làm xem ti vi từng bĩu môi chê mấy cô người mẫu như bộ xương di động, thua xa cái Huê. Rồi mấy chị bảo, giá mà Huê đi thi thì nhất chứ chẳng chơi. Huê cũng thích lắm nhưng tiền đâu ra mà mua sắm trang phục để đi thi. Hai anh em làm thuê tướp bơ mấy năm vừa dành được ít tiền, ý định bao giờ lưng vốn hòm hòm thì sẽ xây căn nhà ngói ba gian cho khang trang, cái nhà bố mẹ để lại cho hai anh em đã rệu rạo lắm, mưa gió to không khéo là đổ tường, tốc mái như bỡn.
Em chân lấm tay bùn suốt ngày, đọ sao được với các cô thành phố hả chị? Đừng nghĩ cứ thành phố mới nhất. Chị nói thật đấy. Em ngời ngời thế này không đi thi cũng phí tuổi xuân sắc. Tuy làm việc vất vả nhưng chân tay em vẫn thon dài, mềm mại, eo thì thắt đáy lưng ong, da thịt săn chắc, mắt đen biêng biếc thế này cơ mà. Nhưng da em đen thui. Ngân cười lớn, em có biết vì sao đoàn khách du lịch cứ sán vào em mà chụp ảnh không? Đó chính là do nước da màu bánh mật đượm nắng của em đấy. Da này mới hiếm chứ cứ trắng như trứng gà bóc thì cũng thường thôi. Về bàn bạc với gia đình, đi thì a lô cho chị. Chị và anh chị sẽ giúp đỡ em nhiệt tình nếu em lên thành phố thi. Tham gia cuộc thi này, em sẽ nổi tiếng, em sẽ đổi đời đấy. Em còn làm ở đây, sợ chị Thoa không tạo điều kiện cho đi. Vừa lúc ấy, chị Thoa ra sau sân nghe điện thoại, Ngân vẫy lại nói chuyện, bà chị mà tạo điều kiện cho cô gái này đi thi Hoa khôi đi thì bà chị chỉ có thắng lớn. Sao chị lại thắng trong khi cô ấy là thợ chính ở đây, cô ấy đi là ùn tắc bao nhiêu công đoạn khác. Nhưng đổi lại người ta sẽ giới thiệu cô ấy chính là thợ gốm của Hoa Đất mỗi tối truyền hình. Đây gọi là thả con săn sắt bắt con cá chép hẳn hoi. Khuôn mặt chị Thoa rạng rỡ lên, nghe cũng được đấy. Nếu em đi thi có thiếu tiền cứ gặp thủ quỹ xin ứng lương trước.
trang tri hoa van tren san

3. Sau cuộc nói chuyện, tâm trạng Huê đã khác thường, đầu óc chỉ nghĩ tới việc đi thi Hoa khôi, tưởng tượng ra cảnh mình đi đứng trong ánh đèn sân khấu lung linh, tráng lệ, nên khi tháo chỗ hỗn hợp đất lỏng từ bể giã sang bể lắng, Huê lóng ngóng sai một khâu làm nước chảy xối xả hơn xả lũ. Đăng vội chạy lại đỡ cho, vừa làm Đăng vừa mắng, đầu óc để đâu mà không tập trung sẽ hỏng hết nguyên liệu bây giờ, Huê giật mình, hai tay buông thõng trông đến tội nghiệp.
Tối hôm sau, ăn cơm xong, Đăng nói, anh để ý từ lúc chị Ngân nói chuyện thi Hoa khôi với em, em chẳng tập trung tới công việc gì cả. Em hơi dao động thật. Là em cũng muốn đi thi? Nhà mình làm gì có điều kiện mà đi. Đăng nhìn lên bàn thờ, nơi có bức chân dung của bố mẹ. Đoạn đứng lên, bật lửa, châm ba nén nhang thắp cho hương hồn người đã khuất xong, quay sang Huê, giọng quả quyết, nếu em thích thì cứ tham gia. Anh sẽ ủng hộ. Còn công việc ở lò gốm? Nếu chị ấy đã động viên em đi thi thì chẳng lo. Với lại, anh có thể cố gánh vác hết cả công việc của em trong thời gian này. Anh mà cố là sẽ ốm đấy. Anh làm được. Chỉ cần em đi thi thật tốt, giành giải cao về để anh em mình có thể đổi đời. Lúc ấy, xây nhà chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng, nhỡ đâu, em bị loại sớm…Đã quyết tâm đi thi thì chỉ nghĩ tới điều tốt đẹp. Cơ hội này em phải nắm lấy, nếu để nó tuột khỏi tay, thì…anh em mình phải làm lại từ đầu.
Một tuần sau, Đăng đèo Huê ra ga.

4. Tiếng mở cửa, anh Vũ, là anh họ Ngân vào phòng, bê cho Huê một cốc sữa nóng. Vũ là người đã giúp đỡ cho Huê rất nhiều khi Huê chân ướt chân ráo đến đây. Chính Vũ đã đưa Huê đi sắm sửa trang phục, chỉnh trang nhan sắc khi cô còn tham gia các vòng thi sơ khảo. Cho đến khi đã được chọn là một trong mười lăm cô gái được vào Biệt thự Hoa hồng, qua các buổi tập luyện, học tập và từng đêm thi, Vũ vẫn theo sát Huê, động viên giúp đỡ rất nhiều để Huê vững tin hơn.
Nhưng rồi sau năm tuần, ở vòng thi cuối cùng thì Huê đã bị loại, không thể bước tới đêm chung kết. Người ta tính điểm cộng từng tuần học tập và các đêm thi, cô đã thua các thí sinh khác ở khoản tiếng Anh và trực tiếp là đêm trình diễn cat walk trong trang phục dạ hội, cô không có phong thái đài các, quý phái, trang trọng, mà cô còn quá chân chất, mộc mạc, vẫn dáng dấp bước đi của cô thợ gốm ngày nào, theo như lời nhận xét của ban giám khảo. Nghe nhận xét và đọc điểm xong, chân Huê run run muốn khuỵa xuống, đôi giầy mua bằng cả ba tháng lương cứ bó chặt, từng vòng dây da siết chặt lấy cổ chân cô. Ít điểm nhất, cô cùng một cô khác xách va li ra về trong ngậm ngùi, hối tiếc. Huê đau khổ nghĩ cô chính là thứ đất khai thác vừa phải trải qua các công đoạn xử lí ở các bể để biết rằng cô không phải là đất sét trắng tinh khiết, cô chỉ như thứ cát đá pha tạp giờ bị tách ra, hất đi khỏi bể.
Em đã tỉnh rồi à? Anh Vũ ngồi xuống giường, đưa cho Huê chiếc khăn mặt ướt. Sao em lại ở đây? Huê ấp úng. Sao gì. Không ngờ là em yếu đuối thế, đã lả đi trên xe khi ra khỏi cổng Biệt thự Hoa hồng. Tay lái tắc xi tìm thấy các vi rít của anh trong túi em, đã gọi điện cho anh. Mà anh đã dặn em rồi, việc em học tập trong năm tuần qua đã thừa tiêu chuẩn để vào công ty anh làm người mẫu. Về làng, lại chui vào xưởng gốm của bà Thoa làm gì cho khổ. Cứ ở đây với anh, làm người mẫu kiếm tiền có dễ hơn không? Nhưng kiếm có được nhiều không anh? Một lần diễn được bao nhiêu? Huê như chết đuối vớ phải cọc, số tiền anh Đăng vay mượn cho Huê đi thi đang đè nặng tâm can cô. Tùy theo từng sô, và tùy ở em nữa. Anh đưa tạm cho em ba triệu để chi tiêu sinh hoạt. Mấy hôm nữa có một sô, anh sẽ xin cho em đi diễn ngay. Được không cưng? Vũ đưa tay khẽ vuốt lên tóc, rồi lau mấy giọt nước mắt đang lăn trên gò má cô.
Huê quyết định ở lại công ty Người mẫu. Đăng gọi điện bảo, nếu bị loại thì em về xưởng gốm làm ngay, đừng lang thang trên đó nhiều cạm bẫy lắm. Huê không về, bảo đã tìm được việc làm tử tế, Huê sẽ đi làm người mẫu, còn việc xưởng gốm vất vả Đăng không thể đảm nhiệm cho cả Huê được nữa, hãy báo đội trưởng Huê nghỉ việc để họ điều thêm người nữa, chưa kịp nghe Đăng nói tiếp, Huê vội tắt máy, giờ tập luyện đã bắt đầu.
Thực ra là Huê đang rất xấu hổ, cô không dám về làng lúc này. Cả làng, cả xã đã hồi hộp theo dõi chương trình, nhắn tin ủng hộ cho Huê năm tuần qua. Đăng nữa. Công sức của Đăng hai năm tích cóp đã tiêu vèo vào những bộ váy áo, trang sức, giầy dép, phấn son... để cho Huê tỏa sáng trong năm đêm trên sân khấu. Không biết những đêm ấy, Ngọc có rời lò gốm ra xem Huê diễn ở trên ti vi không?

5. Huê còn nhớ, buổi sáng hôm đó, cả xưởng đang làm thì ông Men bảo sang làng bên có việc, Ngọc đã rủ Huê trốn ra sông tắm để lần tìm đất sét trắng. Ngọc bảo, đất sét trắng ở dòng sông Lục đầu giang này là loại quý hiếm đã làm nên tinh hoa gốm cổ làng ta. Tương truyền ngày xưa bà Tổ nghề gốm, một lần đi thuyền ra sông lấy đất cùng đám thợ đã tìm ra một mỏ đất sét trắng đặc biệt không hề lẫn một chút tạp chất nào, đem về gia công, chế tác ra những chiếc bình hoa cổ, nghe đâu giờ còn một chiếc bình đang được trưng bày trong bảo tàng Thổ Nhĩ Kì. Lặn ùng ục một lúc, ngoi lên, tay Ngọc đã có một vốc đất sét trắng to, Huê hỏi có phải mỏ đất sét trắng đặc biệt ấy không? Ngọc bảo trước sau gì Tổ nghề cũng sẽ báo cho con cháu tìm thấy, có điều phải chờ xem ai mới là người có được cơ duyên ấy? Ngọc liền kéo Huê lại gần, bôi nắm đất lên mặt Huê bảo cho đẹp da, lại quyệt đầy mặt Ngọc, nói thần sông sẽ không nhận ra hai đứa đến quấy nhiễu ngài đang no giấc mà bắt phạt, rồi cả hai cười rinh rích với nhau, cùng nằm ngửa trên nước mặc cho dòng sông thả trôi.
Bỗng tiếng ông Men gọi váng sông, cả hai giật mình bơi vào bờ trốn trong đám lau lách. Đợi ông Men đi xa mới dắt nhau chạy về. Tới xưởng, thấy có một cô gái ăn mặc rất bụi đang ngồi uống nước dưới gốc cây, vừa trông thấy Ngọc ướt sũng chạy về đã lao vào ôm chầm lấy rồi hôn tới tấp lên má. Huê không thể đi vào trong xưởng được nữa mà quay đầu chạy về nhà, chui vào giường nằm khóc. Nghe nói khi Ngọc học trên thành phố có một cô gái rất yêu Ngọc, chắc là cô ấy đã tìm về. Vài hôm sau thì Huê và Đăng xin nghỉ việc ở xưởng ông Men chuyển sang Hoa Đất.
Lúc Huê thông báo với Ngọc sẽ thôi làm ở xưởng của nhà Ngọc, Ngọc tím mặt, lặng ngắt. Mãi lâu sau thì hỏi, có phải tại cái cô gái hôm nọ đến, Huê đã nhìn thấy cô ấy hôn Ngọc nên ghen, cô ấy chỉ là bạn thân vừa có đề tài được công nhận nên vui quá đấy thôi, chứ Ngọc không...! Huê chẳng nhìn thấy gì cả, mà có nhìn thấy thì sao phải ghen, trai gái thích nhau làm cái đó là chuyện thường, Huê đã là gì của Ngọc đâu. Ngọc nghe, đờ đẫn cả người. Cứ tưởng rồi ông Men cũng sẽ tỏ thái độ khi anh em Huê xin thôi việc nhưng ông Men chỉ nói, ông biết thời gian qua, ông luấn quấn với nghiệp, chưa có cải tiến để cho ra được những sản phẩm thật tốt để có tiền trả công xứng đáng cho cánh thợ, nên các cháu muốn làm cho ai là quyền của các cháu, giữ người ở lại ai giữ người đi.
Vài tuần sau thì mấy chị cùng làm ở xưởng nhà Ngọc đều rủ nhau chuyển qua Hoa Đất hết. Xưởng nhà ông Men chỉ còn lại vài người trong gia đình, thời gian sau nữa, khách thập phương lui tới tham quan, mua hàng ít hơn, vì xưởng nhỏ, lại ở sâu trong ngõ xóm không thuận đường giao thông, không hoành tráng như Hoa Đất.
Ngọc đã mấy lần nhờ Đăng gọi Huê ra cổng gặp riêng để nói chuyện nhưng Huê tìm cớ cáo bận, không muốn gặp.
Giờ thì Huê biết mình là dạng ngựa non háu đá, có về làng, lỡ có gặp Ngọc, biết giấu mặt đi đâu?

6. Đã vài buổi xuống phòng tập với mấy cô người mẫu khác, tập đấy mà đầu óc Huê cứ để tận đâu đâu. Cô người mẫu tên Thủy Tiên trêu, đẹp và nguyên sơ như em, cứ nghe lời anh Vũ, sẽ không thiếu tiền. Mấy cô khác cùng cười rúc rích khiến Huê bối rối. Có tiếng người quản lí gọi tên, mấy cô vội vã đi lên tầng tư. Huê đang ngồi lau mồ hôi thì Vũ vào, tay nắm chặt tay Huê thân tình như anh em, đưa cho Huê một chiếc váy trắng tinh khôi, có việc cho em rồi, hôm nay đẹp trời đi dã ngoại chụp ảnh, một trang web đã đặt ảnh của anh, chỉ đích danh muốn em làm người mẫu.
Chỉ có Vũ và Huê. Đường khá dài, sau thì xóc. Vũ nắm tay Huê bảo sắp tới rồi, phải chọn mãi mới có cảnh thôn dã đẹp như mộng để chụp. Xe đỗ trên triền đê, nơi bờ bãi thoai thoải, cỏ gà xanh um như tấm thảm khổng lồ, vài chú trâu thũng thẵng gặm cỏ, những lũy tre trải dài đu đưa trong gió, cò trắng bay rập rờn trên sông. Phía bên kia sông là một làng quê trù phú, những cây gạo, bãi ngô, ruộng khoai... Giữa sông là một con thuyền đánh cá nhỏ, ánh hoàng hôn đang dát ánh vàng, ánh bạc xuống sông quê.
Huê nhận ra bờ bãi bên kia chính là cảnh hoàng hôn quen thuộc trên quê hương mình. Cô ngắm thao thiết, không biết là Vũ đã bấm máy lia lịa. Ảnh đẹp lắm cưng ạ. Vũ chạy lại vuốt mấy lọn tóc đang lòa xòa trước mặt Huê, rồi đột ngột đặt lên má Huê nụ hôn. Huê ngượng đỏ mặt, quay đi. Mấy tuần qua, Vũ có biểu lộ những cử chỉ thân mật như vuốt tóc, nắm tay, ôm eo Huê nhưng lần đầu tiên Vũ hôn Huê. Huê ngồi xuống, váy trắng xòe tròn trên cỏ xanh. Chụp chán, Vũ bảo Huê nằm nghiêng người.
Rồi Huê vươn mình lên cỏ như cánh cò sắp bay lên. Cả cảnh Huê lội xuống sông. Váy trắng ướt sũng, tóc Huê sũng nước, ngực sũng nước, đôi gò bồng đảo ướt sũng phập phồng mạnh hơn. Bấm mỏi tay, chợt Vũ bỏ cả máy ảnh trên cỏ, lao xuống nước ôm riết lấy Huê. Vũ nói trong hơi thở hổn hển, em đẹp lắm, anh yêu em! Vũ luồn tay vào vòm ngực đang phập phồng của Huê khéo léo cài trong đó một xấp tiền. Huê hoa mắt, toàn tờ năm trăm, ước chừng nhiều bằng nửa số tiền anh em cô tích góp mấy năm đợi xây nhà nhưng đã bị cô thiêu đốt trong đợt thi Hoa khôi này. Tiền làm cho chân tay Huê gần như tê liệt, làn môi Huê run rẩy khi môi Vũ vục vào. Chỉ cần nhắm mắt chiều Vũ một lần là Huê muốn gì Vũ sẽ cho, Vũ thì thầm, Huê để mặc cho tay Vũ kéo cái khóa váy tuồn tuột xuống tới ngang lưng, tụt khỏi đôi chân Huê đang lơ lửng trong nước, người Huê trắng lóa nhấp nhóa. Bãi cỏ xa dần, sóng dập dềnh mạnh hơn, cuồn cuộn hơn, như đang quấn chặt lấy hai người. Vũ như con dái cá lặn sâu xuống sông mà quắp chặt con mồi lôi ra giữa dòng. Nước từ miệng Vũ, từ miệng sông sộc đầy vào mồm, vào mũi, vào mắt Huê, Huê từ từ mềm nhũn như sợi tóc tiên khi tay Vũ riết róng, Vũ quấn lấy thân thể nguyên sơ mát lạnh của Huê định ấn sâu xuống khi dòng nước thủy triều đang rút, bàn chân Huê đang chới với, hút người chìm xuống thì chạm vào một lớp đất sét vừa trơn vừa mềm, luồng hơi mát lạnh chạy từ gan bàn chân lên tận ngực, như truyền một luồng điện lên khắp người khiến Huê bừng tỉnh cơn mê. Huê nghiêng người, cắn mạnh vào cổ Vũ, đồng thời co chân đạp mạnh vào vòm bụng Vũ, khiến Vũ đau, bất ngờ tuột tay, nổi lên trôi người ra xa. Huê nín thở vội lặn một hơi thật sâu xuống lòng sông, qua làn nước, cô đã nhìn thấy một màu trắng tinh khôi đầy trồi trội như mấy cái nia dưới đáy sông. Bàn chân Huê đang bấu lên đất sét trắng, đất mềm mại ôm quện từng ngón chân, Huê cong người chạm hai bàn tay như đóng dấu vào mỏ đất tự chín dưới đáy sông.
Nước sông loang loáng ánh bạc, Huê lao vút lên, ước chừng bốn phía để định vị chỗ đoạn sông có mỏ đất sét trắng đặc biệt, rồi cô xoay người, sải tay bơi mải miết sang bờ bên kia...
N.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 3 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm6
  • Hôm nay1,023
  • Tháng hiện tại19,254
  • Tổng lượt truy cập2,786,977
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây