ĐI GIỮA MÀU XUÂN (Trịnh Mai Hương)

Thứ sáu - 13/09/2019 06:33
Truyện ngắn:

Phóng sự vừa xong thì chuông điện thoại đổ. Thế là một tuần trời lăn lộn điều tra, chỉ cần một tiếng chuông “tè re té rẹ” đã xì - tốp tất cả! Vũ An phóng xe đi ngắm cảnh và chụp ảnh, thói quen của anh mỗi khi có tâm trạng. Mưa phùn gió bấc chợt đổ về. Vũ An mong sớm kết thúc mùa đông để đi phượt cùng các bạn trẻ trong câu lạc bộ thiện nguyện vào mùa xuân. Những chuyến phượt thiện nguyện là sở thích của anh, giúp anh quên đi những mệt mỏi đời thường, thấy mình sống có ích hơn và tuổi trẻ như được kéo dài ra.
Buổi sáng lạnh giá hơn sau trận mưa hôm qua. Vũ An mở cửa phòng, bật máy tính cho công việc ngày mới. Các trang báo mạng dày đặc những thông tin mà Vũ An bị “xếp xó” chiều qua. Nếu không có cuộc gọi của lãnh đạo tỉnh thì phóng sự của Vũ An đã được đăng. Dù “xì – tốp” được báo tỉnh nhưng các báo khác thì ngoài tầm tay với.
Tè re té rẹ… tè re té rẹ… Vũ An hờ hững bốc máy. Tiếng sếp Trưởng ban: "Làm gì mà mãi mới cầm máy thế? Đưa cái bài hôm qua lên đây xem nào!"
Cuối cùng thì phóng sự của Vũ An cũng không nằm trong sọt rác. Phải đến tận lúc các báo bạn đưa tin người dân "bắt quả tang" doanh nghiệp xả thải vào nguồn nước tự nhiên, không bao che, ém nhẹm được nữa, thì báo tỉnh nhà mới “tát nước theo mưa” để đỡ "sượng". Vậy mà sau cuộc họp giao ban báo chí thường kỳ của tỉnh, sếp Trưởng ban vẫn hể hả vỗ vai Vũ An:
- Hề hề…! "Các bác" khen ta lắm. Đưa tin "kịp thời, nóng sốt, đúng đường lối chỉ đạo"! - Sếp bắt tay Vũ An, giật mạnh, khiến anh suýt ngã chúi về phía trước.
- Ta ăn theo nói leo thôi, chứ anh em thường trú đã đưa hết trên mạng rồi còn gì, thưa sếp!
Nụ cười trên môi sếp tắt ngúm, mặt sếp lạnh teo. Nhẽ ra An không nên nói thật suy nghĩ của mình, nhưng anh không thể nói những lời vuốt ve đãi bôi.
***
Vũ An được "vinh dự" điều vào "tổ phóng viên xung kích", anh em gọi đùa là "phóng viên mặt trận", chuyên viết những vấn đề "nóng". Nhưng có mười vấn đề được phát hiện, thì may ra chỉ vài cái được đăng.

 
trinh mai huong

Một công ty bán hàng kèm quà tặng khuyến mại hết đát, anh em trong "tổ xung kích" phát hiện ra nên viết bài. Chỉ ít phút sau, một cú điện thoại gọi đến, sếp Trưởng ban ra hành lang, “dạ dạ” một hồi rồi quay vào ra lệnh: "Vấn đề này để nghiên cứu kỹ đã!" Vũ An hiểu rõ lý do, công ty đó vốn là “sân sau” của một “bác” bên tỉnh. Cận Tết nguyên đán, lãnh đạo công ty ấy lên “gặp riêng” sếp Trưởng ban. Thế là bài báo "Con lừa khuyến mại" của anh em tổ xung kích phong hóa thành bùn! Không lâu sau, làng báo rung động với thông tin một vụ đánh bạc tiền tỷ có nhiều chức sắc tham gia, vị giám đốc công ty nọ cũng góp mặt.
Một vụ nữa, một đơn vị sản xuất thực phẩm có chất phụ gia trong danh mục không cho phép sử dụng. Bài của tổ xung kích chưa kịp lên trang, sếp Trưởng ban "alô" cho một "bác bên tỉnh": "Anh à, có vấn đề này thuộc lĩnh vực anh phụ trách, anh xem nên thế nào ạ?" Y như rằng xì - tốp. Và ngay lập tức, cái nhà máy mà người nhà "bác bên tỉnh" nọ có cổ phần lớn đã tài trợ một khoản tiền kha khá cho chuyên mục "Văn hóa doanh nhân" của ban. Vũ An phản ứng, nhưng anh em trong ban “mũ ni che tai”, không ai dám đứng ra bệnh vực anh, vì như vậy sẽ đối đầu với sếp Trưởng ban. Người theo phe sếp thì tỉa tót: “Nhờ mối quan hệ của sếp mà "có tý khuẩn", còn muốn gì hơn? Đăng cái bài kia để "ăn đòn" à?”... Cứ như thế, Vũ An bị cô lập giữa tập thể, còn sếp Trưởng ban ngày càng được lòng các bác bên tỉnh, các “hòa thân” tha hồ tung hô sếp "ngoại giao tốt, quan hệ rộng"…
***
Sếp Trưởng ban nay đã lên sếp Tổng.
"Nghề báo vinh quang, lòng trong bút sắc… Nghề báo chông gai, xây niềm tin vững chắc, hướng tới tương lai…” Lời bài hát cứ vang lên, lặp đi lặp lại ở phòng tiếp khách của sếp Tổng trong những ngày giáp tết Nguyên đán. Lần lượt từng tốp khách vào “làm việc riêng” với sếp Tổng, trên tay các cô thư ký bao giờ cũng là một kẹp hồ sơ mong mỏng đầy vẻ nghiêm túc. Từ phòng sếp Tổng đi ra, một Giám đốc doanh nghiệp nháy mắt với thư ký chân dài: "Thế là xong, luôn nhớ chân lý "đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn". Chỉ cần ứng xử với sếp Tổng thôi nhé, cái bọn phóng viên tẹp nhẹp ấy, dẹp sang một bên. Sếp của tụi nó đã ra lệnh, là ô kê hết!”
Con đường quan lộ của sếp Tổng rất hanh thông. Nhờ quan hệ tìm được chỗ dựa, sếp Trưởng ban được cất nhắc lên Phó Tổng. Mà đã lên được Phó Tổng rồi thì chức Tổng chỉ còn một bước ngắn. Chỉ cần "xì bẩn" các "đối thủ" cạnh tranh bằng vài ba câu chuyện thị phi làm họ mất uy tín ngầm trong quần chúng, dùng mồi vật chất lôi kéo những kẻ ăn theo nói leo tung hô cho mình, và đi cống “các bác” để được chỉ đạo “định hướng”. Thế là chẳng mấy chốc, phó Tổng ngạo nghễ ngồi vào ghế Tổng, càng lắm người sợ, lắm người làm thân cầu cạnh. Thói đời, không ít người thích hóng chuyện thị phi và rất dễ bị lung lạc bằng lợi ích vật chất. Chỉ cần ảnh hưởng đến nồi cơm chĩnh gạo là biết mặt nhau ngay, chả dại gì chống lại ý sếp! Quyền sinh quyền sát trong tay sếp, lại đang trong lúc trung ương có chủ trương sắp xếp lại hệ thống báo chí, giảm đầu mối cơ quan báo, giảm số lượng các phòng ban và biên chế, biết đâu làm sếp phật ý sẽ bị đưa ngay vào diện dôi dư, bị điều chuyển… Vì vậy, những nhân viên thấp cổ bé họng lại phải tìm cách thăm hỏi đúng lúc đúng chỗ cho “phải đạo”, gọi là đối với gia đình sếp phải “sống tết chết giỗ”. Nếu khéo ăn khéo ở, về cơ sở có tí “khuẩn” thì phải nhớ là việc này sếp giao cho đấy nhé, có "tiền" có "hậu"… Vây quanh sếp Tổng là tập hợp những “hòa thân”, chuyên nịnh hót tâu bày và đón ý sếp để chiều.
Không ít người quan niệm nếu biết cách "quan hệ", đặt đồng tiền "đúng lúc, đúng chỗ" trong công cuộc chạy chức chạy quyền, được gọi là “thức thời”. Nhất quan hệ, nhì tiền tệ mà! Vũ An không biết uốn lưỡi và đi bằng đầu gối, lại mắc “tội to” là dám đứng trong danh sách “nguồn” khi tuổi còn trẻ. Tình yêu nghề, đam mê công việc và những thành tích chuyên môn anh đạt được khiến những người có “ý đồ chính trị” rất khó chịu, cho rằng anh là đối thủ cạnh tranh của họ trong cuộc chạy đua vũ trang vào vị trí các “ghế” , nên ngấm ngầm tìm cách ngăn chặn anh. Vũ An bỗng nhiên trở thành mục tiêu ngắm bắn của một nhóm người ghen ghét tỵ hiềm và có mưu đồ, nhất là thời điểm anh được tiến cử đi học nâng cao trình độ chuyên môn và lý luận chính trị. Có những kẻ sợ Vũ An phát triển nhanh sẽ thành “vật thể” ngáng chân họ, nên để "triệt" anh, họ tìm cách dựng chuyện, đặt điều xúc xiểm để ngầm hạ uy tín anh. Ban đầu Vũ An cũng sốc vì những cú đâm sau lưng, nhưng rồi dần dần, anh học được cách an nhiên, tĩnh tại. Những lời nói xấu sẽ giống như những cục đá ném xuống ao bèo, chìm dưới đáy bùn đen, sau đó mặt nước lại phẳng lặng như không. Cứ thế, Vũ An im lặng sống và làm việc. Cuộc sống mênh mông cho anh rất nhiều tư liệu để làm nên những tác phẩm báo chí, văn chương. Đối với anh, viết không phải vì danh tiếng mà là vì anh đam mê, vì công việc đó có ích cho gia đình, xã hội, thế là đủ.
***
Một buổi sáng, cậu em đồng nghiệp vốn tính phóng khoáng, cười bí ẩn với Vũ An: "Hôm qua em đi với vợ sắp cưới, gặp Sếp Tổng và "bướm hoang" ở khu du lịch Vườn Sao nhé! Tội cho sếp bà ở nhà quá, hú mắt lên gom mấy xấp phong bì, mà cái ngon nghẻ nhất là "ngẩu pín" của chồng thì lại để tuột qua tay kẻ khác, hì hì!" Vũ An lườm “cậu trời”: " Biết đâu bỏ đó đi, đừng có bàn chuyện người ta chi cho rách việc! " " Ừ thì, nói cho ông anh biết chuyện đời mà viết văn. Mấy bác có vẻ đạo mạo nghiêm cẩn, lên bục thét ra lửa, chém gió phần phật thế kia, chẳng qua cũng nhũn nhùn nhùn dưới tay gái điếm cả mà chị. Họ làm ô uế cả không gian yêu đương lãng mạn của tụi trẻ chúng em!"
Sau đó mấy ngày , cơ quan nhộn nhạo đủ thứ chuyện bất an. Sếp Tổng bị rải truyền đơn tố cáo về quan hệ bất chính và tài chính bất minh. Ở đời, chơi xấu người để ngoi lên cao, rồi lại tiếp tục đạp vào đầu kẻ khác, thì không tránh khỏi có kẻ thù tức. Sếp Tổng với vợ nảy sinh mâu thuẫn đến mức đối đầu. Vợ sếp ghét cay ghét đắng cô trưởng phòng vừa được sếp bổ nhiệm, và không ngại kể ra ngoài rằng đã phải “tham chiến” trong cuộc chạy đua cho chồng lên sếp Tổng như thế nào, biết bao công lênh mà bây giờ lại bị phản bội… Chỉ vài tháng sau, vợ chồng Sếp Tổng ly hôn. Cũng chả làm sao, Sếp Tổng vẫn tiếp tục làm Sếp Tổng, vợ Sếp đã có bộn tài sản lập công ty riêng, và cô trưởng phòng tuy không thay thế vị trí phu nhân danh giá, nhưng ai cũng biết cô nghiễm nhiên thay thế vợ sếp ở khoản giường chiếu.
***
Bây giờ thì Vũ An không còn là “mục tiêu ngắm bắn” của những ai đó nữa, vì đã có đối tượng "nguồn" khác nổi lên với đầy đủ sự hăng hái đến mức lộ liễu để làm "bia hứng đạn". Có những kẻ theo thói thường “bụng ta suy ra bụng người” thì cho rằng Vũ An chắc đang buồn vì chuyên môn "cứng" thế, nguồn quy hoạch bao nhiêu năm mà không trúng chức nọ chức kia, như thế là kém cỏi. Nhưng mà, họ không hề biết, Vũ An cảm thấy nhẹ nhàng hơn vì đỡ phải hứng chịu những cú đâm sau lưng vô cớ. Anh mong được thoát khỏi cái "cối xay thịt" nghiệt ngã với những trò diệt nhau bằng thị phi và thủ đoạn tanh bẩn chỉ vì danh lợi. Anh muốn dành tâm sức vào một việc: sáng tác văn học.
Đương nhiên sếp Tổng không yêu quý gì Vũ An, vì anh thẳng tính, không khéo “vuốt ve” để được “che chở”. Không biết cách "lấy lòng" sếp là một lý do khiến anh bị lạnh nhạt. Trong công việc, anh toàn xông pha vào những đề tài chẳng có “lộc lá” gì để mang về biếu sếp như những nhân viên láu cá khác, mà thỉnh thoảng còn bị xì - tốp tin bài vô lý do. Sau những bức xúc, căng thẳng, anh phát hiện một sự thật trớ trêu: hóa ra những bài viết ấy tuy không cho đăng nhưng sếp vẫn dùng chúng để "hù ma" những ai đó nhằm đạt được lợi ích cá nhân, hoặc đưa thông tin làm "quà" để lấy lòng “các bác” bề trên. Những việc đó diễn ra rất kín đáo, nhưng qua quan sát, cảm nhận riêng mà anh hiểu ra. Anh biết vì sao có những nhân vật trong các bài viết chống tiêu cực của nhóm phóng viên “xung kích” lại đến “gặp riêng” sếp Tổng trong những dịp lễ tết, thậm chí trở nên rất thân với sếp. Vì vậy, Vũ An không thể nào tôn trọng sếp Tổng, sự không chịu khúm núm của anh càng làm sếp ngứa mắt. Vì vậy, dù cả một tuần trời lăn lộn vừa nắm thông tin các địa phương thiệt hại do lũ lụt, vừa cùng các đội thiện nguyện đi cứu trợ dân, anh trở về tòa soạn với loạt Ký sự “Sống trong tâm lũ”, thế mà sếp Tổng gạt đi: “Chỉ cần đăng tin là được rồi, viết gì mà lắm thế!” Trong khi những “phóng viên cung đình” rung đùi nơi phòng lạnh, thì Vũ An cùng nhóm thiện nguyện đu dây qua dòng nước xiết để mang từng gói mì tôm cho bà con bị lũ cô lập. Vậy mà những “hòa thân” trong cơ quan lại phao tin rằng Vũ An bị sếp xì - tốp bài do “lợi dụng thiện nguyện để đánh bóng bản thân”. Những đồng nghiệp tốt bụng nhìn anh ái ngại, họ không dám lên tiếng trước bất công, vì biết đâu làm như thế, ngày mai họ sẽ bị đối xử giống anh!
Vũ An cảm thấy buồn vì các giá trị của cuộc sống đang bị đảo lộn. Anh không thể sì sụp khấn vái một bức chân dung hoen ố! Sếp Tổng vẫn là sếp Tổng, An vẫn là một phóng viên "tẹp nhẹp". Chỉ có điều sự nghiệp của hai người hoàn toàn khác nhau. Sự nghiệp của sếp là thu lượm thật nhiều những món lợi vật chất, có được biệt thự to, cái bụng bự cùng bộ sưu tập những chân dài “lấy lỗ làm lãi” vây quanh. Còn sự nghiệp của Vũ An là những tác phẩm báo chí, văn chương ngày càng dày lên theo năm tháng, dù nó chẳng làm anh trở nên giàu có nhưng giúp tâm anh thanh thản, không đánh mất nhân cách và gây nghiệp ác với nhân gian.
Suốt mấy ngày nay, “Sếp Tổng” liên tục được mời đi giải trình câu chuyện “biệt phủ” đồ sộ được xây dựng chỉ sau vài năm lên làm “Tổng”. Hàng loạt bài trên các báo đưa tin Sếp Tổng lùm xùm trong làm ăn kinh tế, lấy chân dài “dâng sao giải hạn” cho quan chức cấp cao… Những “hòa thân” ra vào phòng Sếp Tổng hàng ngày, giờ tự nhiên thấy lánh hẳn. Toàn những người “thức thời” nên họ nhanh chóng hiểu, sếp đang trong vận “mã trúng thương”, tốt hơn hết đừng tỏ ra gần gũi, thân cận…
Vũ An bỏ mặc sau lưng những chầu cà phê tán gẫu về sếp Tổng, bắt đầu chuyến đi làm báo Tết. Sau những ngày lúc thì rét cắt da cắt thịt, lúc thì nắng như mùa hè, bất ngờ xuất hiện một cơn giông ầm ào gào rú. Vũ An đã đi trong tâm cơn tố lốc kinh hoàng ấy, thấy cũng đâu có đáng sợ, vì chính nó đã giúp An có thêm cảm xúc để hoàn thiện một tác phẩm văn học đang ấp ủ. Tiếng gió quật như thanh đại đao vung lên giữa bầu trời, với những đường quyền chớp lửa. Vũ An chợt nhớ tới câu thơ của Phùng Quán: "Bút giấy tôi ai cướp giật đi/Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá". Vũ An đã luyện cho mình một sức đề kháng tốt để mưa nắng cuộc đời không làm anh choáng váng, anh luôn giữ được thăng bằng và những khoảng lặng cho tâm hồn.
Sau cơn giông chuyển tiết cuối đông thì trời trở nên rét đậm. Giá lạnh chỉ làm cho những cành đào đá nơi núi rừng thêm cứng cáp, chờ mùa xuân sang sẽ “bung lụa”. Những rừng hoa nơi bản làng vùng cao đang vẫy gọi. Vũ An hào hứng lên đường, hòa mình vào chuyến phượt thiện nguyện đầy ý nghĩa giữa mùa xuân./.

 

Trịnh Mai Hương

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,639
  • Tổng lượt truy cập2,638,161
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây