ĐI NGANG HÀ NỘI

Chủ nhật - 11/10/2020 23:42
Tản văn của Phạm Tuấn

Hà Nội vàng ấm nắng thu, mát lành gió thu, bao cơn mưa của tháng bảy lặng lẽ, dọn dẹp cần mẫn, gột quang, tẩy sạch, xây lên mênh mông bao la vòm trời, tạo dựng lên bầu không khí thanh sạch, hòa cùng màu xanh cỏ cây hoa lá. Để có một Hà Nội lấp lánh, một Hà Nội nguy nga huy hoàng, phủ tấm áo lưới nắng trời thu, đẫm đìa màu vàng sang trọng. Hà Nội mùa thu đang chín mọng, cứ từ từ hiện lên trong tầm mắt của tôi. Nước hồ như trong hơn, trời như xanh hơn, cây lá mượt mà  hơn khi tôi trôi mình vào Hà Nội. Hà Nội phóng khoáng nhẹ lướt bay đi, lảnh lót như tiếng cười của thiếu nữ thủ đô, giữa cái tiết trời dễ chịu nhất trong năm của mảnh đất kinh kỳ.
Dọc theo  con đường lá xòe tay vẫy nắng lấp lóa, như ngàn vạn lá cờ nhỏ xinh đón đoàn quân từ năm cửa ô tiến vào giải phóng Hà Nội năm nào. Hà Nội một chút đi ngang thôi mà sao lòng xốn xang thật nhiều. Dòng người xe vẫn đều trôi trong nắng ấm, những gốc cây cổ thụ sần sùi, gồ ghề mà vâm vam mạnh mẽ, như chứng nhân của lịch sử thăng trầm, vẫn hiền hòa tỏa bóng mát tươi xanh che cho người, che cho xe, chở che cho Hà Nội. 
Thênh thang đường rộng nhìn từ cầu Vĩnh Tuy nhìn vào, từng khối nhà cao tầng vuông vắn nhô lên trời cao, màu trắng ngà pha chút màu lam, như khối xếp hình trong trò chơi đua xe đập vào mắt tôi như một tòa thành sừng sững. Dáng dấp một đô thị phồn thịnh, hiện đại đang thành hình trên nền đất thấm đẫm dấu ấn lịch sử, di tích văn hóa ngọt ngào, thấm đẫm dòng sữa ngọt phù sa của sông Cái.
Trời quang mây thật trong xanh, phóng tầm mắt ra bao la nhìn xuống dòng sông Hồng, phù sa vẫn đang cuồn cuộn chảy. Cố tìm lại những dấu mốc của những tòa nhà cao tầng ngày xưa, nay sao chìm khuất sau những khối cao tốc mới xây to lớn, bề thế hơn nhiều. Mênh mang bãi giữa, lồng lộng gió thu, bao vạt cây vẫn bạt ngàn xanh tốt bên sông, nào bãi chuối, bãi ổi, bãi hoa. Xa xa hơn phía Gia Lâm cũng nổi lên nhiều khối nhà cao uy nghi trong nắng. 
pt
Hà Nội đổi thay, Hà Nội chuyển mình với tốc độ của Thánh Gióng của "chú bé ngày ăn bảy nong cơm, ba nong cà". Để bây giờ tự hào mà nhìn ngắm thủ đô thân thương, tự hào mà ngân nga khe khẽ "Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu... ".
Bây giờ phố xưa nhà cổ lại như bà mẹ già, ngồi nép mình mạng vá những mảnh ký ức trong nắng thu vàng. Nét rêu phong trầm mặc nấp gọn lại phía sau những khối cao ốc với các tấm kính đang lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời. Một chút trầm mặc, một chút tiếc nuối và suy tư, để rồi òa lên với niềm vui khi nhìn thấy những mới mẻ đổi thay của Thủ đô.
Yêu Hà Nội mà lại vội vàng đi ngang Hà Nội, đi ngang giữa vàng óng mùa thu, lòng bồi hồi còn đôi mắt tôi cố đi tìm lại. Đâu dấu lối vào ga nhỏ Long Biên? Đâu đường Thanh niên rợp bóng cây và ngờm ngợp gió hồ? Âu Cơ, đường Âu Cơ đây rồi? Hồ Tây, Hồ Tây của tôi đâu? Cái cầm tay bên sóng nước Hồ Tây, cái nụ cười cùng  ánh mắt có men, để dễ đến hai mươi năm rồi vẫn còn chuếch choáng. Bàn tay nhỏ mềm xinh xắn, ấm nóng nhìn thật xinh khi vén nhẹ tóc mai.
Chiều thu phủ Tây Hồ có dăm sợi sương thu lãng đãng, vài ông bà thong thả đi lễ đền. Dăm người ngồi câu, ngửa mặt đón gió hồ mà khoai khoái. Cá có kéo phao có khi vẫn cứ hững hờ, vì mắt còn thả hồn theo những con sóng bạc phía ngoài xa. Sau vòm cây si cổ thụ hồ Tây như con cá chép vẩy bạc khổng lồ đang nô đùa dưới nắng, mỗi lúc lật nghiêng lại phô ra những vảy bạc, vẩy vàng. Hà Nội thu bình yên, Hà Nội thu hồn nhiên. Cô thiếu nữ quần trắng thướt tha ngồi chấm miếng bánh tôm thơm cay, vẻ mặt xuýt xoa vì cay sao mà yêu đến thế, Hà Nội nồng nàn thu, Hà Nội lại gợi về những kỉ niệm trong tôi.
Lòng có chút tiếc nuối có chút hoài hoặc rơi rơi khi tôi chỉ đi ngang qua Hà Nội, còn bao nhiêu chỗ, bao nhiêu con người tôi chưa kịp ghé thăm?. Căn gác nhỏ một chiều thu cũng nhỏ, bạn bè đùa vui, với mê man xanh, mê man nước hồ Gươm. Chạm vào thu Hà Nội, chạm vào mùa thu, để say với nắng, đắm với hương, thêm thương yêu đất thủ đô ngàn năm với bao câu chuyện con người. 
Đi ngang Hà Nội, đi ngang thu Hà Nội sao có lúc thấy rưng rưng, lúc nghèn nghẹn lúc lại rất đỗi bay bổng, tự hào. Gương mặt bạn bè, ly cà phê thơm, những câu chuyện ân tình ấm áp. Bâng khuâng nhớ lại thấy mình may mắn thay, vì được từng đi qua bao thời khắc ngọt ngào.
Nắng thu mát trong, rực rỡ mà ấm áp như mật ong lấy hoa từ vườn nhãn. Vàng rất trong và vị lại rất thơm, đi ngang Hà Nội, đi ngang nỗi nhớ, đi ngang kỷ niệm, đi ngang những dở dang tiếc nuối. Phải chăng phút giây này tôi đang đi ngang qua cuộc đời tôi...

P.T

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm6
  • Hôm nay762
  • Tháng hiện tại36,099
  • Tổng lượt truy cập2,676,857
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây