DẤU ẤN TÌNH YÊU - Tác giả Nguyễn Thị Việt Hà

Thứ hai - 15/02/2021 23:26
Truyện ngắn của Nguyễn Thị Việt Hà: 

Cô vất lại mọi việc đang làm dang dở, vội vã ra bến xe đón anh, chuyến xe cuối ngày khi trời bắt đầu xâm xẩm tối.
Họ gặp nhau.
Anh đèo cô qua những con phố nhỏ, kể cho cô nghe về những khoảng lặng của riêng anh, rồi hỏi cô đã làm gì trong những ngày xa vắng.
Họ bên nhau dạo phố đêm, ngắm dòng người vội vã yêu nhau, đôi lúc cô vùi mặt vào lưng anh cất tiếng cười ròn rã xóa tan buồn bã của những ngày cách xa.
...
- Chúc mừng sinh nhật em !
Tiếng anh dịu dàng trầm ấm bên tai cô.
Cô khẽ nghiêng người, chiếc áo mỏng trượt dài rồi rớt xuống. Anh hơi ngỡ ngàng, trong tích tắc ôm chặt lấy cô .
Cô để mặc cơ thể cho anh, để những bỡ ngỡ của chính mình cho anh dìu dắt. Lần đầu tiên trong cuộc đời của mình cô dành tặng cho anh.
Họ cứ lạ lẫm mãi cái cảm giác trong nhau, say trong thứ men lạ đang cùng nhau nếm trải.
...
Cô vùi đầu vào ngực anh, lắng nghe tiếng nhịp tim đang đập trong vòm ngực ấm, bàn tay vuốt ve hình xăm nhỏ xíu trên ngực anh.
Anh đưa tay vuốt những sợi tóc trước trán cô, khẽ nâng khuôn mặt cô thì thầm:
- Em thích nó ko? Một con bướm nhỏ giống của anh.
Cô thoáng giật mình .
- Hình xăm đôi á?
Anh ừm nhẹ rồi gắn một nụ hôn dài lên bờ môi đang thảng thốt của cô.
...
Xe lăn bánh.
Anh lại trở về thành phố của mình.
Cô ở lại với những ánh đèn đêm mờ nhạt, suốt đoạn đường đưa tiễn anh mà cô không thể mở lời giữ anh ở lại.
Năm đó là sinh nhật lần thứ 18 của cô.
  
Không có mô tả ảnh.
ảnh internet

Cô nhận được tin anh vượt biên cùng một nhóm người trên thành phố.
Anh đi bỏ lại men tình chưa kịp tan trong cô, bỏ lại trên bầu ngực thiếu nữ tuổi mười tám một cánh bướm xinh đơn lẻ.
Hôm đó thành phố cô nổi bão sau những ngày khô cằn oi ả, mưa gió ngoài kia không át nổi tiếng gào thét trong cô, đôi bướm xinh cùng giấc mơ một ngày anh trở lại giờ đã không còn nữa...
....
Dòng nước ấm nhẹ nhàng mơn man cơ thể cô.
Cô ngắm cơ thể mình trong gương, đôi mắt cô dừng lại thật lâu trên bầu ngực trái.Đã lâu lắm rồi, hình như cũng đã hơn hai mươi năm, khuôn ngực đàn bà đương độ căng tràn sức sống duy chỉ có con bướm hơi nhạt đi theo năm tháng thời gian.
Bất giác cô rùng mình, mọi cảm giác như quay về...
Cô đặt tấm lưng trần xuống giường, ly rượu vừa uống khiến cô nóng bỏng hoang dại và chìm vào giấc ngủ mụ mị.
...
Cô tần ngần một chút rồi bước vào cửa hàng, tối muộn của hàng cũng không còn khách.
Nghe tiếng bước giày người chủ cửa hàng đang lúi húi làm gì đó chợt ngẩng lên. Đó là một người đàn ông cũng trạc tuổi cô, cô thấy ngại định trở ra.
- Cô muốn làm gì sao?
Giọng nói ấm áp khiến cô an lòng.
- Anh có thể xóa hình xăm không?
....
Vùng sáng được tập trung ở khuôn ngực cô, cô còn ngần ngừ trên từng nút áo, người đàn ông vẫn kiên trì chờ đợi.
Khi cánh bướm mỏng manh còn mờ một màu xanh nhạt được mở ra cũng là lúc người đàn ông sững sờ trong giây lát.
Cô hoảng hốt co dúm người lại định hét lên khi thấy người đàn ông cũng vuột cởi chiếc áo đang mặc.
Đôi bướm giống y hệt nhau đều đậu hờ hững trên vùng ngực trái, cũng mờ nhạt theo thời gian.
- Không phải là anh.
Khó khăn lắm cô mới thốt lên.
Người đàn ông vẫn để nguyên ngực trần bước về phía khung cửa sổ châm thuốc hút.
- Chúng tôi đã cùng lênh đênh trên biển cả tháng trời, đối mặt với tử thần. Những ngày tháng đó anh ấy luôn nhớ về cô , thương con bướm nhỏ cô đơn và nuôi một giấc mơ ngày về. Cơn bão biển đã đánh tan con tàu năm đó, anh ấy đã buông tay nhường tôi chiếc phao cứu sinh duy nhất. Tôi đã khắc ghi và hứa với anh ấy nếu có cơ hội sống sót nhất định sẽ quay về tìm cô.
Người đàn ông dừng lại đôi mắt ngước lên nhìn ánh đèn hắt qua khung cửa từ tấm biển hiệu quảng cáo, khuôn mặt trầm lắng.
- Tôi đã tự tay xăm con bướm này cho mình và theo nghiệp này bao năm chỉ mong một ngày tìm thấy cô.
- Để làm gì nhỉ?
Cô cất tiếng đau đớn, mọi thứ tưởng chỉ là kỷ niệm rồi một ngày cô muốn nó ngủ quên lại bị khơi dậy. Lại đau đớn hơn ngàn vạn lần.
Anh đã không còn nữa.
Cô với chai Chivas ở trên bàn ngửa cổ tu ừng ực. Dòng rượu nóng chảy trong huyết quản khiến cô muốn gào thét đốt cháy tất cả.
....
Chai rượu đã rơi những giọt cuối cùng, mọi thứ cứ bồng bềnh, cô tiến đến bên anh tìm dư vị đắng của giọt rượu sót lại trên bờ môi ấm nóng.
Tà áo mỏng trượt dài rồi rớt xuống.
Anh ngỡ ngàng vòng tay qua eo hôn lên hình xăm trên bầu ngực căng tròn rồi xiết chặt...
Ánh trăng lách mình qua khe cửa hẹp tựa ánh đèn chiếu vào cơ thể hai vũ công đang quấn chặt vào nhau đu đưa theo điệu nhạc da diết.
...
Đôi bàn tay cô lần tìm tay anh, kéo anh sát gần hơn để lắng nghe nhịp tim anh đập.Cô thấy mọi thứ bớt gai góc hơn, dường như mọi thứ ngọt ngào hơn như hương vị cô nếm trải năm mười tám tuổi.
Mọi thứ cứ bồng bềnh, bồng bềnh.
Chuông đồng hồ điểm một ngày mới.
Hôm nay sinh nhật cô, người đàn bà bước vào tuổi bốn mươi...

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Việt Hà

Nguồn tin: quanchieuvan.com:

Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 2 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Hôm nay1,454
  • Tháng hiện tại7,944
  • Tổng lượt truy cập2,853,425
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây