ĐÊM RỒI SẼ QUA

Thứ bảy - 23/10/2021 05:24

Truyện ngắn của Tạ Thị Thanh Hải

Mười rưỡi đêm, nghe tiếng xe quen dừng đầu ngõ, bà trở dậy ra mở cổng cho chồng. Con Thỏ em choàng tỉnh quờ lấy tay bà khóc nhéo nhẳng. Bà đành phải cõng nó theo. Ông thấy vậy, toan gắt. Bao giờ cũng thế, ông cứ phải quát vài câu để “trấn áp tình hình” đã rồi sau đó có dỗ dành thì mới dỗ. Bà khẽ bảo: “Con bé đang ươn người, ông đừng quát, nó lại tủi thân.” Ông soi đèn cho bà lần mở khoá cổng. Chiếc then sắt hoen rỉ rít lên ken két như cứa vào đêm. Con bé vẫn ri rỉ khóc. Bóng bà lầm lũi hắt dài xuống cái ngõ sâu hun hút…

Bình thường, con bé vẫn ngủ với bà ngoan lắm, nhưng từ ngày biết mẹ cùng đoàn cán bộ y tế của tỉnh đi tăng cường ở miền Nam, đêm nào nó cũng sụt sịt khóc khiến bà phải dỗ dành đủ trò. Mẹ nó đã về hơn tuần nay rồi nhưng vẫn phải cách ly ở tại bệnh viện. Chiều nay nó lũn cũn chạy theo con Thỏ chị đi chơi từ lúc còn nắng gắt, thế là buổi tối hâm hấp sốt. Lúc mẹ gọi video về, nó khóc oà lên: “Mẹ về với Thọ em đi, Thọ em đang chốt đây này…” Bà thấy mẹ nó im lặng một chút, hình như quay đi lau nước mắt. Nghe cái giọng ngọng líu ngọng lô của con bé mà bà thương con thương cháu đến thắt ruột.

 
bxp 06

Ông là giáo viên cấp hai nghỉ hưu đã mấy năm nay. Nhận quyết định nghỉ tháng trước thì tháng sau ông đã lọc cọc mang hồ sơ đến xin làm bảo vệ ở Công ty chế biến nông sản mới thành lập cách nhà gần năm cây số. Ban đầu bà không đồng ý, bà lo ông sống mô phạm quen rồi, liệu có thích nghi được với cuộc sống xô bồ ở ngoài hay không. Ông lại có bệnh cao huyết áp, đến tuổi nghỉ ngơi thì nên nghỉ. Nhưng ông vẫn quyết đi làm, bà đành nhờ người quen xin cho ông làm giờ hành chính. Lương của một bảo vệ công ty dẫu chẳng nhiều nhưng cũng đỡ được khoản cắt thuốc nam hàng tháng cho căn bệnh viêm khớp của bà. Vả lại nếu không đi làm thêm, hàng ngày đi ra đi vào buồn chân buồn tay, vườn chẳng có ruộng thì không, chả lẽ chỉ ngồi ngắc ngư chơi cờ với mấy ông già trong xóm cho hết ngày. Mà tính ông thì vốn căn cơ tiết kiệm. Ông bảo mình còn có sức khoẻ thì còn phải lao động, bao giờ yếu hẵng hay. Lương hưu ông muốn để riêng trong tài khoản. Rồi cũng phải lo dần đi chứ. Cái Huyền, cô con gái út lên cấp ba, chi phí học hành cũng tốn kém hơn. Giờ ông nghĩ lại, nếu không đi làm thêm thì chắc thời gian qua cuộc sống của mình không biết sẽ nặng nề u ám đến mức nào…

Ông dắt xe cất vào trong nhà ngang. Đi qua phòng con Huyền thấy nó vẫn chong đèn ngồi học. Ông vào nhà cởi chiếc áo đồng phục treo lên mắc. Bà khe khẽ nhắc: “Ông ăn thêm bát cháo cho đỡ đói. Tôi vẫn ủ trong nồi áp suất đấy.” Tiếng con Thỏ em lại ậm oẹ khóc. Ông lặng lẽ ngồi vào bàn, bình trà bà ủ vẫn còn nóng, ông rót một chén nhẩn nha uống. Biết ông bà hay mất ngủ, cô con dâu gửi mua biếu bố mẹ mấy lạng tâm sen. Còn bộ ấm uống trà này là món quà kỉ niệm cuối cùng mà Hoàng gửi về biếu bố. Nước men xanh ngọc vẫn còn bóng. Tay run run mân mê cái ấm trà, bất giác ông nhìn lên ban thờ có tấm di ảnh đặt lệch sang một bên, ngực ông lại nặng trĩu, cố ho khan vài tiếng cho dịu mà cứ nghẹn lại. Vị trà đắng ngắt se se đầu lưỡi.

Hoàng, cậu con trai cả của ông bà là giáo viên dạy Tin học ở Trung tâm giáo dục thường xuyên của huyện, ra trường gần mười năm mà chưa được tuyển biên chế. Chẳng biết nghe anh em bạn bè tư vấn thế nào mà Hoàng nhất định đòi bỏ nghề, xin bố cầm sổ đỏ vay Ngân hàng gần hai trăm triệu để đi xuất khẩu lao động ở Nhật. Ông bà ban đầu không đồng ý nhưng nghe chừng vợ chồng nó đã bàn bạc kĩ lắm. Chúng dự tính để chồng đi ba năm, khi về có số vốn sẽ cố xin cho vợ biên chế về bệnh viện huyện còn chồng thì đi làm công ty hoặc mở cửa hàng buôn bán linh kiện điện tử. Chứ hai vợ chồng cùng cảnh hợp đồng thế này, lương ba cọc ba đồng không đủ nuôi con. Thôi thì thời thế thay đổi, vợ chồng nó đã thuận tình thế thì bố mẹ cũng đành lòng, mong nó chi chút làm ăn để cải thiện cuộc sống khấm khá hơn. Vợ sinh con Thỏ em tháng trước thì tháng sau chồng lên đường. Nó đi được một năm, cũng tiết kiệm gửi về để bố mẹ trang trải vợi bớt khoản nợ. Nhưng rồi đại dịch Covid-19 bùng phát, càn quét tới cả đất nước văn minh ấy. Đau đớn thay, mộng đổi đời chưa thành, giữa năm 2020, chỉ sau hai tuần không liên lạc được với con, ông bà nhận tin sét đánh: Hoàng qua đời vì nhiễm Covid. Nỗi mất mát khủng khiếp ấy như một cơn gió độc hút rộc sinh lực của mọi người trong gia đình. Hai ông bà già héo hắt như cái cây khô rạc lá. Cô con dâu cứ lầm lũi như một cái bóng. Đến tiếng khóc của những đứa trẻ con cũng chỉ còn là tiếng nấc cục thổn thức rã rời. Đau lắm, xót xa lắm, nhưng mọi người vẫn cứ phải tiếp tục sống, sống cùng nỗi day dứt khôn nguôi…

- Thằng Huy hôm nay nó có gọi điện về cho bà không? Tôi nghe nói tình hình trong ấy mấy ngày nay căng lắm …

 
hoa si bui xuan phai 4 1213

Bà thở dài rồi sụt sùi khóc. Ông biết mình lỡ lời, húng hắng ho, rót thêm chén trà lập cập uống. Huy, cậu con trai thứ hai, là bộ đội đóng quân ở Kon Tum, mới được điều động vào thành phố Hồ Chí Minh. Nó là đứa mà bà kì vọng nhất. Và giờ thì có lẽ nó là chỗ dựa tinh thần, là nguồn vui sống lớn nhất của bà. Khi được tuyển thẳng Đại học, Huy quyết chọn trường Học viện Hậu cần chứ không vào Bách khoa như ý mẹ muốn. Lần ấy bà giận dỗi con đến mấy tháng, nhất định không chịu nghe những cuộc điện thoại hiếm hoi của nó gọi về. Nhưng ông biết bà vẫn hay mang thư của con ra đọc một mình. Học xong năm thứ nhất, Huy về thăm nhà. Thấy con chững chạc rắn rỏi, bà mới thấy yên tâm. Ra trường, nó nhận công tác tận Tây Nguyên khiến bà lại một phen khóc hết nước mắt. Có lẽ cái thói quen hay nạt nộ của ông cũng bắt nguồn bởi những lần trấn an tinh thần cho bà. Ông không muốn bà lo lắng quá về cậu con trai mà theo ông là “rất có ý chí và nghị lực” ấy.

Nhưng bây giờ thì ông lo thật. Nỗi đau về dịch bệnh vẫn hằn lên đôi mắt buồn rười rượi của cô con dâu mới hơn ba mươi tuổi. Khi con dâu về báo tin đi tăng cường vào Bình Dương, bà ôm đứa cháu gái khóc mủi khóc giải còn ông thì chân tay run bắn như cái khoảnh khắc chạm vào hũ tro cốt của Hoàng. Nhưng rồi ông lại trấn an tinh thần cho bà. Ông bảo: nhiệm vụ của con nó như thế làm sao mà đừng được. Vả lại nó đã quyết tâm đi nghĩa là đã vượt lên được nỗi đau, muốn sống và tìm niềm vui trong công việc. Nó có nghiệp vụ, mong rằng nó sẽ biết cách tự bảo vệ mình an toàn. Những ngày con dâu vắng nhà, đêm nào bà cũng thắp hương lên ban thờ rồi lầm rầm khấn vái. Dịch bệnh quái ác đã cướp mất của ông bà đứa con trai vâm vấp khoẻ mạnh như cái cây đương vươn cành. Hai đứa cháu nội còn nhỏ quá, nói dại chẳng may con dâu có vấn đề gì thì ông bà biết sống làm sao.

Giờ lại đến con trai thứ hai vào Sài Gòn. Tình hình dịch bệnh diễn biến ngày càng phức tạp, lực lượng tuyến đầu đi làm nhiệm vụ khác nào xông pha chốn hòn tên mũi đạn ngày xưa. Họ làm việc không chỉ bằng tinh thần trách nhiệm mà còn bằng cả lòng dũng cảm và tình yêu thương nữa. Nếu ai cũng sợ nhiễm cái con vi rút quái ác ấy thì biết khi nào miền Nam mới gượng dậy được. Hôm trước ông gọi điện cho Huy, thấy nó bảo đang chở hàng nhu yếu phẩm phát cho bà con ở quận 2. Nó dặn bố mẹ ở nhà nhớ giữ gìn an toàn, không phải lo gì cho nó cả. Nó bắt ông nghỉ làm thêm, chứ hàng ngày tiếp xúc với cả trăm công nhân, ông lại có bệnh nền vậy, lỡ may mắc vi rút là khổ lắm. Ông chưa kịp nói gì thì nó đã vội vàng cúp máy khiến ông lại phải đeo kính dò dẫm nhắn tin cho con. Tay ông run run lần từng phím điện thoại, mắt cứ cay nhoà đi. Ông dặn dò con phải mặc đồ bảo hộ cẩn thận, ăn uống đủ để giữ sức làm việc. Mà nếu lỡ có mắc vi rút thì cũng đừng giấu bố, bố không giúp gì được nhưng cũng phải biết được tình hình để động viên con, chứ như thằng Hoàng thì bố khổ tâm lắm… Nó “đã xem” mà không thấy trả lời khiến ông lại thấp thỏm lo lắng không yên.

Ông châm thêm cữ nước vào ấm trà mà sao vẫn thấy đắng ngăn ngắt. Từng sống qua thời bom rơi đạn lạc, chưa bao giờ ông lại thấy mình rơi vào trạng thái lo lắng bất an như thời gian này. Cứ nghe thấy tiếng còi xe cứu thương hú hét, ông lại giật thót mình liên tưởng đến tiếng máy bay gầm rú năm nào. Rồi khi nghe tiếng loa truyền thanh của xã thông báo những quy định về phòng chống dịch thì ông lại nhớ đến tiếng loa văng vẳng gọi người dân vào hầm trú ẩn ngày xưa. Bây giờ, đại dịch càn quét thế này, đâu đâu cũng hô hào khẩu hiệu “chống dịch như chống giặc”, nhưng chắc chỉ có lớp người từng phải nếm trải mùi khói súng chiến tranh mới cảm nhận được sự so sánh ấy xót xa thế nào. Cuộc chiến với dịch bệnh không có tiếng súng mà sao vẫn căng thẳng đến nghẹn thở, vẫn có hi sinh thương tổn, vảng vất tang thương. Gượng dậy từ nỗi mất mát đớn đau nhất, ông tưởng như chẳng còn gì có thể khiến mình lo sợ hơn được. Ông thấy mình cần phải vững tâm để làm chỗ dựa cho bà. Suốt mấy tháng nay, ông theo dõi không sót một chương trình thời sự nào để cập nhật thông tin về tình hình dịch bệnh. Những con số về ca nhiễm bệnh, hình ảnh những bóng áo xanh áo trắng tất bật vội vã, những giọt mồ hôi rịn trên gương mặt lằn đỏ trở thành một nỗi ám ảnh miên man…

 
unnamed

Từ ngày vào năm học mới, ông xin làm ca hai để buổi sáng ở nhà kèm con Thỏ chị học. Đây là kì học thứ ba học sinh phải học theo hình thức trực tuyến. Khổ thân con nhỏ, mắt dán vào màn hình máy tính để viết theo cô giáo mà miệng thì ngáp ngắn ngáp dài. Nó mới học lớp ba. Ông cũng chỉ cần nó đọc thông viết thạo, thuộc bảng cửu chương là được. Nhưng chương trình học bây giờ thay đổi nhiều quá, có nhiều môn học khác với ngày xưa. Ông ngồi bên cạnh cháu là để theo dõi xem cô giáo dặn dò điều gì thì lát nữa nhắc nhở đôn đốc cháu làm theo.

Thi thoảng ông cũng ghé qua động viên con Huyền học hành. Năm nay nó lên lớp mười hai, không biết học trực tuyến thế này có đảm bảo để thi đại học hay không. Năm vừa rồi thấy các trường đại học lấy điểm cao chót vót, có trường tăng đến chín điểm so với năm trước, ông thấy con hoang mang mà mình cũng không khỏi lo lắng. Con bé không xuất sắc như thằng Huy anh nó nhưng được cái chăm chỉ. Bà động viên con thi Sư phạm, nghề đó hợp với con gái vì có điều kiện thời gian chăm nom gia đình. Nó bảo không thích làm cô giáo, giọng nó buồn buồn nhắc về chuyện biên chế khó khăn của anh Hoàng. Nó muốn thi trường Y. Bà nghe vậy giãy nảy: “Cứ nhìn chị dâu mày ấy, một tuần trực mấy đêm, con thì nhỏ như thế vẫn phải đi công tác để con mong đỏ mắt. Rồi dịch bệnh thế này, làm nghề y là phải đối mặt với hiểm nguy rình rập. Mày để mẹ phải lo lắng suốt đời hay sao.?” Ông lại toan gắt bà nhưng đành cố dịu giọng: “Con nó có nguyện vọng vậy thì cứ để nó cố gắng. Ai cũng sợ học Y sẽ vất vả thì lấy đâu ra bác sĩ chữa bệnh cho mọi người. Dịch bệnh rồi sẽ sớm được đẩy lùi thôi. Cứ xác định tinh thần sống chung với dịch, thời thế khó khăn, có ngành nghề nào mà không phải cố gắng đâu.”

Ánh trăng thượng tuần chênh chếch ngoài cửa sổ. Ông vẫn trầm ngâm bên ấm trà, miên mải với bao suy nghĩ. Có một chuyện mà ông vẫn chưa nói với bà. Công ty chế biến nông sản chỗ ông làm phải cắt giảm nhân công do ảnh hưởng của dịch bệnh. Tuần trước, anh quản lý xuống nói với ông về việc tổ bảo vệ chỉ cần hai người. Thôi thì dù sao ông cũng lớn tuổi nhất, lại có lương hưu rồi, ông sẽ xin nghỉ để hai cậu trai trẻ được tiếp tục làm việc. Không đi làm thêm nữa là mất đi một khoản thu nhập. Nhưng giữa lúc dịch dã khó khăn thế này cũng nên biết chia sẻ. Còn được bình an mỗi ngày đã là may mắn lắm rồi…

Ông tráng bộ chén trà, lau sạch sẽ rồi úp xuống giá. Màu men ngọc của bộ chén như sáng lên âm ấm dưới bóng đèn vàng nhạt. Giường bên, con Thỏ em ngủ mơ cười khinh khích, bà trầm trầm dỗ cháu. Đâu đó có tiếng gà gáy xao xác. Ông tắt đèn lên giường nằm, cố thở ra thật khẽ. Vị trà đắng bắt đầu có tác dụng dưỡng tâm. Rồi đêm sẽ qua thôi…
6/10/2021
T. T. T. H

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập13
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm11
  • Hôm nay1,522
  • Tháng hiện tại23,935
  • Tổng lượt truy cập3,778,137
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây