DÀNH MỘT CHÚT CHO NHAU

Chủ nhật - 10/01/2021 03:51
Truyện ngắn của Tịnh Bảo.

Vinh giật mình tỉnh giấc. Cậu thanh niên mặc đồng phục của quán nhậu đang lay lay vai Vinh.
Vinh cố nhướn đôi mắt đỏ ngầu, cảm giác như có hàng tấn chì đang kéo sụp mí mắt xuống. Vinh loạng choạng đứng dậy đưa tay vào lục khắp các túi áo túi quần lấy ví tiền thanh toán tờ hóa đơn đang chìa ra trước mặt. Vinh lầm bầm chửi rủa mấy gã bạn chí cốt chơi không đẹp, đi nhậu thì đông vui, lúc thanh toán thì ... bỏ Vinh ở lại.
Chân nọ đá chân kia, trong bộ dạng lôi thôi xộc xệch Vinh rời khỏi bãi xe trong tâm trạng bực tức. Lại là mấy gã bạn, để quên Vinh lại quán nhậu đã đành, cả vé gửi xe cũng cầm nhầm của Vinh rồi để rơi đâu mất không tìm thấy.

Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, cũng như mọi ngày, Vinh chỉn chu biết bao nhiêu.
Vinh đứng trước gương chải chuốt, vừa vuốt tóc vừa huýt sáo. Thuỳ thì tất bật dọn dẹp đống chén đũa từ bữa ăn sáng trên bàn vào nhà bếp.
Vinh thấy vợ ở trong bếp chưa ra thì ngưng tay, nhìn vợ hỏi.
_ Nay sao thảnh thơi vậy? Trễ giờ đưa con đi gửi thì sao?
Thùy không ngừng tay, vừa tranh thủ đảo miếng lưới rửa chén vừa trả lời.
_ Su nó mới đi học rồi. Cũng hên, nó nay ăn sáng kịp.
Vinh tiếp tục tay chải chuốt mái tóc hỏi ai đón con sáng nay. Nghe vợ nói đến dì Hường, người dì ruột thường hay cằn nhằn Vinh về lối sống thờ ơ với vợ con, chiều lòng bạn nhậu của mình, Vinh cau mày chép miệng không vừa ý.
_ Con của mình mà sao để người khác đưa đón? Phiền hà.
Thùy lau tay vào khăn lau rồi đi nhanh ra, cầm lấy túi xách, đút điện thoại vào hông túi rồi tranh thủ lôi đôi giày từ tủ giày ra, Thùy nói với chồng.
_ Dì Tư là dì của anh mà, cũng là bà dì của bé Su chứ ai người ngoài đâu anh.
Vinh ghé sát mặt vào gương, lấy móng tay khẽ khựi cái mụn đang trồi cùi trắng trên mũi.
_ Mấy nay nóng trong người, mặt mày mụn nhọt không. Tết nhất phải tiệc tùng mà còn bày đặt bị nóng với bị mụn tào lao.
Thùy chải vội vã mái tóc rồi cột cao lên.
_ Chiều em đi chợ nấu cơm tất niên, anh về sớm ăn với con luôn nha?
Vinh ngừng tay, quay sang vợ quạu.
_ Tối ngày càm ràm vụ về nhà ăn cơm là sao?
_ Bình thường em có nói gì đâu. Bữa nay tất niên nên em muốn nhà mình ăn một bữa cùng lúc với nhau mà anh.
Vinh đóng xầm cánh cửa tủ, quát lên với Thùy.
_ Đúng là đàn bà. Lúc nào cũng chỉ biết muốn, muốn, muốn. Đi làm về chỉ có mỗi việc chăm con, nấu ăn rồi dọn dẹp nhà cửa mà suốt ngày ca thán. Bao nhiêu người muốn có cái nhà để chui vào thôi kìa. Đằng này …
Lời qua tiếng lại, vậy là hai vợ chồng biến một buổi sáng thảnh thơi thành một ngày bực bội u ám. Vinh ra khỏi nhà trong cảm giác nặng nè, Vinh ước gì mình chưa có vợ, ước gì mình vẫn còn là gã thanh niên tự do bay nhảy.
Vinh chép miệng tiếc rẻ trong lúc chạy xe đến chỗ làm.
_ Đúng là không cái dại nào giống cái dại nào. Mà lấy vợ chính là cái ngu lớn nhất.
Vinh cứ vậy mang tâm trạng cau có vào công ty.
Ngày cuối năm, mọi người trong công ty chỉ còn mỗi việc tổng vệ sinh cúng tất niên bằng mâm trái cây là xong. Nhóm chiến hữu của Vinh từ mấy hôm trước đã lên kịch bản cho buổi tiệc tất niên hoành tráng trong nhóm chat với nhau. Mới gần trưa thì mọi việc xong xuôi. Vinh cùng nhóm chiến hữu kéo nhau đi nhậu tăng một hết quá buổi trưa rồi cùng nhau làm tiếp tăng hai trog phòng hát máy lạnh với những ly bia giải nhiệt và mấy em chân dài đến nách. Chán chê, họ lại kéo nhau tăng ba ở một quán lẩu nướng bình dân.
Vinh chìm trong những làn bọt bia mịn màng tràn quanh miệng, quên hết mọi thứ xung quanh. Cho đến khi cậu nhân viên lay Vinh dậy thanh toán hóa đơn.
thu tuc dang ky ket hon khac tinh 1 800x554

Minh Thuỳ hối hả đi vào nhà. Tay xách nách mang hai túi xốp đựng mấy thứ cô vừa tạt qua chợ mua vội để chuẩn bị bữa cơm tất niên.
Minh Thuỳ nhìn đồng hồ trên tường. Gần 6 giờ tối, Thùy chép miệng bấm điện thoại gọi cho dì Hường thì nghe tiếng dì Hường lảnh lót từ ngoài cửa.
Nhìn căn nhà còn chưa kịp bật đèn, dì Hường biết ngay thằng cháu quý hóa của mình vẫn chưa về. Dì hất mặt hỏi Thùy về Vinh. Thùy chỉ biết chép miệng, lắc đầu.
Dì Hường nổi cáu, mắng Thùy nhu nhược. Dì không bênh Vinh dù Vinh là cháu ruột của dì. Dì muốn Thùy quẳng đi cái suy nghĩ phụ nữ dám bật lại chồng là mất dạy. Dì nói đàn ông cũng chỉ là đứa trẻ lớn xác, cái gì đúng thì phải nói cho họ biết, họ sửa. Dì nói một hơi không ngừng nghỉ, Thùy chỉ biết dạ vâng cho qua chuyện.
Dì Hường để lại cặp bánh tét Trà Cuôn đặt người quen dưới quê, mang sang cho Thùy một cặp cúng tất niên rồi nói Thùy bữa nay cứ để bé Su ở bên đó ngủ với bé Na, cháu nội dì, hai đứa nhỏ cùng tuổi rất thích nhau. Ngày cuối năm dì dành cho hai vợ chồng một buổi tối thảnh thơi. Liệu mà nói sao cho chồng thay đổi.
Dì Hường về rồi, Thùy quay vào bếp quay cuồng với đám cá gà hành dầu mắm muối. trong đầu cô đồng thời cũng lẩn quẩn ý nghĩ về Vinh.
Cô không phải là không muốn thay đổi chồng mình. Cô đã từng nhiều lần nhỏ nhẹ bày tỏ suy nghĩ. Đặt tính nặng nhẹ của các mối xã giao của chồng lên bàn cân. Đổi lại, Vinh càng lúc càng khó chịu, cho rằng Thùy học thói hư của mấy mụ nội trợ, chỉ biết cằn nhằn rác tai chồng con. Vinh cho rằng vợ mình chỉ làm quá lên. Công việc nội trợ có gì đâu mà cần chồng chia sẻ. Ngày xưa đó, phụ nữ sinh đẻ hơn chục đứa con mà vẫn làm việc nhà phơi phơi đó thôi. Thời nay … ừ thì Thùy có đi làm, nhưng xác định sau này chỉ một hai đứa con thì làm thêm việc nhà, chăm sóc con cái có gì nặng nề đâu mà cần kêu rếu suốt ngày. Đàn ông ra đường bao nhiêu thứ áp lực, các mối xã giao quan trọng, rồi công việc làm ăn nhiều lúc stress muốn nổ đầu. Mà stress thì phải xả tress chớ …
Cứ vậy, mỗi lần Thùy muốn góp ý là thêm một lần hai vợ chồng bất hòa. Dần dần Thùy không còn muốn nói thêm nữa. Thùy bất lực, chỉ còn nghĩ thà im lặng làm hết việc cho xong.
Mấy món ăn bày biện ra bàn rồi cũng chỉ để đó lặng im.
Điện thoại gọi cho Vinh mấy cuộc từ chiều đều rơi vào gọi nhỡ. Thùy thở hắt ra, lấy lồng bàn úp lại mâm cơm đã tươm tất rồi vào trong bắt đầu công việc lau chùi nhà bếp, giặt giũ đống quần áo bẩn.
…….
Vinh cầm ổ bánh mì tung tẩy trên tay, vắt vẻo như đưa võng. Một tay Vinh cầm điện thoại ốp vào tai, miệng nói chuyện rất lớn.
Giọng Vinh phát ra lè nhè, gọi cho từng người bạn. Vinh muốn hỏi xem họ có cầm thẻ gửi xe không. Hoặc chí ít có thể nhờ họ đưa Vinh về vì sau khi lục tung các túi áo quần, thậm chí bới tung đống giấy lau lẫn lộn với đám rác thải từ thức ăn dưới đất cũng không tìm thấy, bằng lái và cả chứng minh cũng không mang theo, Vinh đành viết giấy cam kết gửi lại xe, hôm sau nếu không có ai có thẻ gửi xe đó hay tranh chấp gì thì Vinh có thể quay lại lấy.
Đám chiến hữu của Vinh, lúc rủ rê nhau đi ăn nhậu hát hò nhanh nhẹn bao nhiêu thì lúc này lại bặt vô âm tín bấy nhiêu. Số điện thoại gọi vào chỉ thấy những hồi tút dài. Họa hoằn có một người bắt máy thì lại bằng cái giọng nhựa nhựa bê bết và một tràng ngáy o o o thật dài kéo theo.
Vinh bực bội cúp máy. Đành phải gọi xe ôm đi về.
Vinh ngồi xuống ghế đá. Lúc này Vinh mới để ý mình đang đứng trong một hoa viên nhỏ, đèn năm ngọn tỏa ánh sáng vàng vọt xuống những khóm cây cắt tỉa tròn vành vạnh như trái bóng khổng lồ. Vinh giật mình nhận ra trời đã về khuya.
Vinh đưa mắt nhìn về hướng trước mặt, bắt đầu nôn nóng, thầm chửi sao gã xe ôm công nghệ nào đó tắc trách bắt khách đợi lâu. Vinh ngồi mơ màng nhớ về mấy món ăn từ trưa mình đưa vào miệng theo quán tính mà không nhớ nổi nó là những món gì. Bụng cồn cào rộn lên chuỗi âm thanh sôi òng ọc. Vinh xoa xoa cái bụng, giơ ổ bánh mì lên vẻ hạnh phúc.
Vào đúng giây phút Vinh thấy thỏa mãn vì trong lúc bụng đói cồn cào mà có ổ bánh mì để cắn thì cũng là khoảnh khắc Vinh giật mình. Ngay dưới chân Vinh, gã ăn mày ngồi chồm hổm, hình dạng y như một con chó hoang đang ngước mắt nhìn Vinh. Gã nhe răng cười nhăn nhở.
_ Cho miếng đi.
Vinh nhìn gã, rồi nhìn xung quanh như xác định xem có đúng gã đang hỏi mình. Vinh nhìn lại gã. Gã vẫn giữ nụ cười nhăn nhở, nhắc lại câu nói.
_ Cho xin miếng đi.
Vinh thở dài.
_ Đã đói bụng còn gặp ăn mày.
Vinh chìa ổ bánh tới trước mặt gã ăn mày.
_ Nè. Ăn đi.
Gã ăn mày chụp nhanh ổ bánh. Nhai ngấu nghiến. Vinh ngồi sõng soài trên ghế, nhìn gã ăn mày. Bất giác ngứa miệng.
_ Sao phải đi bụi vậy ông bạn?
_ Hỏi tui hả?
Vinh cười khẩy
_ Ở đây còn ai là ăn mày? Không phải ông, không lẽ tui?
Gã ăn mày nhai thêm mấy miếng, nuốt đánh ực, cắn tiếp miếng khác rồi nói.
_ Nhìn ông cũng đâu khác gì ăn mày.
Vinh cười nhếch mép. Khoe mình có nhà cửa, vợ con, có công việc đàng hoàng, có một tài khoản trong ngân hang, không nhiều nhưng cũng đủ để không phải lo nghĩ gì nhiều. Gã ăn mày vẫn nhai bánh, không thèm nhìn Vinh, gã chỉ buông một câu thắc mắc.
_ Vậy sao giờ này ông phải ở đây? Đói bụng còn không có bánh mì ăn nữa. Ông còn thua tui nữa kìa.
Vinh nhăn mặt, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống cạnh gã.
_ Thôi đi ông. Ăn mày mà cũng đặt lý sự triết lý đồ nữa.
_ Để coi. Có nhà không ở, rồi cũng có ngày. He he
Gã cười the thé, nhét miếng bánh cuối vào miệng rồi chùi tay vào mông quần, lếch thếch đi vào một bụi cây, trải tấm bìa ra nằm ngủ.
Vinh một mình ngồi chờ. Khuôn mặt có vẻ tỉnh táo hơn. Những lời nói của gã ăn mày ban nãy đối với Vinh như một câu tấu hài thì lúc này lại bắt đầu dấy lên trong đầu Vinh thứ cảm giác mơ hồ lo sợ. Vinh nhớ về những lời nói của vợ, những bữa cơm chỉ có ba người, những lần hai vợ chồng cười với nhau không biết từ lúc nào đang vơi dần đi cũng như số lần Vinh ăn cơm tối ở nhà ngày càng hiếm. Vinh lại nhớ tới đám chiến hữu, những người nhiệt tình rủ rê Vinh vùi mình vào những cuộc vui bất tận và cũng nhiệt tình để quên Vinh lại với những hóa đơn nhiều con số và những cuộc gọi không người bắt máy.
Vinh đứng bật dậy, không cần đợi gã xe ôm công nghệ rùa bò vẫn còn tắc đường đâu đó.
….
Bước chân vội vã của Vinh khựng lại trước cổng nhà. Bên trong đèn vẫn sáng, mâm cơm vẫn úp lồng bàn trên bàn chờ Vinh và Thùy đang ngồi dựa lưng vào ghế.
Vinh nhìn xung quanh sân nhà. Từ khi nào những chậu cúc vạn thọ, mâm xôi đang ngậm đầy nụ được bày ở đây? Cây mai già ai đã lặt lá? Rồi bàn thờ trước sân ai dọn dẹp, cổng nhà được sơn mới từ khi nào? Đèn điện nhấp nháy ai đã giăng quanh nhà?
Vinh tự hỏi, tự bao giờ anh quên mất căn nhà này vốn ấm áp đến lạ kì. Ừ thì … ở đây thỉnh thoảng có tiếng cãi vã đó, thỉnh thoảng có giận hờn đó. Nhưng ở đây luôn có những bữa cơm đầm ấm chứ không phải những món nhậu lạnh lẽo ngập ngụa rượu bia, ở đây có người vợ sẵn sàng chờ đợi chứ không phải những chiến hữu sẵn sàng bỏ rơi, ở đây có rất nhiều sự quan tâm lo lắng chứ không phải sự thờ ơ lảng tránh mỗi cuối cuộc vui.
Vinh nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu cái không khí của đất trời trong khoảnh khắc chỉ còn vài ngày cuối trước khi chuyển giao năm mới.
Vinh đẩy cánh cổng bước vào nhà, nhẹ nhàng đến sau lưng vợ, hai tay đặt lên đôi vai đang nghiêng người gục ngủ của Thùy.
_ Vợ ơi. Anh về ăn tất niên nè.
Căn nhà như bừng sáng hơn dù không thêm bất cứ ánh đèn nào.
T.B

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập13
  • Hôm nay1,288
  • Tháng hiện tại22,488
  • Tổng lượt truy cập2,917,359
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây