ĐÀN CHIM TRỞ VỀ

Thứ bảy - 07/11/2020 03:02
 
Truyện ngắn của Tâm An
Người đàn ông đóng những chiếc cọc tre xuống nền đất cứng còn trơ gốc rạ sau mùa gặt. Chiếc lưới mắt cáo nằm rạp xuống lẫn những hạt thóc vàng óng. Người đàn ông cầm dây thừng lùi xa vào chiếc lùm ngụy trang bằng những cành cây. gã bật chiếc máy phát ra âm thanh. Thứ âm thanh nghe hỗn độn tiếng chim kêu. Gã chọn tiếng én gọi bầy, mở âm thanh to nhất, vang xa nhất. Gã ngồi đợi những đàn én chao liệng vòng tròn trên tầng không sà xuống. Gã chờ đàn chim én kia sà xuống nhặt chỗ thóc vàng óng gã ném ra làm mồi.
Bố tôi cũng chờ. Nét mặt ông căng thẳng, thi thoảng đôi mày nhíu lại đăm chiêu. Ông rút thuốc châm lửa hút. Đôi mắt ông dõi theo đàn chim én đang mổ thóc. Những chiếc đầu nhỏ xinh gật gù trong đám lưới. Gã đàn ông kéo mạnh sợi dây, hai mảnh lưới đổ rập lại đè chặt đàn chim. Những đôi cánh đập liên hồi hoảng loạn và vô vọng.
Người đàn ông chui ra khỏi lùm cây, nét mặt gã tươi vui rạng rỡ, đôi tay gã gỡ những chú chim dính lưới cho vào chiếc túi. Bố tôi tiến gần người đàn ông đánh chim.
- Anh bán hết cho tôi nhé !
- Mua hết ?
Người đàn ông tỏ vẻ ngạc nhiên
- Ừ ! Mua hết
Tôi nghĩ về những chú chim được nhổ trụi lông, cho vào chiếc vỉ nướng thơm lừng dưới lớp than hồng.Tôi thấy những giọt mỡ chảy ra rơi xuống bếp than khét lẹt. Tôi thấy mùi hành tăm thơm nức mũi. Tôi chỉ thắc mắc sao bố mua nhiều đến thế, hơn hai trăm con én. Bố trả tiền, đón chiếc túi từ gã đánh chim trao cho tôi. Bố chở tôi ra quãng đống vắng nơi ngút ngàn phi lao và màu xanh của biển. Nơi trùng trùng những ngọn sóng cứ xô nhau trắng xoá.
- sao mình ra đây vậy bố ?
Ông không trả lời câu hỏi của tôi. Bàn tay ông lấy chiếc túi từ tay tôi thả xuống nền cát trắng. Bố mở chiếc dây buộc miệng túi. Đàn chim đua nhau chui ra và bay thẳng lên trời, chúng túa ra tán loạn rồi kết thành vòng tròn chao liệng trên đầu hai bố con tôi
- Bố ơi chúng đang từ biệt bố con mình
Ông nhẹ nhàng kéo tôi gần lại chỉ tay lên tầng trời.
- Đẹp quá phải không con
***
 
unnamed (4)

Bố tôi rất mê chim, và ông rất giỏi nhại tiếng chim. Hầu như các loài chim cũng bị đánh lừa y như tôi vậy. Con chim cu gáy trong lồng chỉ hót vang mỗi khi bố cất tiếng huýt. Bố bảo chim cũng có ngôn ngữ riêng, bố nói chuyện với chúng bằng ngôn ngữ của chúng.
- Thế chim có linh hồn không bố ?
- chúng cũng có linh hồn con ạ !
Đó là lý do khi con chim cu gáy của bố bị con mèo hàng xóm vồ chết. Anh em tôi tiễn nó bằng một đám ma có hẳn hương hoa cắm lên ngôi mộ nhỏ xíu phía sau hiên nhà.
***
Cây bằng lăng trước ngõ đã to lớn xum xuê từ khi tôi được sinh ra. Tán hàng cây ấy luôn đổ rợp bóng khoảng sân nhà. Mùa chim năm nào lũ vàng anh cũng bay về trú ngụ. Chiếc súng hơi đen sì của bố tôi lại được dịp mang ra phát huy hết tác dụng. "Tạch" làn khói mờ thoát ra khỏi nòng súng đen ngòm là lúc con chim vàng anh rơi xuống. Đám lông rụng rơi xoay vòng lơ lửng lấp lánh trắng vàng rồi theo gió bay vào tầng không. Bữa cơm hôm ấy có thêm món thịt chim thơm lừng.
Bạn bố từ miền ngược về. Ông ấy mang cho bố một nồi nhựa đánh chim. Dạy bố cách chẻ những tăm tre và phết lên đó thứ nhựa màu nâu. Quê tôi gọi nó là nhạ.
Những que nhạ được gắn lên ngọn hàng cây bằng lăng. Bố đẽo những con chim gỗ bôi nghệ lên nó, từ dưới đất nhìn lên nom như những con chim vàng anh đang ngủ. Từ ấy chim Vàng Anh về rất nhiều. Chúng đậu kín ngọn cây. Đôi chân nó dính phải những que nhạ.chúng vỗ cánh bay trong hoảng loạn và bất lực. Ủ rũ trên những tán lá. Bố tôi chọn những những chú chim khoẻ mạnh nhất, đẹp đẽ nhất dùng chỉ khâu mắt chúng lại và buộc vào những cành cây trên tán lá.
Thi thoảng chúng lại vỗ cánh phành phạch. Chúng muốn dứt ra khỏi cái dây để bay vào bầu trời tự do nhưng không thể.
***
Mẹ tôi sắp sinh em bé. Bố mang cho mẹ tô cháo bồ câu. Mẹ bảo sát sinh lúc này mang tội. Bố cười xuề, " ăn cho có sức khoẻ, chim chóc gà vịt cũng chỉ là thức ăn của con người". Mẹ chịu bố cũng gắng ăn.
Xã đưa giấy xuống gọi bố lên giao nộp khẩu súng hơi. Bố vò tờ giấy ném vào sọt rác. "Vẽ chuyện, mình bắn trong vườn nhà mình thôi chứ có bao giờ vác ra khỏi nhà đâu mà phải nộp". Khẩu súng là kỷ vật của bạn bố tặng. Bố ngoài miệng tuy nói thế, nhưng trong lòng vẫn sợ truy thu nên lau dầu mỡ bọc vải mang cất. Công an xã vài lần xuống bố bảo bán rồi nên chỉ ký cam kết là xong.
Chim chóc ngày càng thưa dần. Bố than phiền " đánh nhiều rồi nó cũng hết, cũng phải thôi. Ở cái xã này thôi đã mấy chục người đánh bẫy cơ mà".
Đó là lí do bố mua lưới và máy đánh chim dẫn tôi ra đống vắng. Ngày đầu tiên của bố con tôi là mang về hàng trăm con chim sẻ. Ở trên cành cây bằng lăng còn thêm một con chim cò dính nhạ. Đó là con cò hương ốm o làm thịt chả bõ. Bố cắt bớt những chiếc lông cánh, lấy chỉ khâu bớt một bên mắt. Buộc nó quanh cột nhà để nó tự bắt ruồi.
Người làng hốt hoảng chạy ra đồng báo tin em trai tôi bị con cò hương mổ mắt. Bố vứt cả đống chim én đang rũ phần phật trong đám lưới chạy lên bệnh viện. Bác sỹ bảo em tôi bị rách giác mạc, suýt nữa thì mù hẳn. Nhưng rõ ràng là thị lực sẽ giảm đi rất nhiều.
Lần đầu tiên bố mang rượu ra uống một mình. Ông ngồi trầm ngâm nhìn lên tán cây bằng lăng. Những con chim gỗ vàng lấp ló sau tán lá đung đưa theo gió. Hình như lũ chim khôn hơn, chúng không về đây nữa. Hoặc chúng đã bị bắt thịt hết trước khi về đến ngọn bằng lăng trước sân nhà tôi.
unnamed (3)
***
Bố tôi cẩn thận trèo lên ngọn cây lôi những con chim mồi ném xuống sân, chúng rơi xuống nền sân xi măng vang lên khô khốc. Ông lại leo xuống , bước vào nhà ôm đống lưới vừa mua mang ra. Ở góc gân bừng cháy lên ngọn lửa. Mùi gỗ, mùi lưới nhựa và cả mùi nhạ hoà quyện vào nhau hăng hắc, cháy bừng lên nổ tí tách. Khuôn mặt bố tôi nóng bừng, đỏ lửng và giãn ra. Ông mang mấy con chim vàng anh cắt chỉ chỗ mí mắt. Thứ ánh sáng tự nhiên bỗng chói loà với chúng. Chúng ngã dúi dụi và mãi sau đó mới bay lên. Chúng bay thật lâu, bay vòng tròn trên đầu bố con tôi như cảm tạ phóng sinh và mất hút trong nên trời trắng xoá.
Khẩu súng hơi đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của trưởng công an xã. Bố kí vào tờ khai tự nguyện giao nộp súng. Hôm nay là ngày đón em tôi về. Nó đã không còn khóc quấy. Dĩ nhiên vết thương trên mắt trái đã lành.
Sáng mùa xuân. Chúng tôi thức dậy ngồi vào bàn ăn điểm tâm sáng. Bố chăm chú xem bản tin. Bất chợt ông tắt phựt chiếc tivi. Vành tai ông khẽ giật. Khuôn mặt ông ánh lên niềm vui.
- Mọi người nghe thấy gì không? Đàn chim đã về.
Bố thả chén cơm bước ra khoảng sân hướng mắt lên cây hàng cây bằng lăng, ánh. Nơi lũ chim đang chao lượn râm ran hót. Tiếng chim hót vang trong trẻo tự do... Ánh mắt bố hắn lên vui sướng.
Bố tôi cao hứng nhại lại những tiếng chim. Tôi tin ông đang trò chuyện với chúng bằng ngôn ngữ của loài chim.
Tâm An
7.11.20

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây